Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 570

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Người phía sau vô thức lộ ra vẻ hoảng sợ, Lan Quy cúi người xuống, nâng cằm nàng ta lên, hỏi: "Ngươi sợ cái gì?"  "Bệ hạ, ngài... các người..." Lý Phương không thể nói ra thành lời.  Lan Quy nở nụ cười có chút chết giễu, vẻ mặt vô cùng mê hoặc: "Phu quân tốt của ngươi là khách trên giường của ta, không phải "hắn ta" không nói cho ngươi biết sao?"  “Lan Quy!!” Giọng nói của Bất Ly khàn khàn, cổ họng như sắp bị xé rách, như muốn hộc máu.  Đôi mắt hắn ta đỏ ngầu như tấm màn che cuối cùng bị người ta xé xuống giữa ban ngày.  "Câm miệng..."     "Hắn ta" loạng choạng bò dậy khỏi giường, nhưng lại ngã xuống đất.  Lan Quy trừng mắt nhìn hắn ta rồi cười, nhưng ánh mắt lại vô cùng tà ác.  Bàn tay hắn ch*m r** v**t v* gáy của Lý Phương, đi ra sau lưng nữ nhân đó, cúi xuống, thì thầm vào tai nàng ta: "Nhìn xem, ngươi đã làm Ly nô  của ta thất vọng đến mức nào rồi..."  "Thật... Chết tiệt!!"  "Lan Quy dừng tay lại"  Giọng nói như xé ruột xé gan của Bất Ly đột ngột vang lên.  Một tiếng răng rắc, đầu của Lý Phương dưới lòng bàn tay của Lan Quy bị xoắn lại, cổ trực tiếp bị vặn.  Phịch một tiếng, nàng ta ngã xuống đất, đôi mắt mở to không một chút tức giận...  Bất Ly há to miệng như có ai đó không cho hắn ta thở, tất cả âm thanh đều bị nhét ngược vào trong cổ họng, chỉ có âm thanh đứt quãng bị xé rách trong lồ ng ngực … giống như một ống thổi bị hỏng, không thể phát ra âm thanh...  Một người sống sờ sờ như vậy... một sinh mạng vô tội … chết trước mắt...vì "hắn ta" mà chết...  Lan Quy bình tĩnh đứng dậy, lấy khăn gấm ra lau tay, nhìn khuôn mặt tái nhợt của Bất Ly, nụ cười càng ngày càng ôn nhu:  "Khiến ngươi sợ rồi à?"  Bất Ly nhìn hắn, đôi môi không khỏi run lên: "Nàng ấy mới mười sáu tuổi..."  "Nàng ấy mới mười sáu tuổi!!!"  "Ừ, vì nể mặt ngươi, ta mới để nàng chết toàn thây."  Lan Quy bước qua thi thể của Lý Phương và đi về phía "hắn ta", cúi xuống chuẩn bị ôm.  

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Người phía sau vô thức lộ ra vẻ hoảng sợ, Lan Quy cúi người xuống, nâng cằm nàng ta lên, hỏi: "Ngươi sợ cái gì?"  

"Bệ hạ, ngài... các người..." Lý Phương không thể nói ra thành lời.  

Lan Quy nở nụ cười có chút chết giễu, vẻ mặt vô cùng mê hoặc: "Phu quân tốt của ngươi là khách trên giường của ta, không phải "hắn ta" không nói cho ngươi biết sao?"  

“Lan Quy!!” Giọng nói của Bất Ly khàn khàn, cổ họng như sắp bị xé rách, như muốn hộc máu.  

Đôi mắt hắn ta đỏ ngầu như tấm màn che cuối cùng bị người ta xé xuống giữa ban ngày.  

"Câm miệng..."  

   

"Hắn ta" loạng choạng bò dậy khỏi giường, nhưng lại ngã xuống đất.  

Lan Quy trừng mắt nhìn hắn ta rồi cười, nhưng ánh mắt lại vô cùng tà ác.  

Bàn tay hắn ch*m r** v**t v* gáy của Lý Phương, đi ra sau lưng nữ nhân đó, cúi xuống, thì thầm vào tai nàng ta: "Nhìn xem, ngươi đã làm Ly nô  của ta thất vọng đến mức nào rồi..."  

"Thật... Chết tiệt!!"  

