Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 553
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Đồng chí lão Vân không nói thêm lời nào nữa, chuẩn bị! Diễn! Quay! …… AdvertisementBất Ly đứng ngoài đại điện, có một khuôn mặt tuấn tú phi giới tính, vẻ mặt bình thản như nước. Bên trong đại điện, tiếng khóc xé lòng của người phụ nữ dần dần trở nên yếu ớt. Hàng lông mi dài của Bất Ly khẽ rung, hắn ta ngẩng đầu lên, cửa đại điện từ bên trong mở ra, có một tiểu thái giám bước ra vẻ mặt căng thẳng: "Bất Ly thống lĩnh, bệ hạ mời ngài vào." AdvertisementBất Ly bước vào, thời điểm "hắn ta" ngước mắt lên, đáy mắt có màu máu. Tôn hoàng hậu tóc tai bù xù trên mặt đất, đầu tóc rối bù, trước mặt nàng ta là thủ cấp của lão thừa tướng, chính là... phụ thân của nàng ta! Vị đế vương trẻ tuổi đang ngồi trên bậc thềm ngọc cách đó không xa, tóc dài, choàng áo, ngạo nghễ, độc ác. Sau khi Bất Ly bước vào, hắn mới nhướng mắt, cười một tiếng rồi nói: "A Ly, đến bên cạnh trẫm." Hắn ta bước tới đó, gật đầu hành lễ: "Bệ hạ." "Ngồi bên cạnh trẫm đi." Bất Ly không nhúc nhích, ngước mắt nhìn hắn: "Bệ hạ, hoàng hậu vừa mới sảy thai, lão thừa tướng lại qua đời nên không thể chịu kích động được." Lan Quy bật cười thành tiếng: "Loại nghiệt chủng, chắc chắn phải chết. A Ly học được mềm lòng từ khi nào vậy?" Nghiệt chủng? Sắc mặt Tôn hoàng hậu tái nhợt, ngẩng đầu lên: "Đó cũng là hài nhi của Bệ hạ..." “Trước nay ta chưa từng đụng vào ngươi thì làm sao có hài nhi?” Nụ cười trên mặt Lan Quy vô cùng hung ác. Tôn hoàng hậu như sét đánh ngang tai, nhìn hắn chằm chằm không thể tin nổi: "Chàng nói... cái gì?" Nam nhân mà nàng ta từng thực sự hết lòng cảm mến trên mặt nở nụ cười, nhưng đôi mắt lại lạnh lùng như con quỷ dưới địa ngục với sự chán ghét và ghê tởm tr*n tr**. "Ngươi trước khi nhập cung cũng đã có tình lang. Trẫm giúp ngươi đoàn tụ với hắn, ngươi nên cảm tạ mới phải." Lan Quy thản nhiên cười: "Phụ thân ngu ngốc của ngươi, phái người vào cung đã phá hỏng nhân duyên tốt đẹp của ngươi. Ta thay ngươi giết hắn, còn không tốt sao?" Khi hắn vừa dứt lời, cấm quân lôi một người ra khỏi đại điện, người đó bị xử lý ngay tại chỗ nên máu chảy đầm đìa, nửa th@n dưới bị gập xuống. Nhưng đã bị... thiến rồi! Bất Ly cau mày, Tôn hoàng hậu hét lên.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Đồng chí lão Vân không nói thêm lời nào nữa, chuẩn bị! Diễn! Quay!
……
Advertisement
Bất Ly đứng ngoài đại điện, có một khuôn mặt tuấn tú phi giới tính, vẻ mặt bình thản như nước. Bên trong đại điện, tiếng khóc xé lòng của người phụ nữ dần dần trở nên yếu ớt.
Hàng lông mi dài của Bất Ly khẽ rung, hắn ta ngẩng đầu lên, cửa đại điện từ bên trong mở ra, có một tiểu thái giám bước ra vẻ mặt căng thẳng: "Bất Ly thống lĩnh, bệ hạ mời ngài vào."
Advertisement
Bất Ly bước vào, thời điểm "hắn ta" ngước mắt lên, đáy mắt có màu máu.
Tôn hoàng hậu tóc tai bù xù trên mặt đất, đầu tóc rối bù, trước mặt nàng ta là thủ cấp của lão thừa tướng, chính là... phụ thân của nàng ta!
Vị đế vương trẻ tuổi đang ngồi trên bậc thềm ngọc cách đó không xa, tóc dài, choàng áo, ngạo nghễ, độc ác. Sau khi Bất Ly bước vào, hắn mới nhướng mắt, cười một tiếng rồi nói:
"A Ly, đến bên cạnh trẫm."
Hắn ta bước tới đó, gật đầu hành lễ: "Bệ hạ."
"Ngồi bên cạnh trẫm đi."
Bất Ly không nhúc nhích, ngước mắt nhìn hắn: "Bệ hạ, hoàng hậu vừa mới sảy thai, lão thừa tướng lại qua đời nên không thể chịu kích động được."
