Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 528
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Khương Lệ Sính hít sâu một hơi, Khương Vân Sênh bất lực day trán. Bản thân Khương Mạn…… AdvertisementTrừng mắt nói bừa! Dù sao, chỉ cần tôi không ngại, thì người ngại chính là mấy người!! Cố Trầm âm thầm nhích lại gần Bạc Hạc Hiên, đưa tay che miệng, nói nhỏ: “Yêu Nhi nhà cậu diễn xuất kém quá, cậu không bổ túc cho cô ấy à?” AdvertisementÁnh mắt Bạc ảnh đế lười biếng, mỉm cười, trong giọng điệu từ tốn mang theo mấy phần tự hào: “Cô ấy rất hoàn hảo.” Xí—— Cố Trầm chỉ cảm thấy ê răng, cái cậu uống chắc chắn là canh mê hồn! Hai người giấu đầu hở đuôi rồi đấy nhé! Khương Lệ Sính và Khương Vân Sênh nhìn nhau, hai anh em đều cảm thấy nguy cơ rình rập. Bạc Hạc Hiên, người đàn ông này.... thật khó mà đề phòng! “Diễn viên chính đâu? Nam nữ chính bảo bối của tôi đâu rồi?” Trần trọc gọi ầm ầm như sấm. Tất cả mọi ánh mắt đều hướng về góc phòng. Khương Mạn không nói nhiều, cắm đầu vào ăn, ăn được thêm chừng nào, hay chừng ấy. Trần trọc bưng một chén rượu, lắc lư đi tới, trực tiếp va vào cái ghế của Bạc Hạc Hiên, ôm lấy bả vai anh mà gào. “Hạc Hiên à ~Ân nhân của tôi đấy~” Bạc ảnh đế duy trì nụ cười trên mặt, thử đẩy anh ta ra. “Anh say rồi.” “Tôi không say!” Trần trọc mở chai rượu ra, ánh mắt quét một vòng, nhìn thấy Khương Mạn, anh ta há miệng cười: “Hehehe ~” Khương Mạn cắn đùi vịt, nhìn anh ta với vẻ ghét bỏ. Wow, tên trọc này....sau khi uống say trông thật là xấu. “Hạc Hiên, cô ấy, cô ấy là ai vậy? Khương Mạn kia……hức...con nhỏ kia đâu rồi? “Đạo diễn, anh say rồi, kia không phải là chị Khương sao?” Những người khác nhanh chóng tới đỡ anh ta, đều bị Trần Minh đẩy ra. “Nói vớ nói vẩn! Khương Mạn là người, chứ đâu phải là con chuột vàng ……”
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Khương Lệ Sính hít sâu một hơi, Khương Vân Sênh bất lực day trán.
Bản thân Khương Mạn……
Advertisement
Trừng mắt nói bừa!
Dù sao, chỉ cần tôi không ngại, thì người ngại chính là mấy người!!
Cố Trầm âm thầm nhích lại gần Bạc Hạc Hiên, đưa tay che miệng, nói nhỏ: “Yêu Nhi nhà cậu diễn xuất kém quá, cậu không bổ túc cho cô ấy à?”
Advertisement
Ánh mắt Bạc ảnh đế lười biếng, mỉm cười, trong giọng điệu từ tốn mang theo mấy phần tự hào: “Cô ấy rất hoàn hảo.”
Xí——
Cố Trầm chỉ cảm thấy ê răng, cái cậu uống chắc chắn là canh mê hồn!
Hai người giấu đầu hở đuôi rồi đấy nhé!
Khương Lệ Sính và Khương Vân Sênh nhìn nhau, hai anh em đều cảm thấy nguy cơ rình rập.
Bạc Hạc Hiên, người đàn ông này.... thật khó mà đề phòng!
“Diễn viên chính đâu? Nam nữ chính bảo bối của tôi đâu rồi?”
Trần trọc gọi ầm ầm như sấm.
