Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 545
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Khương Mạn bị Bạc Hạc Hiên nhìn đến phát hoảng, kéo cô tới trước gương. Anh nghiêng người bịt mắt cô lại. Đợi hình ảnh cả hai người đều đứng vào gương thì mới bỏ tay ra. Woa! pikachu! Pika pika! Thành tinh luôn rồi! Khương Mạn bật cười, “Hahahaha!!!” Bạc Hạc Hiên không cười. Một lúc sau nụ cười trên môi Khương Mạn cũng dần dần tắt lịm. Lúc này Bạc ảnh đế mới cười: “Sao lại ngừng, cười tiếp đi.” Khương Mạn: “……” Bạc ảnh đế: “Ai buồn cười?” Cô quay đầu hối lỗi: “Lỗi của em, chúng mình đứng ra ngoài cho đỡ xấu hổ.” “Có tội thì phải phạt.” Bạc Hạc Hiên véo véo tai cô. “Tên đã bắn khỏi cung thì khỏi quay đầu.” “Anh đây là định tự mình hại mình.” Bạc ảnh đế: “Còn không phải tự mình hại mình à?” Xì— Dân chúng hóng hớt vừa ăn lẩu dê vừa được ăn cơm chó, đúng là sắp no chết rồi! Hai người tập trung tấu hề đi, tự nhiên phát cẩu lương làm cái gì hả? Người trong đoàn phim ai nấy đều có nụ cười cứng ngắc trên mặt run rẩy đi sau hai con Pikachu vênh váo ở trên đường……. Đi được một đoạn, lại! tiếp! tục! cười!!! Tự Thiên Sách không nhịn được nói: “Đây là một mặt khác của anh Bạc? quả nhiên làm người ta kinh ngạc.” Đồng chí lão Vân cười đến đau thắt cả bụng, nước mắt chảy ra đóng thành băng, “Chuyện này bác cũng không bao giờ nghĩ tới, con đường quay phim rộng mở rồi, sau này coi như đã chọn được diễn viên đóng hài kịch. Mọi người còn đang xì xào bàn tán. “Tưởng hai vị thần tiên như thế nào, hoá ra là hai cây hài của nhân gian.” “Tôi không bao giờ xem được Pikachu nữa rồi……Tôi sợ mỗi lần xem tôi lại cười tới chết mất…… “Rốt cuộc ai dạy hư ai, không được rồi, tôi đau dạ dày quá…….” Hai con Pikachu đi đằng trước đột nhiên quay đầu, ánh mắt như hai tên sát nhân máu lạnh! Khương- Pikachu li3m răng: “Em nghĩ đi nghĩ lại, cái chuyện mất mặt này, có nhiều người thế này lại thú vị.”
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Khương Mạn bị Bạc Hạc Hiên nhìn đến phát hoảng, kéo cô tới trước gương. Anh nghiêng người bịt mắt cô lại. Đợi hình ảnh cả hai người đều đứng vào gương thì mới bỏ tay ra.
Woa! pikachu! Pika pika! Thành tinh luôn rồi!
Khương Mạn bật cười, “Hahahaha!!!”
Bạc Hạc Hiên không cười. Một lúc sau nụ cười trên môi Khương Mạn cũng dần dần tắt lịm.
Lúc này Bạc ảnh đế mới cười: “Sao lại ngừng, cười tiếp đi.”
Khương Mạn: “……”
Bạc ảnh đế: “Ai buồn cười?”
Cô quay đầu hối lỗi: “Lỗi của em, chúng mình đứng ra ngoài cho đỡ xấu hổ.”
“Có tội thì phải phạt.” Bạc Hạc Hiên véo véo tai cô. “Tên đã bắn khỏi cung thì khỏi quay đầu.”
“Anh đây là định tự mình hại mình.”
Bạc ảnh đế: “Còn không phải tự mình hại mình à?”
Xì—
Dân chúng hóng hớt vừa ăn lẩu dê vừa được ăn cơm chó, đúng là sắp no chết rồi!
Hai người tập trung tấu hề đi, tự nhiên phát cẩu lương làm cái gì hả?
