Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 596
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Cô nhìn cậu bé, cười nhẹ nói: "Chuyển hóa sức mạnh trong những nỗi sợ hãi mà em sợ thành sức mạnh của chính mình, sau đó em sẽ càng ngày càng mạnh." Arthur vô thức sờ sờ tai của mặt nạ, không tự tin hỏi, như là đang nói với chính mình: "Thật sự... Có thể sao ạ?" AdvertisementKhương Mạn búng trán cậu bé: "Còn chưa thử, làm sao biết là không thể chứ?" Cách đó không xa, Bạc Hạc Hiên thu hồi ánh mắt. Người đàn ông đang đứng trước mặt anh có biệt danh là Lão Ưng- Đội trưởng đội vệ binh của hoàng gia. Advertisement"Vương tử..." Thấy Bạc Hạc Hiên không nói gì, Lão Ưng vô thức mở miệng thì bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của anh. Anh ta dừng nói, sau đó đổi cách xưng hô: "Anh Bạc." "Chúng tôi sẽ chuyển những kẻ săn trộm này đến các bộ ban ngành liên quan, vậy cậu bé kia..." "Cậu bé giao lại cho tôi." Lão Ưng sững sờ trong giây lát, nhưng cậu bé đó là một nhân vật nguy hiểm. Trước đó khi nói chuyện điện thoại trước đó, Bạc Hạc Hiên rõ ràng đã quyết định giao cậu bé cho Tòa án Trọng tài Đế Quốc. "Nếu người của Nghị viện biết được chuyện này..." Giọng Bạc Hạc Hiên lạnh lùng, anh cúi đầu cởi dây đồng hồ đeo tay ra: "Vậy thì để bọn họ trực tiếp tới tìm tôi." Lão Ưng không dám nói thêm câu nào. …… Những tên săn trộm đã sớm được tặng "vòng tay bạc" và đưa đi rồi. Arthur đội chiếc mặt nạ đó lên, nấp sau Khương Mạn với đôi mắt u ám. Sau đó cậu bé chậm rãi bước ra, khuôn mặt nhỏ xinh xắn giấu trong chiếc mặt nạ hình Pikachu, nói với giọng như bị bóp nghẹt: "Sau này chú có thể thường xuyên đến thăm cháu không?" Bạc Hạc Hiên không trả lời, ném chiếc đồng hồ đeo tay xuống đất và dùng chân giẫm nát nó. Arthur ngạc nhiên ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt u ám đó. Trong rừng tuyết, giọng của người đàn ông mạnh mẽ, kiên quyết” "Từ nay chú sẽ là người giám hộ của cháu."
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Cô nhìn cậu bé, cười nhẹ nói: "Chuyển hóa sức mạnh trong những nỗi sợ hãi mà em sợ thành sức mạnh của chính mình, sau đó em sẽ càng ngày càng mạnh."
Arthur vô thức sờ sờ tai của mặt nạ, không tự tin hỏi, như là đang nói với chính mình: "Thật sự... Có thể sao ạ?"
Advertisement
Khương Mạn búng trán cậu bé: "Còn chưa thử, làm sao biết là không thể chứ?"
Cách đó không xa, Bạc Hạc Hiên thu hồi ánh mắt. Người đàn ông đang đứng trước mặt anh có biệt danh là Lão Ưng- Đội trưởng đội vệ binh của hoàng gia.
Advertisement
"Vương tử..."
Thấy Bạc Hạc Hiên không nói gì, Lão Ưng vô thức mở miệng thì bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của anh.
Anh ta dừng nói, sau đó đổi cách xưng hô: "Anh Bạc."
"Chúng tôi sẽ chuyển những kẻ săn trộm này đến các bộ ban ngành liên quan, vậy cậu bé kia..."
"Cậu bé giao lại cho tôi."
Lão Ưng sững sờ trong giây lát, nhưng cậu bé đó là một nhân vật nguy hiểm.
