Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 588
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Suỵt.” Bạc Hạc Hiên nhẹ giọng, tựa cằm vào đầu cô: “Sau này anh sẽ từ từ nói cho em biết, được không?” Khương Mạn cụp mắt xuống, Bạc Hạc Hiên của giây phút này là cho cô cảm thấy tấm kính ngăn cách bọn họ vỡ rồi. Giống như lúc anh ấy thở hổn hển bước ra khỏi thùng xe ngày hôm ấy. AdvertisementKhương Man nhẹ giọng gật đầu: “Được.” AdvertisementCô lại cụp mắt xuống suy nghĩ vì sao Anthony cố tình để người ta bắt con mình, rồi lúc sau lại giả vờ diễn cảnh bất lực như vậy? Giống như là sợ ai đó đến trả thù vậy? Nhưng sự hoảng sợ của anh ta khi đối diện với Bạc Hạc Hiên…..Anthony đó, sợ Bạc Hạc Hiên? Khương Mạn nhớ lại lúc Anthony thét lên, anh ta nói tiếng Bắc u. Nhưng Khương Mạn……nghe hiểu. Anh ta nói với Bạc Hạc Hiên: -- Cậu cũng là ác quỷ! Cậu và Arthur đều là ác quỷ! Gió rét thổi vào mặt làm cho suy nghĩ tán loạn, Khương Mạn thở ra một hơi: “Chúng ta sẽ tìm được Arthur.” Bạc Hạc Hiên chỉ nhẹ giọng ừ một tiếng, sau đó cụp mắt xuống che đi vẻ u tối trong đôi mắt: “Nó sẽ không có việc gì…..” Anh ấy không lo lắng cho an nguy của Arthur, mà lo lắng việc sau khi đứa bé này mất khống chế…… Trong rừng tuyết, một nhóm khoảng bảy người đang dựng một cái lều nghỉ tạm. Có ba người hoặc là ngồi hoặc là đứng ở gần đó hóng gió. Trong đó có một kẻ giống thủ lĩnh, còn ba kẻ khác thì đang vây quanh một cậu bé. Bọn họ hình như nói tiếng nước ngoài, trong đó có một gã đàn ông to béo nắm lấy tóc của cậu bé kéo mạnh lên. Biểu cảm trên khuôn mặt của cậu bé có vẻ ngơ ngác, đôi mắt màu tím biếc ngước lên lạnh lùng nhìn tên béo. Đôi mắt ấy đầy sự khinh thường và cả thờ ơ. Nó khiêu khích tên béo, hắn tức giận tát mạnh vào mặt cậu bé. “Thằng súc sinh mày còn dám nhìn tao à!” “Anh, mau giết thằng súc sinh này đi! Em thấy nó cứ kỳ quái thế nào ấy, có khi bị thiểu năng nên bố nó mới không cần nó nữa!” Mặt cậu bé bị dí xuống mặt tuyết, không ai nhìn được sự biến hoá trong đôi mắt ấy. “Thằng nhóc này còn có ích, đừng đùa chết nó thế.” Tên thủ lĩnh nhấp một ngụm rượu lạnh lùng nói: “Mấy thằng ngu kia, còn chưa kịp vào rừng đã bị người Đế Quốc bắt rồi, lô hàng này bên kia cũng cần gấp, lại không có người dẫn đường, không giao được hàng thì mạng chúng ta cũng chả còn!”
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
“Suỵt.” Bạc Hạc Hiên nhẹ giọng, tựa cằm vào đầu cô: “Sau này anh sẽ từ từ nói cho em biết, được không?”
Khương Mạn cụp mắt xuống, Bạc Hạc Hiên của giây phút này là cho cô cảm thấy tấm kính ngăn cách bọn họ vỡ rồi. Giống như lúc anh ấy thở hổn hển bước ra khỏi thùng xe ngày hôm ấy.
Advertisement
Khương Man nhẹ giọng gật đầu: “Được.”
Advertisement
Cô lại cụp mắt xuống suy nghĩ vì sao Anthony cố tình để người ta bắt con mình, rồi lúc sau lại giả vờ diễn cảnh bất lực như vậy?
Giống như là sợ ai đó đến trả thù vậy?
Nhưng sự hoảng sợ của anh ta khi đối diện với Bạc Hạc Hiên…..Anthony đó, sợ Bạc Hạc Hiên?
Khương Mạn nhớ lại lúc Anthony thét lên, anh ta nói tiếng Bắc u. Nhưng Khương Mạn……nghe hiểu.
Anh ta nói với Bạc Hạc Hiên: -- Cậu cũng là ác quỷ! Cậu và Arthur đều là ác quỷ!
Gió rét thổi vào mặt làm cho suy nghĩ tán loạn, Khương Mạn thở ra một hơi: “Chúng ta sẽ tìm được Arthur.”
Bạc Hạc Hiên chỉ nhẹ giọng ừ một tiếng, sau đó cụp mắt xuống che đi vẻ u tối trong đôi mắt: “Nó sẽ không có việc gì…..”
