Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 592
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Bạc Hạc Hiên: “……” AdvertisementArthur: “……” “Yêu Nhi……” Ánh mắt của người đàn ông hoang mang đến tột độ. AdvertisementMặt Khương Mạn thì vẫn bình tĩnh đi tới bên cạnh, chả thèm quan tâm đến ánh mắt kinh hoàng của Arthur, cô ngồi xuống vươn tay ra. “Lần đầu gặp mặt, làm quen chút, chị là Khương Mạn!” Đôi mắt của cậu bé vẫn đầy vẻ đề phòng cũng không đưa tay ra bắt tay cô. Khương Mạn không để ý cười cười. Cởi chiếc khăn ở trên cổ ra, đưa cho Bạc Hạc hiên, “Đeo vào cho em ấy, trời lạnh lắm, dễ cảm.” Bạc Hạc Hiên cúi xuống nhìn đống quần áo rách nát trên người Arthur, đến cái vòng cổ còn lộ cả ra ngoài. Anh cười một cái rồi cầm cái khăn đeo vào cho Arthur. Đôi mắt màu tím long lanh như có chút gợn sóng, cậu bé nhìn Khương Mạn, gật nhẹ một cái. Trong rừng tuyết không khí gần như đông cứng. Khương Mạn không làm phiền hai người nữa, chạy đi lấy dây thừng trói lúc săn trộm lại, sau đó thể hiện mặt tàn bạo của mình. Cô một tay lôi một tên to con, túm lấy chân bọn chúng như túm một con chó chết lôi tới một cái cây to. Gần đến nơi thì ném một cái. “Cút mày~” Tư thái nhẹ nhàng như ném túi rác. Lúc săn trộm vẫn còn chút hơi tàn, tay chân bị gãy còn bị đối xử tàn bạo, bây giờ lại thét lên như lợn bị chọc tiết. Khương Mạn còn ngâm nga một điệu nhạc, tiếng hét như lợn bị chọc tiết vẫn vang lên không ngớt. Cứ như một con ác quỷ đang hăng hái làm việc vậy. Cô ném bọn chúng thành một đống rồi lại lấy dây thừng trói chúng lại, sau đó lấy một cục băng nhét cho mỗi đứa một viên vào mồm. Cho chúng mày kêu này! Cho lưỡi chúng mày đóng băng hết! Ánh mắt của Arthur mới đầu là hoài nghi sau từ từ chuyển thành ngạc nhiên, cậu bé thả lỏng cái tay đang nắm áo Bạc Hạc Hiên ra, nhỏ giọng hỏi: “Sao chị ấy khoẻ thế?” Người con gái này……Chả nhẽ cũng giống hai người họ? Bạc Hạc Hiên nhìn con thú mặt nạ vàng đang bận rộn trên đống tuyết, liền cúi đầu nở một nụ cười. Khoảnh khắc nghe Khương Mạn nói tiếng Bắc u anh ấy thực sự hoảng loạn. Nhưng cô ấy lại dùng hành động nói cho anh, cô ấy không sợ, cũng không để ý…..
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Bạc Hạc Hiên: “……”
Advertisement
Arthur: “……”
“Yêu Nhi……” Ánh mắt của người đàn ông hoang mang đến tột độ.
Advertisement
Mặt Khương Mạn thì vẫn bình tĩnh đi tới bên cạnh, chả thèm quan tâm đến ánh mắt kinh hoàng của Arthur, cô ngồi xuống vươn tay ra.
“Lần đầu gặp mặt, làm quen chút, chị là Khương Mạn!”
Đôi mắt của cậu bé vẫn đầy vẻ đề phòng cũng không đưa tay ra bắt tay cô. Khương Mạn không để ý cười cười. Cởi chiếc khăn ở trên cổ ra, đưa cho Bạc Hạc hiên, “Đeo vào cho em ấy, trời lạnh lắm, dễ cảm.”
Bạc Hạc Hiên cúi xuống nhìn đống quần áo rách nát trên người Arthur, đến cái vòng cổ còn lộ cả ra ngoài. Anh cười một cái rồi cầm cái khăn đeo vào cho Arthur.
Đôi mắt màu tím long lanh như có chút gợn sóng, cậu bé nhìn Khương Mạn, gật nhẹ một cái.
Trong rừng tuyết không khí gần như đông cứng. Khương Mạn không làm phiền hai người nữa, chạy đi lấy dây thừng trói lúc săn trộm lại, sau đó thể hiện mặt tàn bạo của mình. Cô một tay lôi một tên to con, túm lấy chân bọn chúng như túm một con chó chết lôi tới một cái cây to. Gần đến nơi thì ném một cái.
