Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 537

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Tự Thiên Sách: “Hôm nay không có cảnh của tôi, đến xem mọi người thôi, học lỏm kỹ năng diễn xuất!”  “Anh thật khiêm tốn, có học lỏm thì cũng là tôi học mới đúng.”  AdvertisementKhương Mạn và anh ta nói chuyện với nhau, thuận tay còn đưa thanh sô cô la qua, “Trời lạnh lắm, ăn chút đồ bổ sung năng lượng.”  “Cám ơn.”  Advertisement“Cho cậu ấy mà không cho bác, Tiểu Mạn không kính lão rồi.” Vân Chí Sam nói.   Khương Mạn đành phải đưa một thanh sôcôla qua.   “Không tình nguyện, không thèm!” Vân Chí Sam đùa một câu, “Bác bị tiểu đường, không ăn được cái này, mấy thanh niên cứ ăn đi.”  Nói xong ông ấy nhìn Khương Mạn một lúc cảm khái nói: “Tạo hình của cháu bác cực kỳ vừa ý, đây mới chính là hình tượng đại thái giám làm loạn lòng quân như bác mong muốn!”  Khương Mạn: “……Cháu thay mặt thái giám toàn thiên hạ cám ơn ngài.”  Nhân viên đoàn đứng bên cạnh trộm cười, Tự Thiên Sách không nhịn nổi cứ nhìn chằm chằm vào Khương Mạn: “Đạo diễn Vân nói cũng không sai, nếu lịch sử mà có thái giám như cô Khương, sợ là tam cung lục viện thất sủng hết.”  Khương Mạn đau đầu, vội chuyển chủ đề, “Anh Bạc vẫn chưa xong à?”  “Anh ấy vào trường quay rồi, đang tập phong thái của nhân vật. Sắp đến cảnh quay rồi cháu cũng mau đi chuẩn bị đi.”  Nói đến chuyện chính Vân Chí San cực kỳ nghiêm túc, “Diễn mà không tốt bác cũng mắng như thường đấy nhé.”  “Diễn tốt thì có cơm hộp ăn à?” Khương Mạn chớp chớp mắt.   Vân Chí Sam đã từng nghe tới chuyện trong đoàn làm phim ‘Kẻ giết người’, mắng đùa hai câu rồi bảo cô mau chóng làm việc.   …….  Bối cảnh của ‘Chiến cốt’ là thời cổ đại, Bắc Quốc chiến tranh liên miên, thái hậu Kỳ Chi Cấu cấu kết ngoại tộc mưu hại tiên đế. Thái tử Lan Quy mới 10 tuổi phải thượng vị gánh vác trọng trách. Sau khi lên ngôi thì nhiều năm tranh quyền, trước mặt có ngoại thích, sau lưng thì có thái hậu.   Sau này bình ổn được đại cục hỗn loạn của Bắc Quốc, tự mình thành danh. Những cảnh thời thơ ấu của Lan Quy được quay sau. Cảnh đầu tiên quay hôm nay là cảnh Lan Quy đã trưởng thành giành được quyền lực.   Theo một tiếng ‘action’ máy quay bắt đầu!   Trong đại điện Hoàng Hoàng, hai bên hàng quan văn quan võ tay cầm cái hốt* quỳ gối cung kính.  (* cái hốt: thẻ bằng ngà, ngọc hoặc tre của quan lại khi vào chầu.)  Trên long ỷ, nam nhân mặc trang phục đen đầu đội mũ miện. Cả người lười biếng ngả về sau, một tay chống trán tuỳ tiện thượng triều, nhìn như đang ngủ gật. Chỉ có tay còn lại chầm chậm nghịch đầu mũi tên.   

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Tự Thiên Sách: “Hôm nay không có cảnh của tôi, đến xem mọi người thôi, học lỏm kỹ năng diễn xuất!”  

“Anh thật khiêm tốn, có học lỏm thì cũng là tôi học mới đúng.”  

Advertisement

Khương Mạn và anh ta nói chuyện với nhau, thuận tay còn đưa thanh sô cô la qua, “Trời lạnh lắm, ăn chút đồ bổ sung năng lượng.”  

“Cám ơn.”  

Advertisement

“Cho cậu ấy mà không cho bác, Tiểu Mạn không kính lão rồi.” Vân Chí Sam nói.   

Khương Mạn đành phải đưa một thanh sôcôla qua.   

“Không tình nguyện, không thèm!” Vân Chí Sam đùa một câu, “Bác bị tiểu đường, không ăn được cái này, mấy thanh niên cứ ăn đi.”  

Nói xong ông ấy nhìn Khương Mạn một lúc cảm khái nói: “Tạo hình của cháu bác cực kỳ vừa ý, đây mới chính là hình tượng đại thái giám làm loạn lòng quân như bác mong muốn!”  

Khương Mạn: “……Cháu thay mặt thái giám toàn thiên hạ cám ơn ngài.”  

Nhân viên đoàn đứng bên cạnh trộm cười, Tự Thiên Sách không nhịn nổi cứ nhìn chằm chằm vào Khương Mạn: “Đạo diễn Vân nói cũng không sai, nếu lịch sử mà có thái giám như cô Khương, sợ là tam cung lục viện thất sủng hết.”  

Khương Mạn đau đầu, vội chuyển chủ đề, “Anh Bạc vẫn chưa xong à?”  

“Anh ấy vào trường quay rồi, đang tập phong thái của nhân vật. Sắp đến cảnh quay rồi cháu cũng mau đi chuẩn bị đi.”  

