Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 585
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Đưa em đi xem bạn đồng hành của chúng ta.” Bạc Hạc Hiên khẽ cười. Khương Mạn bị anh khơi gợi lòng hiếu kỳ. AdvertisementTrường đua ngựa cách địa điểm quay phim khoảng chừng bốn mươi phút đi xe. Tới bên ngoài trường đua ngựa, hai người xuống xe, thì thấy cổng trường đua ngựa hơi mở, vài con ngựa nằm rải rác quanh hàng rào bên kia, cách đó không xa cũng có chuồng ngựa. Khương Mạn bất giác nói: “Hình như không đúng lắm.” AdvertisementBạc Hạc Hiên nhìn tín hiệu điện thoại di động, không có sóng, anh nhìn Khương Mạn nói: “Em ngồi yên trên xe, tạm thời đừng xuống, ghế sau có điện thoại vệ tinh.” Khương Mạn túm lấy tay anh: “Cùng xuống! Em có thể bảo vệ anh.” Bảo vệ? Bạc Hạc Hiên ánh mắt có chút kỳ lạ, đối diện với ánh mắt chân thành của cô, trong tim cảm nhận được sự ấm áp: “Được.” Sau khi hai người xuống xe, Bạc Hạc Hiên từ trong cốp sau xe lấy ra một chiếc hộp màu đen mảnh mai, mở hộp ra, bên trong đó lại có hai thanh mã tấu. Anh quăng một trong hai cái cho Khương Mạn. Cô nhẹ nhàng nâng cánh tay đón lấy, ngón cái ghì trên chuôi mã tấu, đẩy một cái, ánh sáng lạnh hắt ra, thanh mã tấu này đã được mài sắc bén. Lông mày khẽ nhướng, cô không nói gì, cùng Bạc Hạc Hiên tiến vào trường đua ngựa. Bốn phía không một bóng người, trong căn nhà chính cách đó không xa, dường như có tiếng động. Hai người nhìn nhau, rón rén bước tới, căn phòng chính bị người ta khóa từ bên ngoài, bên trong phòng thỉnh thoảng lại vang lên âm thanh cốc cốc có quy luật nào đó. Nghe như có người dùng đầu ngón tay gõ lên mặt đất. Khương Mạn lắng tai nghe, ánh mắt hơi sáng lên: “Đây là....mật mã Morse?” “Yêu nhi, tránh ra một chút.” Tiếng của người đàn ông vẫn dịu dàng như cũ. Lúc Khương Mạn nghiêng người tránh ra, nhìn thấy luồng sáng lạnh lóe lên, bên tai nghe tiếng không khí bị tách đôi nghe vụt một cái. Bạc Hạc Hiên tay cầm thanh sắt lạnh bổ xuống, tức thời khóa cửa bị xẻ làm đôi. Anh lưu loát thu mã tấu về, ánh mắt Khương Mạn nhìn anh tăng thêm mấy phần khác lạ Trong một đao vừa rồi, không chỉ mang kỹ thuật cầm đao mà còn bao gồm cả chiêu thức của nhất thốn quyền. Người đàn ông này......còn biết võ cổ truyền?
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
“Đưa em đi xem bạn đồng hành của chúng ta.” Bạc Hạc Hiên khẽ cười.
Khương Mạn bị anh khơi gợi lòng hiếu kỳ.
Advertisement
Trường đua ngựa cách địa điểm quay phim khoảng chừng bốn mươi phút đi xe. Tới bên ngoài trường đua ngựa, hai người xuống xe, thì thấy cổng trường đua ngựa hơi mở, vài con ngựa nằm rải rác quanh hàng rào bên kia, cách đó không xa cũng có chuồng ngựa.
Khương Mạn bất giác nói: “Hình như không đúng lắm.”
Advertisement
Bạc Hạc Hiên nhìn tín hiệu điện thoại di động, không có sóng, anh nhìn Khương Mạn nói: “Em ngồi yên trên xe, tạm thời đừng xuống, ghế sau có điện thoại vệ tinh.”
Khương Mạn túm lấy tay anh: “Cùng xuống! Em có thể bảo vệ anh.”
Bảo vệ?
Bạc Hạc Hiên ánh mắt có chút kỳ lạ, đối diện với ánh mắt chân thành của cô, trong tim cảm nhận được sự ấm áp: “Được.”
Sau khi hai người xuống xe, Bạc Hạc Hiên từ trong cốp sau xe lấy ra một chiếc hộp màu đen mảnh mai, mở hộp ra, bên trong đó lại có hai thanh mã tấu.
Anh quăng một trong hai cái cho Khương Mạn.
