Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 564

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Bên ngoài phòng trang điểm.  Nơi trời đổ tuyết lạnh giá, Bạc Hạc Hiên đã thay toàn bộ trang phục đóng phim ra, ở bên ngoài container phòng trang điểm* đợi Khương Mạn.  Advertisement(*Khi quay phim ở ngoại cảnh người ta dùng thùng container để dựng phòng trang điểm/phòng thay đồ tạm thời cho các diễn viên)  Anh mặc chiếc áo bông rộng rãi màu trắng, giống như không cảm nhận được cái lạnh.  Phía sau vang lên tiếng động.    AdvertisementMột con sâu màu xanh dạ quang xuất hiện, trên mặt còn đeo một cái mũ trùm Pikachu.  Hai người bốn mắt nhìn nhau.    “Khụ.” Bạc Hạc Hiên ho một tiếng, nhịn cười, nghiêng đầu quay đi.    “Muốn cười thì cứ cười đi!”  Khương Mạn bước tới bên cạnh anh, trợn mắt, không nhịn được mà nói: “Sao anh lại đứng đợi ở đây, không sợ lạnh à?”    “Để phòng trường hợp người nào đó nói rồi lại bỏ chạy.” Bạc Hạc Hiên nhìn cô với hàm ý sâu xa, nói xong liền vươn tay ra: “Đúng là có hơi lạnh, sưởi ấm cho anh một chút đi.”    Khương Mạn sững sờ, nhận ra ý của anh, ánh mắt lại trở nên hung dữ.    Bạc Hạc Hiên ý cười không hề giảm, thúc giục nói: “Nhanh lên, vẫn còn nợ anh nửa tiếng nắm tay đấy nhé.”    “Sao em lại nợ anh rồi?”  “Chắc chắn cần anh nhắc không?”  Khương Mạn nhớ ra rồi, là lúc đầu ở đầu buổi lễ công chiếu ‘Kẻ giết người’, khi cô và anh lên tầng gặp Vân Chí Sam.  Đã qua bao lâu rồi, vậy mà vẫn còn nhớ à?    Bạc Hạc Hiên nhìn cô, ý cười ẩn hiện: “Nếu còn do dự thêm lúc nữa thì sẽ có người qua đây đấy nhé!”    Khương Mạn chột dạ, nắm tay anh dẫn đi.  Lúc sau, bàn tay cô được bàn tay to lớn của người đàn ông nắm trọn, nhét vào trong túi áo khoác của anh.  Trong túi có miếng giữ nhiệt, sau khi đút tay vào thì ấm nóng hẳn.  Khương Mạn trừng anh: “Lạnh chỗ nào? Rõ ràng là ấm áp thế này cơ mà.”    Bạc Hạc Hiên mỉm cười, ừ một tiếng: “Lừa em đó.”  Có lúc người đàn ông này trực tiếp tới mức khiến người ta không có lời nào để nói ……  Hôm nay cô và Bạc Hạc Hiên coi như là tan làm sớm, anh lái xe, cô ngồi ghế phó lái, hai người trở về huyện thành trước.    Trên đường, kỳ lạ là cả hai đều không nói chuyện.    Đợi khi tới bãi đậu xe của nhà khách, lúc sắp xuống xe, Bạc Hạc Hiên mới mở lời: “Nghĩ được cái cớ nào chưa?”    “Cái cớ gì?”  Người đàn ông nghiêng đầu nhìn cô, trên môi nở một nụ cười: “Không muốn anh tham gia bữa cơm chia tay à?” 

Bên ngoài phòng trang điểm.  

Nơi trời đổ tuyết lạnh giá, Bạc Hạc Hiên đã thay toàn bộ trang phục đóng phim ra, ở bên ngoài container phòng trang điểm* đợi Khương Mạn.  

Advertisement

(*Khi quay phim ở ngoại cảnh người ta dùng thùng container để dựng phòng trang điểm/phòng thay đồ tạm thời cho các diễn viên)  

Anh mặc chiếc áo bông rộng rãi màu trắng, giống như không cảm nhận được cái lạnh.  

Phía sau vang lên tiếng động.    

Advertisement

Một con sâu màu xanh dạ quang xuất hiện, trên mặt còn đeo một cái mũ trùm Pikachu.  

Hai người bốn mắt nhìn nhau.    

“Khụ.” Bạc Hạc Hiên ho một tiếng, nhịn cười, nghiêng đầu quay đi.    

“Muốn cười thì cứ cười đi!”  

Khương Mạn bước tới bên cạnh anh, trợn mắt, không nhịn được mà nói: “Sao anh lại đứng đợi ở đây, không sợ lạnh à?”    

“Để phòng trường hợp người nào đó nói rồi lại bỏ chạy.” Bạc Hạc Hiên nhìn cô với hàm ý sâu xa, nói xong liền vươn tay ra: “Đúng là có hơi lạnh, sưởi ấm cho anh một chút đi.”    

Khương Mạn sững sờ, nhận ra ý của anh, ánh mắt lại trở nên hung dữ.    

Bạc Hạc Hiên ý cười không hề giảm, thúc giục nói: “Nhanh lên, vẫn còn nợ anh nửa tiếng nắm tay đấy nhé.”    

“Sao em lại nợ anh rồi?”  

