Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 560
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Cô nhìn anh, nói: “Dù sao người em biết vẫn là anh, không phải Lan Quy.” Bạc Hạc Hiên mím môi cười. AdvertisementKhương Mạn chuyển chủ đề: “Anh vẫn chưa độc ác bằng hắn ta, người đàn ông bình thường không làm ra được cái chuyện tích cực cắm sừng lên đầu mình như thế đâu.” “Anh có tìm người yêu cũ của vợ mình tới, rồi tác hợp cô ấy và anh ta nối lại tình xưa không?” AdvertisementBạc Hạc Hiên: “……” Nếu so sánh như vậy, quả thực là anh thua rồi …… “Tìm người yêu cũ của vợ mình tới, để cắm sừng chính mình, chuyện này đúng là không thể.” Bạc Hạc Hiên bình thản mỉm cười: “Anh càng thích cái cách xử lý sau cùng của Lan Quy hơn.” Khương Mạn trợn trừng mắt: “Cắt đứt để giải quyết dứt điểm” wow, anh đúng là một người đàn ông tàn nhẫn! “Anh Khương à, biết luật mà còn phạm luật thì tội còn nặng hơn đấy, hiểu không?” “Không cần, người yêu cũ thì không tồn tại, còn về sừng....” Bạc Hạc Hiên nhìn cô, ánh mắt không rời, khóe miệng cong lên: “Em nghĩ anh sẽ để thứ đó xuất hiện bên cạnh em sao?” Khương Mạn- người phụ nữ mạnh mẽ cũng cạn lời. Ánh mắt liếc tứ phía như tên trộm, xác nhận mọi người đều đang ai làm việc nấy, không ai chú ý tới bên này mới lườm Bạc Hạc Hiên một cái. Làm động tác ra hiệu cắt cổ nhằm vào anh. Bạc Hạc Hiên nhìn dáng vẻ nhát gan của cô, có chút khinh bỉ. Nhưng lại càng thích cô hơn. Biết xấu hổ rồi, đây là dấu hiệu tốt. Chỉ là…… Có lẽ trong nội tâm của anh, cũng có một Lan Quy chăng…… Một bạo quân Lan Quy, vì người mình yêu mà không từ thủ đoạn, bất chấp mọi cái giá phải trả, muốn vĩnh viễn giam cầm người đó ở bên cạnh mình! …… Bởi vì đoạn đối diễn của Bạc Hạc Hiên và Khương Mạn này quá xuất sắc, Tôn hoàng hậu của Vương Tuệ Kỳ lại trở nên nhạt nhòa, ảm đạm vô cùng. Giữa chừng còn diễn lại mấy lần cảnh ba người, nhưng mỗi một lần diễn, biểu hiện của Vương Tuệ Kỳ đều không đạt được mức kỳ vọng của người xem. Vân Chí Sam cũng coi như là tốt tính, chứ thử gặp tên trọc Trần Minh xem, chả mở cái miệng tinh túy quốc gia ra ngay ấy chứ. Phần sau quả thực không còn cách nào khác, chỉ có thể quay một mình Vương Tuệ Kỳ, lúc hậu kỳ chỉnh sửa, chuyển cảnh là được.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Cô nhìn anh, nói: “Dù sao người em biết vẫn là anh, không phải Lan Quy.”
Bạc Hạc Hiên mím môi cười.
Advertisement
Khương Mạn chuyển chủ đề: “Anh vẫn chưa độc ác bằng hắn ta, người đàn ông bình thường không làm ra được cái chuyện tích cực cắm sừng lên đầu mình như thế đâu.”
“Anh có tìm người yêu cũ của vợ mình tới, rồi tác hợp cô ấy và anh ta nối lại tình xưa không?”
Advertisement
Bạc Hạc Hiên: “……”
Nếu so sánh như vậy, quả thực là anh thua rồi ……
“Tìm người yêu cũ của vợ mình tới, để cắm sừng chính mình, chuyện này đúng là không thể.” Bạc Hạc Hiên bình thản mỉm cười: “Anh càng thích cái cách xử lý sau cùng của Lan Quy hơn.”
Khương Mạn trợn trừng mắt: “Cắt đứt để giải quyết dứt điểm” wow, anh đúng là một người đàn ông tàn nhẫn!
“Anh Khương à, biết luật mà còn phạm luật thì tội còn nặng hơn đấy, hiểu không?”
“Không cần, người yêu cũ thì không tồn tại, còn về sừng....” Bạc Hạc Hiên nhìn cô, ánh mắt không rời, khóe miệng cong lên: “Em nghĩ anh sẽ để thứ đó xuất hiện bên cạnh em sao?”
Khương Mạn- người phụ nữ mạnh mẽ cũng cạn lời.