Cô nhẹ nhàng nâng cánh tay đón lấy, ngón cái ghì trên chuôi mã tấu, đẩy một cái, ánh sáng lạnh hắt ra, thanh mã tấu này đã được mài sắc bén.
Lông mày khẽ nhướng, cô không nói gì, cùng Bạc Hạc Hiên tiến vào trường đua ngựa.
Bốn phía không một bóng người, trong căn nhà chính cách đó không xa, dường như có tiếng động.
Hai người nhìn nhau, rón rén bước tới, căn phòng chính bị người ta khóa từ bên ngoài, bên trong phòng thỉnh thoảng lại vang lên âm thanh cốc cốc có quy luật nào đó.
Nghe như có người dùng đầu ngón tay gõ lên mặt đất.
Khương Mạn lắng tai nghe, ánh mắt hơi sáng lên: “Đây là....mật mã Morse?”
“Yêu nhi, tránh ra một chút.”
Tiếng của người đàn ông vẫn dịu dàng như cũ.
Lúc Khương Mạn nghiêng người tránh ra, nhìn thấy luồng sáng lạnh lóe lên, bên tai nghe tiếng không khí bị tách đôi nghe vụt một cái.
Bạc Hạc Hiên tay cầm thanh sắt lạnh bổ xuống, tức thời khóa cửa bị xẻ làm đôi.
Anh lưu loát thu mã tấu về, ánh mắt Khương Mạn nhìn anh tăng thêm mấy phần khác lạ
Trong một đao vừa rồi, không chỉ mang kỹ thuật cầm đao mà còn bao gồm cả chiêu thức của nhất thốn quyền.
Người đàn ông này......còn biết võ cổ truyền?
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Đưa em đi xem bạn đồng hành của chúng ta.” Bạc Hạc Hiên khẽ cười. Khương Mạn bị anh khơi gợi lòng hiếu kỳ. AdvertisementTrường đua ngựa cách địa điểm quay phim khoảng chừng bốn mươi phút đi xe. Tới bên ngoài trường đua ngựa, hai người xuống xe, thì thấy cổng trường đua ngựa hơi mở, vài con ngựa nằm rải rác quanh hàng rào bên kia, cách đó không xa cũng có chuồng ngựa. Khương Mạn bất giác nói: “Hình như không đúng lắm.” AdvertisementBạc Hạc Hiên nhìn tín hiệu điện thoại di động, không có sóng, anh nhìn Khương Mạn nói: “Em ngồi yên trên xe, tạm thời đừng xuống, ghế sau có điện thoại vệ tinh.” Khương Mạn túm lấy tay anh: “Cùng xuống! Em có thể bảo vệ anh.” Bảo vệ? Bạc Hạc Hiên ánh mắt có chút kỳ lạ, đối diện với ánh mắt chân thành của cô, trong tim cảm nhận được sự ấm áp: “Được.” Sau khi hai người xuống xe, Bạc Hạc Hiên từ trong cốp sau xe lấy ra một chiếc hộp màu đen mảnh mai, mở hộp ra, bên trong đó lại có hai thanh mã tấu. Anh quăng một trong hai cái cho Khương Mạn. Cô nhẹ nhàng nâng cánh tay đón lấy, ngón cái ghì trên chuôi mã tấu, đẩy một cái, ánh sáng lạnh hắt ra, thanh mã tấu này đã được mài sắc bén. Lông mày khẽ nhướng, cô không nói gì, cùng Bạc Hạc Hiên tiến vào trường đua ngựa. Bốn phía không một bóng người, trong căn nhà chính cách đó không xa, dường như có tiếng động. Hai người nhìn nhau, rón rén bước tới, căn phòng chính bị người ta khóa từ bên ngoài, bên trong phòng thỉnh thoảng lại vang lên âm thanh cốc cốc có quy luật nào đó. Nghe như có người dùng đầu ngón tay gõ lên mặt đất. Khương Mạn lắng tai nghe, ánh mắt hơi sáng lên: “Đây là....mật mã Morse?” “Yêu nhi, tránh ra một chút.” Tiếng của người đàn ông vẫn dịu dàng như cũ. Lúc Khương Mạn nghiêng người tránh ra, nhìn thấy luồng sáng lạnh lóe lên, bên tai nghe tiếng không khí bị tách đôi nghe vụt một cái. Bạc Hạc Hiên tay cầm thanh sắt lạnh bổ xuống, tức thời khóa cửa bị xẻ làm đôi. Anh lưu loát thu mã tấu về, ánh mắt Khương Mạn nhìn anh tăng thêm mấy phần khác lạ Trong một đao vừa rồi, không chỉ mang kỹ thuật cầm đao mà còn bao gồm cả chiêu thức của nhất thốn quyền. Người đàn ông này......còn biết võ cổ truyền?