Tất cả mọi ánh mắt đều hướng về góc phòng.
Khương Mạn không nói nhiều, cắm đầu vào ăn, ăn được thêm chừng nào, hay chừng ấy.
Trần trọc bưng một chén rượu, lắc lư đi tới, trực tiếp va vào cái ghế của Bạc Hạc Hiên, ôm lấy bả vai anh mà gào.
“Hạc Hiên à ~Ân nhân của tôi đấy~”
Bạc ảnh đế duy trì nụ cười trên mặt, thử đẩy anh ta ra.
“Anh say rồi.”
“Tôi không say!”
Trần trọc mở chai rượu ra, ánh mắt quét một vòng, nhìn thấy Khương Mạn, anh ta há miệng cười: “Hehehe ~”
Khương Mạn cắn đùi vịt, nhìn anh ta với vẻ ghét bỏ.
Wow, tên trọc này....sau khi uống say trông thật là xấu.
“Hạc Hiên, cô ấy, cô ấy là ai vậy? Khương Mạn kia……hức...con nhỏ kia đâu rồi?
“Đạo diễn, anh say rồi, kia không phải là chị Khương sao?” Những người khác nhanh chóng tới đỡ anh ta, đều bị Trần Minh đẩy ra.
“Nói vớ nói vẩn! Khương Mạn là người, chứ đâu phải là con chuột vàng ……”
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Khương Lệ Sính hít sâu một hơi, Khương Vân Sênh bất lực day trán. Bản thân Khương Mạn…… AdvertisementTrừng mắt nói bừa! Dù sao, chỉ cần tôi không ngại, thì người ngại chính là mấy người!! Cố Trầm âm thầm nhích lại gần Bạc Hạc Hiên, đưa tay che miệng, nói nhỏ: “Yêu Nhi nhà cậu diễn xuất kém quá, cậu không bổ túc cho cô ấy à?” AdvertisementÁnh mắt Bạc ảnh đế lười biếng, mỉm cười, trong giọng điệu từ tốn mang theo mấy phần tự hào: “Cô ấy rất hoàn hảo.” Xí—— Cố Trầm chỉ cảm thấy ê răng, cái cậu uống chắc chắn là canh mê hồn! Hai người giấu đầu hở đuôi rồi đấy nhé! Khương Lệ Sính và Khương Vân Sênh nhìn nhau, hai anh em đều cảm thấy nguy cơ rình rập. Bạc Hạc Hiên, người đàn ông này.... thật khó mà đề phòng! “Diễn viên chính đâu? Nam nữ chính bảo bối của tôi đâu rồi?” Trần trọc gọi ầm ầm như sấm. Tất cả mọi ánh mắt đều hướng về góc phòng. Khương Mạn không nói nhiều, cắm đầu vào ăn, ăn được thêm chừng nào, hay chừng ấy. Trần trọc bưng một chén rượu, lắc lư đi tới, trực tiếp va vào cái ghế của Bạc Hạc Hiên, ôm lấy bả vai anh mà gào. “Hạc Hiên à ~Ân nhân của tôi đấy~” Bạc ảnh đế duy trì nụ cười trên mặt, thử đẩy anh ta ra. “Anh say rồi.” “Tôi không say!” Trần trọc mở chai rượu ra, ánh mắt quét một vòng, nhìn thấy Khương Mạn, anh ta há miệng cười: “Hehehe ~” Khương Mạn cắn đùi vịt, nhìn anh ta với vẻ ghét bỏ. Wow, tên trọc này....sau khi uống say trông thật là xấu. “Hạc Hiên, cô ấy, cô ấy là ai vậy? Khương Mạn kia……hức...con nhỏ kia đâu rồi? “Đạo diễn, anh say rồi, kia không phải là chị Khương sao?” Những người khác nhanh chóng tới đỡ anh ta, đều bị Trần Minh đẩy ra. “Nói vớ nói vẩn! Khương Mạn là người, chứ đâu phải là con chuột vàng ……”