Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 547
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Hai tay cô đều bị khoá lại, Bạc Hạc Hiên đè cả người cô xuống giường, hai tay như càng bị hai bên ép chặt. Đôi mắt của người đàn ông đột nhiên mở ra và chạm vào ánh mắt của cô. AdvertisementĐôi mắt đó sâu thẳm, tối đen như mực, tối đến mức khiến người ta không thể nhìn rõ, giống như một con quỷ ẩn mình dưới vực sâu đang thăm dò nhân gian. AdvertisementHọ tách môi nhau ra, Khương Mạn sửng sốt một chút, mới cảm thấy có gì đó không đúng, cô mắng: "Đồ rác rưởi anh không đủ khả năng nên mới đánh lén em!!!" Giọng nói của người đàn ông có phần chậm rãi, lộ ra một chút khàn. "Lan Quy đối với Bất Ly sẽ không kiềm chế như anh vừa rồi đâu. Em chắc chắn lúc đó sẽ không có vấn đề gì chứ...?" Trong đôi mắt anh, mang theo một chút chết giễu. Khoảnh khắc đó Khương Mạn cảm thấy không phải mình đang đối mặt với Bạc Hạc Hiên mà là Lan Quy trong thân xác của anh... Đột nhiên Khương Mạn nhíu mày, ánh mắt cô từ từ trùng xuống: "Anh đang coi thường em à?" Nụ cười trên mặt của Bạc Hạc Hiên ẩn chứa một chút giễu cợt. Vẻ chế giễu dưới đáy mắt anh vẫn còn, như thể đang nhìn con mồi đang ngoan cố chống cự trong bẫy. Anh cụp mắt nhìn xuống đôi môi hơi sưng của cô, dùng ngón tay xoa nhẹ, "Em hãy nhớ sự không cam lòng và tức giận của hiện tại." Ánh mắt Khương Mạn khẽ động, nhìn anh. “Anh rất mong chờ màn thể hiện của em trong cảnh quay.” Bạc Hạc Hiên cong môi cười rồi chống tay đứng dậy. Lúc đó, anh đã hoàn toàn thoát khỏi ra vai diễn Lan Quy. Cô đứng lên, nhìn thẳng anh: "Vừa rồi là anh đang dạy em à?" "Anh mang tư lợi vào dạy à?" Bạc Hạc Hiên nhìn cô chằm chằm, thẳng thắn đến cực điểm: "Chủ yếu là anh muốn hôn em." Khương Mạn như ngạt thở, choáng váng, chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi: "Anh phạm quy rồi!" “Không thể phạm quy sao?” Bạc Hạc Hiên từng bước tiến lại gần cô, không cho Khương Mạn không gian chạy trốn, anh ôm lấy eo cô thì thào nói: “Em không tự tin với ý chí thép của bản thân như vậy sao? Khương Mạn: Cái gì cơ? Bạc Hạc Hiên cười rồi nói: "Như vậy không tốt chút nào, nếu cứ tiếp tục như vậy, em sẽ thua dopamine đó, Yêu Nhi." Cô đẩy anh ra, hoảng sợ... không đến nỗi như vậy chứ. Tức giận... Cũng không hề tức giận. Cô nghiến răng nghiến lợi, thậm chí còn muốn cười.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Hai tay cô đều bị khoá lại, Bạc Hạc Hiên đè cả người cô xuống giường, hai tay như càng bị hai bên ép chặt.
Đôi mắt của người đàn ông đột nhiên mở ra và chạm vào ánh mắt của cô.
Advertisement
Đôi mắt đó sâu thẳm, tối đen như mực, tối đến mức khiến người ta không thể nhìn rõ, giống như một con quỷ ẩn mình dưới vực sâu đang thăm dò nhân gian.
Advertisement
Họ tách môi nhau ra, Khương Mạn sửng sốt một chút, mới cảm thấy có gì đó không đúng, cô mắng: "Đồ rác rưởi anh không đủ khả năng nên mới đánh lén em!!!"
Giọng nói của người đàn ông có phần chậm rãi, lộ ra một chút khàn.
"Lan Quy đối với Bất Ly sẽ không kiềm chế như anh vừa rồi đâu. Em chắc chắn lúc đó sẽ không có vấn đề gì chứ...?" Trong đôi mắt anh, mang theo một chút chết giễu.
Khoảnh khắc đó Khương Mạn cảm thấy không phải mình đang đối mặt với Bạc Hạc Hiên mà là Lan Quy trong thân xác của anh...
Đột nhiên Khương Mạn nhíu mày, ánh mắt cô từ từ trùng xuống: "Anh đang coi thường em à?"
Nụ cười trên mặt của Bạc Hạc Hiên ẩn chứa một chút giễu cợt. Vẻ chế giễu dưới đáy mắt anh vẫn còn, như thể đang nhìn con mồi đang ngoan cố chống cự trong bẫy.