“Cút mày~”
Tư thái nhẹ nhàng như ném túi rác. Lúc săn trộm vẫn còn chút hơi tàn, tay chân bị gãy còn bị đối xử tàn bạo, bây giờ lại thét lên như lợn bị chọc tiết.
Khương Mạn còn ngâm nga một điệu nhạc, tiếng hét như lợn bị chọc tiết vẫn vang lên không ngớt. Cứ như một con ác quỷ đang hăng hái làm việc vậy.
Cô ném bọn chúng thành một đống rồi lại lấy dây thừng trói chúng lại, sau đó lấy một cục băng nhét cho mỗi đứa một viên vào mồm.
Cho chúng mày kêu này! Cho lưỡi chúng mày đóng băng hết!
Ánh mắt của Arthur mới đầu là hoài nghi sau từ từ chuyển thành ngạc nhiên, cậu bé thả lỏng cái tay đang nắm áo Bạc Hạc Hiên ra, nhỏ giọng hỏi: “Sao chị ấy khoẻ thế?”
Người con gái này……Chả nhẽ cũng giống hai người họ?
Bạc Hạc Hiên nhìn con thú mặt nạ vàng đang bận rộn trên đống tuyết, liền cúi đầu nở một nụ cười. Khoảnh khắc nghe Khương Mạn nói tiếng Bắc u anh ấy thực sự hoảng loạn. Nhưng cô ấy lại dùng hành động nói cho anh, cô ấy không sợ, cũng không để ý…..
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Bạc Hạc Hiên: “……” AdvertisementArthur: “……” “Yêu Nhi……” Ánh mắt của người đàn ông hoang mang đến tột độ. AdvertisementMặt Khương Mạn thì vẫn bình tĩnh đi tới bên cạnh, chả thèm quan tâm đến ánh mắt kinh hoàng của Arthur, cô ngồi xuống vươn tay ra. “Lần đầu gặp mặt, làm quen chút, chị là Khương Mạn!” Đôi mắt của cậu bé vẫn đầy vẻ đề phòng cũng không đưa tay ra bắt tay cô. Khương Mạn không để ý cười cười. Cởi chiếc khăn ở trên cổ ra, đưa cho Bạc Hạc hiên, “Đeo vào cho em ấy, trời lạnh lắm, dễ cảm.” Bạc Hạc Hiên cúi xuống nhìn đống quần áo rách nát trên người Arthur, đến cái vòng cổ còn lộ cả ra ngoài. Anh cười một cái rồi cầm cái khăn đeo vào cho Arthur. Đôi mắt màu tím long lanh như có chút gợn sóng, cậu bé nhìn Khương Mạn, gật nhẹ một cái. Trong rừng tuyết không khí gần như đông cứng. Khương Mạn không làm phiền hai người nữa, chạy đi lấy dây thừng trói lúc săn trộm lại, sau đó thể hiện mặt tàn bạo của mình. Cô một tay lôi một tên to con, túm lấy chân bọn chúng như túm một con chó chết lôi tới một cái cây to. Gần đến nơi thì ném một cái. “Cút mày~” Tư thái nhẹ nhàng như ném túi rác. Lúc săn trộm vẫn còn chút hơi tàn, tay chân bị gãy còn bị đối xử tàn bạo, bây giờ lại thét lên như lợn bị chọc tiết. Khương Mạn còn ngâm nga một điệu nhạc, tiếng hét như lợn bị chọc tiết vẫn vang lên không ngớt. Cứ như một con ác quỷ đang hăng hái làm việc vậy. Cô ném bọn chúng thành một đống rồi lại lấy dây thừng trói chúng lại, sau đó lấy một cục băng nhét cho mỗi đứa một viên vào mồm. Cho chúng mày kêu này! Cho lưỡi chúng mày đóng băng hết! Ánh mắt của Arthur mới đầu là hoài nghi sau từ từ chuyển thành ngạc nhiên, cậu bé thả lỏng cái tay đang nắm áo Bạc Hạc Hiên ra, nhỏ giọng hỏi: “Sao chị ấy khoẻ thế?” Người con gái này……Chả nhẽ cũng giống hai người họ? Bạc Hạc Hiên nhìn con thú mặt nạ vàng đang bận rộn trên đống tuyết, liền cúi đầu nở một nụ cười. Khoảnh khắc nghe Khương Mạn nói tiếng Bắc u anh ấy thực sự hoảng loạn. Nhưng cô ấy lại dùng hành động nói cho anh, cô ấy không sợ, cũng không để ý…..