Anh ấy không lo lắng cho an nguy của Arthur, mà lo lắng việc sau khi đứa bé này mất khống chế……
Trong rừng tuyết, một nhóm khoảng bảy người đang dựng một cái lều nghỉ tạm. Có ba người hoặc là ngồi hoặc là đứng ở gần đó hóng gió. Trong đó có một kẻ giống thủ lĩnh, còn ba kẻ khác thì đang vây quanh một cậu bé.
Bọn họ hình như nói tiếng nước ngoài, trong đó có một gã đàn ông to béo nắm lấy tóc của cậu bé kéo mạnh lên. Biểu cảm trên khuôn mặt của cậu bé có vẻ ngơ ngác, đôi mắt màu tím biếc ngước lên lạnh lùng nhìn tên béo.
Đôi mắt ấy đầy sự khinh thường và cả thờ ơ. Nó khiêu khích tên béo, hắn tức giận tát mạnh vào mặt cậu bé.
“Thằng súc sinh mày còn dám nhìn tao à!”
“Anh, mau giết thằng súc sinh này đi! Em thấy nó cứ kỳ quái thế nào ấy, có khi bị thiểu năng nên bố nó mới không cần nó nữa!”
Mặt cậu bé bị dí xuống mặt tuyết, không ai nhìn được sự biến hoá trong đôi mắt ấy.
“Thằng nhóc này còn có ích, đừng đùa chết nó thế.”
Tên thủ lĩnh nhấp một ngụm rượu lạnh lùng nói: “Mấy thằng ngu kia, còn chưa kịp vào rừng đã bị người Đế Quốc bắt rồi, lô hàng này bên kia cũng cần gấp, lại không có người dẫn đường, không giao được hàng thì mạng chúng ta cũng chả còn!”
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Suỵt.” Bạc Hạc Hiên nhẹ giọng, tựa cằm vào đầu cô: “Sau này anh sẽ từ từ nói cho em biết, được không?” Khương Mạn cụp mắt xuống, Bạc Hạc Hiên của giây phút này là cho cô cảm thấy tấm kính ngăn cách bọn họ vỡ rồi. Giống như lúc anh ấy thở hổn hển bước ra khỏi thùng xe ngày hôm ấy. AdvertisementKhương Man nhẹ giọng gật đầu: “Được.” AdvertisementCô lại cụp mắt xuống suy nghĩ vì sao Anthony cố tình để người ta bắt con mình, rồi lúc sau lại giả vờ diễn cảnh bất lực như vậy? Giống như là sợ ai đó đến trả thù vậy? Nhưng sự hoảng sợ của anh ta khi đối diện với Bạc Hạc Hiên…..Anthony đó, sợ Bạc Hạc Hiên? Khương Mạn nhớ lại lúc Anthony thét lên, anh ta nói tiếng Bắc u. Nhưng Khương Mạn……nghe hiểu. Anh ta nói với Bạc Hạc Hiên: -- Cậu cũng là ác quỷ! Cậu và Arthur đều là ác quỷ! Gió rét thổi vào mặt làm cho suy nghĩ tán loạn, Khương Mạn thở ra một hơi: “Chúng ta sẽ tìm được Arthur.” Bạc Hạc Hiên chỉ nhẹ giọng ừ một tiếng, sau đó cụp mắt xuống che đi vẻ u tối trong đôi mắt: “Nó sẽ không có việc gì…..” Anh ấy không lo lắng cho an nguy của Arthur, mà lo lắng việc sau khi đứa bé này mất khống chế…… Trong rừng tuyết, một nhóm khoảng bảy người đang dựng một cái lều nghỉ tạm. Có ba người hoặc là ngồi hoặc là đứng ở gần đó hóng gió. Trong đó có một kẻ giống thủ lĩnh, còn ba kẻ khác thì đang vây quanh một cậu bé. Bọn họ hình như nói tiếng nước ngoài, trong đó có một gã đàn ông to béo nắm lấy tóc của cậu bé kéo mạnh lên. Biểu cảm trên khuôn mặt của cậu bé có vẻ ngơ ngác, đôi mắt màu tím biếc ngước lên lạnh lùng nhìn tên béo. Đôi mắt ấy đầy sự khinh thường và cả thờ ơ. Nó khiêu khích tên béo, hắn tức giận tát mạnh vào mặt cậu bé. “Thằng súc sinh mày còn dám nhìn tao à!” “Anh, mau giết thằng súc sinh này đi! Em thấy nó cứ kỳ quái thế nào ấy, có khi bị thiểu năng nên bố nó mới không cần nó nữa!” Mặt cậu bé bị dí xuống mặt tuyết, không ai nhìn được sự biến hoá trong đôi mắt ấy. “Thằng nhóc này còn có ích, đừng đùa chết nó thế.” Tên thủ lĩnh nhấp một ngụm rượu lạnh lùng nói: “Mấy thằng ngu kia, còn chưa kịp vào rừng đã bị người Đế Quốc bắt rồi, lô hàng này bên kia cũng cần gấp, lại không có người dẫn đường, không giao được hàng thì mạng chúng ta cũng chả còn!”