Anh cụp mắt nhìn xuống đôi môi hơi sưng của cô, dùng ngón tay xoa nhẹ, "Em hãy nhớ sự không cam lòng và tức giận của hiện tại."
Ánh mắt Khương Mạn khẽ động, nhìn anh.
“Anh rất mong chờ màn thể hiện của em trong cảnh quay.” Bạc Hạc Hiên cong môi cười rồi chống tay đứng dậy. Lúc đó, anh đã hoàn toàn thoát khỏi ra vai diễn Lan Quy.
Cô đứng lên, nhìn thẳng anh: "Vừa rồi là anh đang dạy em à?"
"Anh mang tư lợi vào dạy à?"
Bạc Hạc Hiên nhìn cô chằm chằm, thẳng thắn đến cực điểm: "Chủ yếu là anh muốn hôn em."
Khương Mạn như ngạt thở, choáng váng, chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi: "Anh phạm quy rồi!"
“Không thể phạm quy sao?” Bạc Hạc Hiên từng bước tiến lại gần cô, không cho Khương Mạn không gian chạy trốn, anh ôm lấy eo cô thì thào nói: “Em không tự tin với ý chí thép của bản thân như vậy sao?
Khương Mạn: Cái gì cơ?
Bạc Hạc Hiên cười rồi nói: "Như vậy không tốt chút nào, nếu cứ tiếp tục như vậy, em sẽ thua dopamine đó, Yêu Nhi."
Cô đẩy anh ra, hoảng sợ... không đến nỗi như vậy chứ. Tức giận... Cũng không hề tức giận. Cô nghiến răng nghiến lợi, thậm chí còn muốn cười.
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Hai tay cô đều bị khoá lại, Bạc Hạc Hiên đè cả người cô xuống giường, hai tay như càng bị hai bên ép chặt. Đôi mắt của người đàn ông đột nhiên mở ra và chạm vào ánh mắt của cô. AdvertisementĐôi mắt đó sâu thẳm, tối đen như mực, tối đến mức khiến người ta không thể nhìn rõ, giống như một con quỷ ẩn mình dưới vực sâu đang thăm dò nhân gian. AdvertisementHọ tách môi nhau ra, Khương Mạn sửng sốt một chút, mới cảm thấy có gì đó không đúng, cô mắng: "Đồ rác rưởi anh không đủ khả năng nên mới đánh lén em!!!" Giọng nói của người đàn ông có phần chậm rãi, lộ ra một chút khàn. "Lan Quy đối với Bất Ly sẽ không kiềm chế như anh vừa rồi đâu. Em chắc chắn lúc đó sẽ không có vấn đề gì chứ...?" Trong đôi mắt anh, mang theo một chút chết giễu. Khoảnh khắc đó Khương Mạn cảm thấy không phải mình đang đối mặt với Bạc Hạc Hiên mà là Lan Quy trong thân xác của anh... Đột nhiên Khương Mạn nhíu mày, ánh mắt cô từ từ trùng xuống: "Anh đang coi thường em à?" Nụ cười trên mặt của Bạc Hạc Hiên ẩn chứa một chút giễu cợt. Vẻ chế giễu dưới đáy mắt anh vẫn còn, như thể đang nhìn con mồi đang ngoan cố chống cự trong bẫy. Anh cụp mắt nhìn xuống đôi môi hơi sưng của cô, dùng ngón tay xoa nhẹ, "Em hãy nhớ sự không cam lòng và tức giận của hiện tại." Ánh mắt Khương Mạn khẽ động, nhìn anh. “Anh rất mong chờ màn thể hiện của em trong cảnh quay.” Bạc Hạc Hiên cong môi cười rồi chống tay đứng dậy. Lúc đó, anh đã hoàn toàn thoát khỏi ra vai diễn Lan Quy. Cô đứng lên, nhìn thẳng anh: "Vừa rồi là anh đang dạy em à?" "Anh mang tư lợi vào dạy à?" Bạc Hạc Hiên nhìn cô chằm chằm, thẳng thắn đến cực điểm: "Chủ yếu là anh muốn hôn em." Khương Mạn như ngạt thở, choáng váng, chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi: "Anh phạm quy rồi!" “Không thể phạm quy sao?” Bạc Hạc Hiên từng bước tiến lại gần cô, không cho Khương Mạn không gian chạy trốn, anh ôm lấy eo cô thì thào nói: “Em không tự tin với ý chí thép của bản thân như vậy sao? Khương Mạn: Cái gì cơ? Bạc Hạc Hiên cười rồi nói: "Như vậy không tốt chút nào, nếu cứ tiếp tục như vậy, em sẽ thua dopamine đó, Yêu Nhi." Cô đẩy anh ra, hoảng sợ... không đến nỗi như vậy chứ. Tức giận... Cũng không hề tức giận. Cô nghiến răng nghiến lợi, thậm chí còn muốn cười.