Ánh mắt liếc tứ phía như tên trộm, xác nhận mọi người đều đang ai làm việc nấy, không ai chú ý tới bên này mới lườm Bạc Hạc Hiên một cái.
Làm động tác ra hiệu cắt cổ nhằm vào anh.
Bạc Hạc Hiên nhìn dáng vẻ nhát gan của cô, có chút khinh bỉ.
Nhưng lại càng thích cô hơn.
Biết xấu hổ rồi, đây là dấu hiệu tốt.
Chỉ là……
Có lẽ trong nội tâm của anh, cũng có một Lan Quy chăng……
Một bạo quân Lan Quy, vì người mình yêu mà không từ thủ đoạn, bất chấp mọi cái giá phải trả, muốn vĩnh viễn giam cầm người đó ở bên cạnh mình!
……
Bởi vì đoạn đối diễn của Bạc Hạc Hiên và Khương Mạn này quá xuất sắc, Tôn hoàng hậu của Vương Tuệ Kỳ lại trở nên nhạt nhòa, ảm đạm vô cùng.
Giữa chừng còn diễn lại mấy lần cảnh ba người, nhưng mỗi một lần diễn, biểu hiện của Vương Tuệ Kỳ đều không đạt được mức kỳ vọng của người xem.
Vân Chí Sam cũng coi như là tốt tính, chứ thử gặp tên trọc Trần Minh xem, chả mở cái miệng tinh túy quốc gia ra ngay ấy chứ.
Phần sau quả thực không còn cách nào khác, chỉ có thể quay một mình Vương Tuệ Kỳ, lúc hậu kỳ chỉnh sửa, chuyển cảnh là được.
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Cô nhìn anh, nói: “Dù sao người em biết vẫn là anh, không phải Lan Quy.” Bạc Hạc Hiên mím môi cười. AdvertisementKhương Mạn chuyển chủ đề: “Anh vẫn chưa độc ác bằng hắn ta, người đàn ông bình thường không làm ra được cái chuyện tích cực cắm sừng lên đầu mình như thế đâu.” “Anh có tìm người yêu cũ của vợ mình tới, rồi tác hợp cô ấy và anh ta nối lại tình xưa không?” AdvertisementBạc Hạc Hiên: “……” Nếu so sánh như vậy, quả thực là anh thua rồi …… “Tìm người yêu cũ của vợ mình tới, để cắm sừng chính mình, chuyện này đúng là không thể.” Bạc Hạc Hiên bình thản mỉm cười: “Anh càng thích cái cách xử lý sau cùng của Lan Quy hơn.” Khương Mạn trợn trừng mắt: “Cắt đứt để giải quyết dứt điểm” wow, anh đúng là một người đàn ông tàn nhẫn! “Anh Khương à, biết luật mà còn phạm luật thì tội còn nặng hơn đấy, hiểu không?” “Không cần, người yêu cũ thì không tồn tại, còn về sừng....” Bạc Hạc Hiên nhìn cô, ánh mắt không rời, khóe miệng cong lên: “Em nghĩ anh sẽ để thứ đó xuất hiện bên cạnh em sao?” Khương Mạn- người phụ nữ mạnh mẽ cũng cạn lời. Ánh mắt liếc tứ phía như tên trộm, xác nhận mọi người đều đang ai làm việc nấy, không ai chú ý tới bên này mới lườm Bạc Hạc Hiên một cái. Làm động tác ra hiệu cắt cổ nhằm vào anh. Bạc Hạc Hiên nhìn dáng vẻ nhát gan của cô, có chút khinh bỉ. Nhưng lại càng thích cô hơn. Biết xấu hổ rồi, đây là dấu hiệu tốt. Chỉ là…… Có lẽ trong nội tâm của anh, cũng có một Lan Quy chăng…… Một bạo quân Lan Quy, vì người mình yêu mà không từ thủ đoạn, bất chấp mọi cái giá phải trả, muốn vĩnh viễn giam cầm người đó ở bên cạnh mình! …… Bởi vì đoạn đối diễn của Bạc Hạc Hiên và Khương Mạn này quá xuất sắc, Tôn hoàng hậu của Vương Tuệ Kỳ lại trở nên nhạt nhòa, ảm đạm vô cùng. Giữa chừng còn diễn lại mấy lần cảnh ba người, nhưng mỗi một lần diễn, biểu hiện của Vương Tuệ Kỳ đều không đạt được mức kỳ vọng của người xem. Vân Chí Sam cũng coi như là tốt tính, chứ thử gặp tên trọc Trần Minh xem, chả mở cái miệng tinh túy quốc gia ra ngay ấy chứ. Phần sau quả thực không còn cách nào khác, chỉ có thể quay một mình Vương Tuệ Kỳ, lúc hậu kỳ chỉnh sửa, chuyển cảnh là được.