"Lan Quy dừng tay lại"  

Giọng nói như xé ruột xé gan của Bất Ly đột ngột vang lên.  

Một tiếng răng rắc, đầu của Lý Phương dưới lòng bàn tay của Lan Quy bị xoắn lại, cổ trực tiếp bị vặn.  

Phịch một tiếng, nàng ta ngã xuống đất, đôi mắt mở to không một chút tức giận...  

Bất Ly há to miệng như có ai đó không cho hắn ta thở, tất cả âm thanh đều bị nhét ngược vào trong cổ họng, chỉ có âm thanh đứt quãng bị xé rách trong lồ ng ngực … giống như một ống thổi bị hỏng, không thể phát ra âm thanh...  

Một người sống sờ sờ như vậy... một sinh mạng vô tội … chết trước mắt...vì "hắn ta" mà chết...  

Lan Quy bình tĩnh đứng dậy, lấy khăn gấm ra lau tay, nhìn khuôn mặt tái nhợt của Bất Ly, nụ cười càng ngày càng ôn nhu:  

"Khiến ngươi sợ rồi à?"  

Bất Ly nhìn hắn, đôi môi không khỏi run lên: "Nàng ấy mới mười sáu tuổi..."  

"Nàng ấy mới mười sáu tuổi!!!"  

"Ừ, vì nể mặt ngươi, ta mới để nàng chết toàn thây."  

Lan Quy bước qua thi thể của Lý Phương và đi về phía "hắn ta", cúi xuống chuẩn bị ôm.  

Image removed.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Người phía sau vô thức lộ ra vẻ hoảng sợ, Lan Quy cúi người xuống, nâng cằm nàng ta lên, hỏi: "Ngươi sợ cái gì?"  "Bệ hạ, ngài... các người..." Lý Phương không thể nói ra thành lời.  Lan Quy nở nụ cười có chút chết giễu, vẻ mặt vô cùng mê hoặc: "Phu quân tốt của ngươi là khách trên giường của ta, không phải "hắn ta" không nói cho ngươi biết sao?"  “Lan Quy!!” Giọng nói của Bất Ly khàn khàn, cổ họng như sắp bị xé rách, như muốn hộc máu.  Đôi mắt hắn ta đỏ ngầu như tấm màn che cuối cùng bị người ta xé xuống giữa ban ngày.  "Câm miệng..."     "Hắn ta" loạng choạng bò dậy khỏi giường, nhưng lại ngã xuống đất.  Lan Quy trừng mắt nhìn hắn ta rồi cười, nhưng ánh mắt lại vô cùng tà ác.  Bàn tay hắn ch*m r** v**t v* gáy của Lý Phương, đi ra sau lưng nữ nhân đó, cúi xuống, thì thầm vào tai nàng ta: "Nhìn xem, ngươi đã làm Ly nô  của ta thất vọng đến mức nào rồi..."  "Thật... Chết tiệt!!"  "Lan Quy dừng tay lại"  Giọng nói như xé ruột xé gan của Bất Ly đột ngột vang lên.  Một tiếng răng rắc, đầu của Lý Phương dưới lòng bàn tay của Lan Quy bị xoắn lại, cổ trực tiếp bị vặn.  Phịch một tiếng, nàng ta ngã xuống đất, đôi mắt mở to không một chút tức giận...  Bất Ly há to miệng như có ai đó không cho hắn ta thở, tất cả âm thanh đều bị nhét ngược vào trong cổ họng, chỉ có âm thanh đứt quãng bị xé rách trong lồ ng ngực … giống như một ống thổi bị hỏng, không thể phát ra âm thanh...  Một người sống sờ sờ như vậy... một sinh mạng vô tội … chết trước mắt...vì "hắn ta" mà chết...  Lan Quy bình tĩnh đứng dậy, lấy khăn gấm ra lau tay, nhìn khuôn mặt tái nhợt của Bất Ly, nụ cười càng ngày càng ôn nhu:  "Khiến ngươi sợ rồi à?"  Bất Ly nhìn hắn, đôi môi không khỏi run lên: "Nàng ấy mới mười sáu tuổi..."  "Nàng ấy mới mười sáu tuổi!!!"  "Ừ, vì nể mặt ngươi, ta mới để nàng chết toàn thây."  Lan Quy bước qua thi thể của Lý Phương và đi về phía "hắn ta", cúi xuống chuẩn bị ôm.  

Chương 570