Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 579
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Ở đó đều có cái ác và sự âm thầm nhẫn nhịn, khi anh đóng vai Lan Quy sự tà ác và hung bạo đó được diễn tả một cách chân thực, nhưng sự nhẫn nhịn đó không thuộc về vai diễn "Lan Quy" mà giống bản thân anh hơn, như nhân vật của Bạc Hạc Hiên. Loại "nhẫn nhịn" của anh này chỉ tồn tại khi đối mặt với Khương Mạn. AdvertisementMay mắn cho Vân Chí Sam là lần này Khương Mạn đóng vai Bất Ly, nếu đó là một người khác... Liệu có thể va chạm để tạo ra tia lửa như vậy từng chút, từng chút một hay không... Ông ta cũng không rõ Bạc Hạc Hiên diễn Lan Quy lúc điên lên liệu có nương tay với người khác hay không... Advertisement"Nếu đắp mặt nạ quá lâu thì nó sẽ dính vào mặt đấy." Vân Chí Sam nói đầy ẩn ý, nhìn Bạc Hạc Hiên như nhìn một đứa trẻ có vấn đề. "Nhưng vẫn còn có thể cứu được, ít nhất còn có người có thể cởi chiếc mặt nạ đó xuống..." Khi Bạc Hạc Hiên nghe thấy lời này, sự u tối trong mắt anh mờ dần. Anh nhìn Khương Mạn đang quấn lấy ông chú hậu cần để xin cơm trưa cách đó không xa, ánh mắt trở nên ấm áp hơn. Nó giống như nhìn thấy một nguồn sáng trong bóng tối, đó là cố chấp lao vào chỗ chết. Anh thì thầm: "Đúng vậy, cô ấy là công tắc của cháu." Đồng chí lão Vân rùng mình, vội xua tay bảo anh đi đi! Đi đi đi đi! Người lớn tuổi không thể chịu nổi kích động, thực là! Ông ta nhìn đối phương như bị nhồi nhét cơm chó vậy, Bạc ảnh đế cầu còn không được nên không hề do dự chạy đi tìm Yêu Nhi của mình. …… Tại Vân Miểu quận Hương Châu. Ầm một tiếng, tách trà bị đập vỡ thành từng mảnh trên mặt đất. "Đồ nghiệt súc mày không chịu học hành cho tốt, tao đã bao nhiêu lần rồi nếu mày còn giao du với đám bạn bè xấu chơi xe ba bánh gì đó, tao sẽ đánh gãy chân chó của mày" Sở Thái Bình cầm gậy với tư thế gõ vào cơ thể người đàn ông ở phía đối diện. Sở Thánh Kỳ né tránh: "Ông ơi, nhà họ Sở chỉ có duy nhất một mình cháu. Trước khi đánh chết cháu thì ông nên bình tĩnh trước đã." "Còn nữa thứ cháu đang chơi không phải là xe ba bánh, mà là xe đua! Xe đua!" Sở Thái Bình muốn đánh anh ta một trận.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Ở đó đều có cái ác và sự âm thầm nhẫn nhịn, khi anh đóng vai Lan Quy sự tà ác và hung bạo đó được diễn tả một cách chân thực, nhưng sự nhẫn nhịn đó không thuộc về vai diễn "Lan Quy" mà giống bản thân anh hơn, như nhân vật của Bạc Hạc Hiên.
Loại "nhẫn nhịn" của anh này chỉ tồn tại khi đối mặt với Khương Mạn.
Advertisement
May mắn cho Vân Chí Sam là lần này Khương Mạn đóng vai Bất Ly, nếu đó là một người khác...
Liệu có thể va chạm để tạo ra tia lửa như vậy từng chút, từng chút một hay không... Ông ta cũng không rõ Bạc Hạc Hiên diễn Lan Quy lúc điên lên liệu có nương tay với người khác hay không...
Advertisement
"Nếu đắp mặt nạ quá lâu thì nó sẽ dính vào mặt đấy."
Vân Chí Sam nói đầy ẩn ý, nhìn Bạc Hạc Hiên như nhìn một đứa trẻ có vấn đề.
"Nhưng vẫn còn có thể cứu được, ít nhất còn có người có thể cởi chiếc mặt nạ đó xuống..."
Khi Bạc Hạc Hiên nghe thấy lời này, sự u tối trong mắt anh mờ dần.