Nói đến chuyện chính Vân Chí San cực kỳ nghiêm túc, “Diễn mà không tốt bác cũng mắng như thường đấy nhé.”  

“Diễn tốt thì có cơm hộp ăn à?” Khương Mạn chớp chớp mắt.   

Vân Chí Sam đã từng nghe tới chuyện trong đoàn làm phim ‘Kẻ giết người’, mắng đùa hai câu rồi bảo cô mau chóng làm việc.   

…….  

Bối cảnh của ‘Chiến cốt’ là thời cổ đại, Bắc Quốc chiến tranh liên miên, thái hậu Kỳ Chi Cấu cấu kết ngoại tộc mưu hại tiên đế. Thái tử Lan Quy mới 10 tuổi phải thượng vị gánh vác trọng trách. Sau khi lên ngôi thì nhiều năm tranh quyền, trước mặt có ngoại thích, sau lưng thì có thái hậu.   

Sau này bình ổn được đại cục hỗn loạn của Bắc Quốc, tự mình thành danh. Những cảnh thời thơ ấu của Lan Quy được quay sau. Cảnh đầu tiên quay hôm nay là cảnh Lan Quy đã trưởng thành giành được quyền lực.   

Theo một tiếng ‘action’ máy quay bắt đầu!   

Trong đại điện Hoàng Hoàng, hai bên hàng quan văn quan võ tay cầm cái hốt* quỳ gối cung kính.  

(* cái hốt: thẻ bằng ngà, ngọc hoặc tre của quan lại khi vào chầu.)  

Trên long ỷ, nam nhân mặc trang phục đen đầu đội mũ miện. Cả người lười biếng ngả về sau, một tay chống trán tuỳ tiện thượng triều, nhìn như đang ngủ gật. Chỉ có tay còn lại chầm chậm nghịch đầu mũi tên.   

Image removed.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Tự Thiên Sách: “Hôm nay không có cảnh của tôi, đến xem mọi người thôi, học lỏm kỹ năng diễn xuất!”  “Anh thật khiêm tốn, có học lỏm thì cũng là tôi học mới đúng.”  AdvertisementKhương Mạn và anh ta nói chuyện với nhau, thuận tay còn đưa thanh sô cô la qua, “Trời lạnh lắm, ăn chút đồ bổ sung năng lượng.”  “Cám ơn.”  Advertisement“Cho cậu ấy mà không cho bác, Tiểu Mạn không kính lão rồi.” Vân Chí Sam nói.   Khương Mạn đành phải đưa một thanh sôcôla qua.   “Không tình nguyện, không thèm!” Vân Chí Sam đùa một câu, “Bác bị tiểu đường, không ăn được cái này, mấy thanh niên cứ ăn đi.”  Nói xong ông ấy nhìn Khương Mạn một lúc cảm khái nói: “Tạo hình của cháu bác cực kỳ vừa ý, đây mới chính là hình tượng đại thái giám làm loạn lòng quân như bác mong muốn!”  Khương Mạn: “……Cháu thay mặt thái giám toàn thiên hạ cám ơn ngài.”  Nhân viên đoàn đứng bên cạnh trộm cười, Tự Thiên Sách không nhịn nổi cứ nhìn chằm chằm vào Khương Mạn: “Đạo diễn Vân nói cũng không sai, nếu lịch sử mà có thái giám như cô Khương, sợ là tam cung lục viện thất sủng hết.”  Khương Mạn đau đầu, vội chuyển chủ đề, “Anh Bạc vẫn chưa xong à?”  “Anh ấy vào trường quay rồi, đang tập phong thái của nhân vật. Sắp đến cảnh quay rồi cháu cũng mau đi chuẩn bị đi.”  Nói đến chuyện chính Vân Chí San cực kỳ nghiêm túc, “Diễn mà không tốt bác cũng mắng như thường đấy nhé.”  “Diễn tốt thì có cơm hộp ăn à?” Khương Mạn chớp chớp mắt.   Vân Chí Sam đã từng nghe tới chuyện trong đoàn làm phim ‘Kẻ giết người’, mắng đùa hai câu rồi bảo cô mau chóng làm việc.   …….  Bối cảnh của ‘Chiến cốt’ là thời cổ đại, Bắc Quốc chiến tranh liên miên, thái hậu Kỳ Chi Cấu cấu kết ngoại tộc mưu hại tiên đế. Thái tử Lan Quy mới 10 tuổi phải thượng vị gánh vác trọng trách. Sau khi lên ngôi thì nhiều năm tranh quyền, trước mặt có ngoại thích, sau lưng thì có thái hậu.   Sau này bình ổn được đại cục hỗn loạn của Bắc Quốc, tự mình thành danh. Những cảnh thời thơ ấu của Lan Quy được quay sau. Cảnh đầu tiên quay hôm nay là cảnh Lan Quy đã trưởng thành giành được quyền lực.   Theo một tiếng ‘action’ máy quay bắt đầu!   Trong đại điện Hoàng Hoàng, hai bên hàng quan văn quan võ tay cầm cái hốt* quỳ gối cung kính.  (* cái hốt: thẻ bằng ngà, ngọc hoặc tre của quan lại khi vào chầu.)  Trên long ỷ, nam nhân mặc trang phục đen đầu đội mũ miện. Cả người lười biếng ngả về sau, một tay chống trán tuỳ tiện thượng triều, nhìn như đang ngủ gật. Chỉ có tay còn lại chầm chậm nghịch đầu mũi tên.   

Chương 537