Lan Quy bật cười thành tiếng: "Loại nghiệt chủng, chắc chắn phải chết. A Ly học được mềm lòng từ khi nào vậy?"
Nghiệt chủng?
Sắc mặt Tôn hoàng hậu tái nhợt, ngẩng đầu lên: "Đó cũng là hài nhi của Bệ hạ..."
“Trước nay ta chưa từng đụng vào ngươi thì làm sao có hài nhi?” Nụ cười trên mặt Lan Quy vô cùng hung ác.
Tôn hoàng hậu như sét đánh ngang tai, nhìn hắn chằm chằm không thể tin nổi: "Chàng nói... cái gì?"
Nam nhân mà nàng ta từng thực sự hết lòng cảm mến trên mặt nở nụ cười, nhưng đôi mắt lại lạnh lùng như con quỷ dưới địa ngục với sự chán ghét và ghê tởm tr*n tr**.
"Ngươi trước khi nhập cung cũng đã có tình lang. Trẫm giúp ngươi đoàn tụ với hắn, ngươi nên cảm tạ mới phải."
Lan Quy thản nhiên cười: "Phụ thân ngu ngốc của ngươi, phái người vào cung đã phá hỏng nhân duyên tốt đẹp của ngươi. Ta thay ngươi giết hắn, còn không tốt sao?"
Khi hắn vừa dứt lời, cấm quân lôi một người ra khỏi đại điện, người đó bị xử lý ngay tại chỗ nên máu chảy đầm đìa, nửa th@n dưới bị gập xuống.
Nhưng đã bị... thiến rồi!
Bất Ly cau mày, Tôn hoàng hậu hét lên.
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Đồng chí lão Vân không nói thêm lời nào nữa, chuẩn bị! Diễn! Quay! …… AdvertisementBất Ly đứng ngoài đại điện, có một khuôn mặt tuấn tú phi giới tính, vẻ mặt bình thản như nước. Bên trong đại điện, tiếng khóc xé lòng của người phụ nữ dần dần trở nên yếu ớt. Hàng lông mi dài của Bất Ly khẽ rung, hắn ta ngẩng đầu lên, cửa đại điện từ bên trong mở ra, có một tiểu thái giám bước ra vẻ mặt căng thẳng: "Bất Ly thống lĩnh, bệ hạ mời ngài vào." AdvertisementBất Ly bước vào, thời điểm "hắn ta" ngước mắt lên, đáy mắt có màu máu. Tôn hoàng hậu tóc tai bù xù trên mặt đất, đầu tóc rối bù, trước mặt nàng ta là thủ cấp của lão thừa tướng, chính là... phụ thân của nàng ta! Vị đế vương trẻ tuổi đang ngồi trên bậc thềm ngọc cách đó không xa, tóc dài, choàng áo, ngạo nghễ, độc ác. Sau khi Bất Ly bước vào, hắn mới nhướng mắt, cười một tiếng rồi nói: "A Ly, đến bên cạnh trẫm." Hắn ta bước tới đó, gật đầu hành lễ: "Bệ hạ." "Ngồi bên cạnh trẫm đi." Bất Ly không nhúc nhích, ngước mắt nhìn hắn: "Bệ hạ, hoàng hậu vừa mới sảy thai, lão thừa tướng lại qua đời nên không thể chịu kích động được." Lan Quy bật cười thành tiếng: "Loại nghiệt chủng, chắc chắn phải chết. A Ly học được mềm lòng từ khi nào vậy?" Nghiệt chủng? Sắc mặt Tôn hoàng hậu tái nhợt, ngẩng đầu lên: "Đó cũng là hài nhi của Bệ hạ..." “Trước nay ta chưa từng đụng vào ngươi thì làm sao có hài nhi?” Nụ cười trên mặt Lan Quy vô cùng hung ác. Tôn hoàng hậu như sét đánh ngang tai, nhìn hắn chằm chằm không thể tin nổi: "Chàng nói... cái gì?" Nam nhân mà nàng ta từng thực sự hết lòng cảm mến trên mặt nở nụ cười, nhưng đôi mắt lại lạnh lùng như con quỷ dưới địa ngục với sự chán ghét và ghê tởm tr*n tr**. "Ngươi trước khi nhập cung cũng đã có tình lang. Trẫm giúp ngươi đoàn tụ với hắn, ngươi nên cảm tạ mới phải." Lan Quy thản nhiên cười: "Phụ thân ngu ngốc của ngươi, phái người vào cung đã phá hỏng nhân duyên tốt đẹp của ngươi. Ta thay ngươi giết hắn, còn không tốt sao?" Khi hắn vừa dứt lời, cấm quân lôi một người ra khỏi đại điện, người đó bị xử lý ngay tại chỗ nên máu chảy đầm đìa, nửa th@n dưới bị gập xuống. Nhưng đã bị... thiến rồi! Bất Ly cau mày, Tôn hoàng hậu hét lên.