Anh nhìn Khương Mạn đang quấn lấy ông chú hậu cần để xin cơm trưa cách đó không xa, ánh mắt trở nên ấm áp hơn. Nó giống như nhìn thấy một nguồn sáng trong bóng tối, đó là cố chấp lao vào chỗ chết.
Anh thì thầm: "Đúng vậy, cô ấy là công tắc của cháu."
Đồng chí lão Vân rùng mình, vội xua tay bảo anh đi đi!
Đi đi đi đi! Người lớn tuổi không thể chịu nổi kích động, thực là! Ông ta nhìn đối phương như bị nhồi nhét cơm chó vậy,
Bạc ảnh đế cầu còn không được nên không hề do dự chạy đi tìm Yêu Nhi của mình.
……
Tại Vân Miểu quận Hương Châu.
Ầm một tiếng, tách trà bị đập vỡ thành từng mảnh trên mặt đất.
"Đồ nghiệt súc mày không chịu học hành cho tốt, tao đã bao nhiêu lần rồi nếu mày còn giao du với đám bạn bè xấu chơi xe ba bánh gì đó, tao sẽ đánh gãy chân chó của mày"
Sở Thái Bình cầm gậy với tư thế gõ vào cơ thể người đàn ông ở phía đối diện.
Sở Thánh Kỳ né tránh: "Ông ơi, nhà họ Sở chỉ có duy nhất một mình cháu. Trước khi đánh chết cháu thì ông nên bình tĩnh trước đã."
"Còn nữa thứ cháu đang chơi không phải là xe ba bánh, mà là xe đua! Xe đua!"
Sở Thái Bình muốn đánh anh ta một trận.
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Ở đó đều có cái ác và sự âm thầm nhẫn nhịn, khi anh đóng vai Lan Quy sự tà ác và hung bạo đó được diễn tả một cách chân thực, nhưng sự nhẫn nhịn đó không thuộc về vai diễn "Lan Quy" mà giống bản thân anh hơn, như nhân vật của Bạc Hạc Hiên. Loại "nhẫn nhịn" của anh này chỉ tồn tại khi đối mặt với Khương Mạn. AdvertisementMay mắn cho Vân Chí Sam là lần này Khương Mạn đóng vai Bất Ly, nếu đó là một người khác... Liệu có thể va chạm để tạo ra tia lửa như vậy từng chút, từng chút một hay không... Ông ta cũng không rõ Bạc Hạc Hiên diễn Lan Quy lúc điên lên liệu có nương tay với người khác hay không... Advertisement"Nếu đắp mặt nạ quá lâu thì nó sẽ dính vào mặt đấy." Vân Chí Sam nói đầy ẩn ý, nhìn Bạc Hạc Hiên như nhìn một đứa trẻ có vấn đề. "Nhưng vẫn còn có thể cứu được, ít nhất còn có người có thể cởi chiếc mặt nạ đó xuống..." Khi Bạc Hạc Hiên nghe thấy lời này, sự u tối trong mắt anh mờ dần. Anh nhìn Khương Mạn đang quấn lấy ông chú hậu cần để xin cơm trưa cách đó không xa, ánh mắt trở nên ấm áp hơn. Nó giống như nhìn thấy một nguồn sáng trong bóng tối, đó là cố chấp lao vào chỗ chết. Anh thì thầm: "Đúng vậy, cô ấy là công tắc của cháu." Đồng chí lão Vân rùng mình, vội xua tay bảo anh đi đi! Đi đi đi đi! Người lớn tuổi không thể chịu nổi kích động, thực là! Ông ta nhìn đối phương như bị nhồi nhét cơm chó vậy, Bạc ảnh đế cầu còn không được nên không hề do dự chạy đi tìm Yêu Nhi của mình. …… Tại Vân Miểu quận Hương Châu. Ầm một tiếng, tách trà bị đập vỡ thành từng mảnh trên mặt đất. "Đồ nghiệt súc mày không chịu học hành cho tốt, tao đã bao nhiêu lần rồi nếu mày còn giao du với đám bạn bè xấu chơi xe ba bánh gì đó, tao sẽ đánh gãy chân chó của mày" Sở Thái Bình cầm gậy với tư thế gõ vào cơ thể người đàn ông ở phía đối diện. Sở Thánh Kỳ né tránh: "Ông ơi, nhà họ Sở chỉ có duy nhất một mình cháu. Trước khi đánh chết cháu thì ông nên bình tĩnh trước đã." "Còn nữa thứ cháu đang chơi không phải là xe ba bánh, mà là xe đua! Xe đua!" Sở Thái Bình muốn đánh anh ta một trận.