Người trong đoàn phim ai nấy đều có nụ cười cứng ngắc trên mặt run rẩy đi sau hai con Pikachu vênh váo ở trên đường…….
Đi được một đoạn, lại! tiếp! tục! cười!!!
Tự Thiên Sách không nhịn được nói: “Đây là một mặt khác của anh Bạc? quả nhiên làm người ta kinh ngạc.”
Đồng chí lão Vân cười đến đau thắt cả bụng, nước mắt chảy ra đóng thành băng, “Chuyện này bác cũng không bao giờ nghĩ tới, con đường quay phim rộng mở rồi, sau này coi như đã chọn được diễn viên đóng hài kịch.
Mọi người còn đang xì xào bàn tán.
“Tưởng hai vị thần tiên như thế nào, hoá ra là hai cây hài của nhân gian.”
“Tôi không bao giờ xem được Pikachu nữa rồi……Tôi sợ mỗi lần xem tôi lại cười tới chết mất……
“Rốt cuộc ai dạy hư ai, không được rồi, tôi đau dạ dày quá…….”
Hai con Pikachu đi đằng trước đột nhiên quay đầu, ánh mắt như hai tên sát nhân máu lạnh!
Khương- Pikachu li3m răng: “Em nghĩ đi nghĩ lại, cái chuyện mất mặt này, có nhiều người thế này lại thú vị.”
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Khương Mạn bị Bạc Hạc Hiên nhìn đến phát hoảng, kéo cô tới trước gương. Anh nghiêng người bịt mắt cô lại. Đợi hình ảnh cả hai người đều đứng vào gương thì mới bỏ tay ra. Woa! pikachu! Pika pika! Thành tinh luôn rồi! Khương Mạn bật cười, “Hahahaha!!!” Bạc Hạc Hiên không cười. Một lúc sau nụ cười trên môi Khương Mạn cũng dần dần tắt lịm. Lúc này Bạc ảnh đế mới cười: “Sao lại ngừng, cười tiếp đi.” Khương Mạn: “……” Bạc ảnh đế: “Ai buồn cười?” Cô quay đầu hối lỗi: “Lỗi của em, chúng mình đứng ra ngoài cho đỡ xấu hổ.” “Có tội thì phải phạt.” Bạc Hạc Hiên véo véo tai cô. “Tên đã bắn khỏi cung thì khỏi quay đầu.” “Anh đây là định tự mình hại mình.” Bạc ảnh đế: “Còn không phải tự mình hại mình à?” Xì— Dân chúng hóng hớt vừa ăn lẩu dê vừa được ăn cơm chó, đúng là sắp no chết rồi! Hai người tập trung tấu hề đi, tự nhiên phát cẩu lương làm cái gì hả? Người trong đoàn phim ai nấy đều có nụ cười cứng ngắc trên mặt run rẩy đi sau hai con Pikachu vênh váo ở trên đường……. Đi được một đoạn, lại! tiếp! tục! cười!!! Tự Thiên Sách không nhịn được nói: “Đây là một mặt khác của anh Bạc? quả nhiên làm người ta kinh ngạc.” Đồng chí lão Vân cười đến đau thắt cả bụng, nước mắt chảy ra đóng thành băng, “Chuyện này bác cũng không bao giờ nghĩ tới, con đường quay phim rộng mở rồi, sau này coi như đã chọn được diễn viên đóng hài kịch. Mọi người còn đang xì xào bàn tán. “Tưởng hai vị thần tiên như thế nào, hoá ra là hai cây hài của nhân gian.” “Tôi không bao giờ xem được Pikachu nữa rồi……Tôi sợ mỗi lần xem tôi lại cười tới chết mất…… “Rốt cuộc ai dạy hư ai, không được rồi, tôi đau dạ dày quá…….” Hai con Pikachu đi đằng trước đột nhiên quay đầu, ánh mắt như hai tên sát nhân máu lạnh! Khương- Pikachu li3m răng: “Em nghĩ đi nghĩ lại, cái chuyện mất mặt này, có nhiều người thế này lại thú vị.”