Trước đó khi nói chuyện điện thoại trước đó, Bạc Hạc Hiên rõ ràng đã quyết định giao cậu bé cho Tòa án Trọng tài Đế Quốc.
"Nếu người của Nghị viện biết được chuyện này..."
Giọng Bạc Hạc Hiên lạnh lùng, anh cúi đầu cởi dây đồng hồ đeo tay ra:
"Vậy thì để bọn họ trực tiếp tới tìm tôi."
Lão Ưng không dám nói thêm câu nào.
……
Những tên săn trộm đã sớm được tặng "vòng tay bạc" và đưa đi rồi.
Arthur đội chiếc mặt nạ đó lên, nấp sau Khương Mạn với đôi mắt u ám.
Sau đó cậu bé chậm rãi bước ra, khuôn mặt nhỏ xinh xắn giấu trong chiếc mặt nạ hình Pikachu, nói với giọng như bị bóp nghẹt:
"Sau này chú có thể thường xuyên đến thăm cháu không?"
Bạc Hạc Hiên không trả lời, ném chiếc đồng hồ đeo tay xuống đất và dùng chân giẫm nát nó.
Arthur ngạc nhiên ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt u ám đó.
Trong rừng tuyết, giọng của người đàn ông mạnh mẽ, kiên quyết”
"Từ nay chú sẽ là người giám hộ của cháu."
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Cô nhìn cậu bé, cười nhẹ nói: "Chuyển hóa sức mạnh trong những nỗi sợ hãi mà em sợ thành sức mạnh của chính mình, sau đó em sẽ càng ngày càng mạnh." Arthur vô thức sờ sờ tai của mặt nạ, không tự tin hỏi, như là đang nói với chính mình: "Thật sự... Có thể sao ạ?" AdvertisementKhương Mạn búng trán cậu bé: "Còn chưa thử, làm sao biết là không thể chứ?" Cách đó không xa, Bạc Hạc Hiên thu hồi ánh mắt. Người đàn ông đang đứng trước mặt anh có biệt danh là Lão Ưng- Đội trưởng đội vệ binh của hoàng gia. Advertisement"Vương tử..." Thấy Bạc Hạc Hiên không nói gì, Lão Ưng vô thức mở miệng thì bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của anh. Anh ta dừng nói, sau đó đổi cách xưng hô: "Anh Bạc." "Chúng tôi sẽ chuyển những kẻ săn trộm này đến các bộ ban ngành liên quan, vậy cậu bé kia..." "Cậu bé giao lại cho tôi." Lão Ưng sững sờ trong giây lát, nhưng cậu bé đó là một nhân vật nguy hiểm. Trước đó khi nói chuyện điện thoại trước đó, Bạc Hạc Hiên rõ ràng đã quyết định giao cậu bé cho Tòa án Trọng tài Đế Quốc. "Nếu người của Nghị viện biết được chuyện này..." Giọng Bạc Hạc Hiên lạnh lùng, anh cúi đầu cởi dây đồng hồ đeo tay ra: "Vậy thì để bọn họ trực tiếp tới tìm tôi." Lão Ưng không dám nói thêm câu nào. …… Những tên săn trộm đã sớm được tặng "vòng tay bạc" và đưa đi rồi. Arthur đội chiếc mặt nạ đó lên, nấp sau Khương Mạn với đôi mắt u ám. Sau đó cậu bé chậm rãi bước ra, khuôn mặt nhỏ xinh xắn giấu trong chiếc mặt nạ hình Pikachu, nói với giọng như bị bóp nghẹt: "Sau này chú có thể thường xuyên đến thăm cháu không?" Bạc Hạc Hiên không trả lời, ném chiếc đồng hồ đeo tay xuống đất và dùng chân giẫm nát nó. Arthur ngạc nhiên ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt u ám đó. Trong rừng tuyết, giọng của người đàn ông mạnh mẽ, kiên quyết” "Từ nay chú sẽ là người giám hộ của cháu."