“Chắc chắn cần anh nhắc không?”  

Khương Mạn nhớ ra rồi, là lúc đầu ở đầu buổi lễ công chiếu ‘Kẻ giết người’, khi cô và anh lên tầng gặp Vân Chí Sam.  

Đã qua bao lâu rồi, vậy mà vẫn còn nhớ à?    

Bạc Hạc Hiên nhìn cô, ý cười ẩn hiện: “Nếu còn do dự thêm lúc nữa thì sẽ có người qua đây đấy nhé!”    

Khương Mạn chột dạ, nắm tay anh dẫn đi.  

Lúc sau, bàn tay cô được bàn tay to lớn của người đàn ông nắm trọn, nhét vào trong túi áo khoác của anh.  

Trong túi có miếng giữ nhiệt, sau khi đút tay vào thì ấm nóng hẳn.  

Khương Mạn trừng anh: “Lạnh chỗ nào? Rõ ràng là ấm áp thế này cơ mà.”    

Bạc Hạc Hiên mỉm cười, ừ một tiếng: “Lừa em đó.”  

Có lúc người đàn ông này trực tiếp tới mức khiến người ta không có lời nào để nói ……  

Hôm nay cô và Bạc Hạc Hiên coi như là tan làm sớm, anh lái xe, cô ngồi ghế phó lái, hai người trở về huyện thành trước.    

Trên đường, kỳ lạ là cả hai đều không nói chuyện.    

Đợi khi tới bãi đậu xe của nhà khách, lúc sắp xuống xe, Bạc Hạc Hiên mới mở lời: “Nghĩ được cái cớ nào chưa?”    

“Cái cớ gì?”  

Người đàn ông nghiêng đầu nhìn cô, trên môi nở một nụ cười: “Không muốn anh tham gia bữa cơm chia tay à?” 

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Bên ngoài phòng trang điểm.  Nơi trời đổ tuyết lạnh giá, Bạc Hạc Hiên đã thay toàn bộ trang phục đóng phim ra, ở bên ngoài container phòng trang điểm* đợi Khương Mạn.  Advertisement(*Khi quay phim ở ngoại cảnh người ta dùng thùng container để dựng phòng trang điểm/phòng thay đồ tạm thời cho các diễn viên)  Anh mặc chiếc áo bông rộng rãi màu trắng, giống như không cảm nhận được cái lạnh.  Phía sau vang lên tiếng động.    AdvertisementMột con sâu màu xanh dạ quang xuất hiện, trên mặt còn đeo một cái mũ trùm Pikachu.  Hai người bốn mắt nhìn nhau.    “Khụ.” Bạc Hạc Hiên ho một tiếng, nhịn cười, nghiêng đầu quay đi.    “Muốn cười thì cứ cười đi!”  Khương Mạn bước tới bên cạnh anh, trợn mắt, không nhịn được mà nói: “Sao anh lại đứng đợi ở đây, không sợ lạnh à?”    “Để phòng trường hợp người nào đó nói rồi lại bỏ chạy.” Bạc Hạc Hiên nhìn cô với hàm ý sâu xa, nói xong liền vươn tay ra: “Đúng là có hơi lạnh, sưởi ấm cho anh một chút đi.”    Khương Mạn sững sờ, nhận ra ý của anh, ánh mắt lại trở nên hung dữ.    Bạc Hạc Hiên ý cười không hề giảm, thúc giục nói: “Nhanh lên, vẫn còn nợ anh nửa tiếng nắm tay đấy nhé.”    “Sao em lại nợ anh rồi?”  “Chắc chắn cần anh nhắc không?”  Khương Mạn nhớ ra rồi, là lúc đầu ở đầu buổi lễ công chiếu ‘Kẻ giết người’, khi cô và anh lên tầng gặp Vân Chí Sam.  Đã qua bao lâu rồi, vậy mà vẫn còn nhớ à?    Bạc Hạc Hiên nhìn cô, ý cười ẩn hiện: “Nếu còn do dự thêm lúc nữa thì sẽ có người qua đây đấy nhé!”    Khương Mạn chột dạ, nắm tay anh dẫn đi.  Lúc sau, bàn tay cô được bàn tay to lớn của người đàn ông nắm trọn, nhét vào trong túi áo khoác của anh.  Trong túi có miếng giữ nhiệt, sau khi đút tay vào thì ấm nóng hẳn.  Khương Mạn trừng anh: “Lạnh chỗ nào? Rõ ràng là ấm áp thế này cơ mà.”    Bạc Hạc Hiên mỉm cười, ừ một tiếng: “Lừa em đó.”  Có lúc người đàn ông này trực tiếp tới mức khiến người ta không có lời nào để nói ……  Hôm nay cô và Bạc Hạc Hiên coi như là tan làm sớm, anh lái xe, cô ngồi ghế phó lái, hai người trở về huyện thành trước.    Trên đường, kỳ lạ là cả hai đều không nói chuyện.    Đợi khi tới bãi đậu xe của nhà khách, lúc sắp xuống xe, Bạc Hạc Hiên mới mở lời: “Nghĩ được cái cớ nào chưa?”    “Cái cớ gì?”  Người đàn ông nghiêng đầu nhìn cô, trên môi nở một nụ cười: “Không muốn anh tham gia bữa cơm chia tay à?” 

Chương 564