Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 604
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Khương Mạn có một bí mật, đó là quá khứ của cô. Bạc Hạc Hiên cũng có một bí mật, đó là quá khứ của anh. Giống như một củ hành, tách hết lớp này đến lớp khác nhưng trong lớp sâu nhất, cả hai người đều không ai bảo ai mà không chạm vào nó hay bóc tách nó ra. Sự đen tối trong quá khứ cũng như vậy. Đó không phải là sự che đậy mà có lẽ đó là sự quan tâm và bảo vệ ngầm dành cho đối phương. AdvertisementRừng tuyết vào ban đêm có thể khiến người ta lạnh đến chết cóng. Cả anh và Khương Mạn đều vào trong lều, sau khi kéo khoá lều lên đã hoàn toàn cách biệt với gió, tuyết ở bên ngoài, Arthur hình như đã ngủ say rồi. Hai người chui vào túi ngủ, Khương Mạn ngủ ở giữa, trong màn đêm đen kịt chỉ còn lại tiếng thở đều đều. Cô cảm thấy có một cặp mắt đang nhìn chằm chằm vào mình. AdvertisementKhương Mạn ngọ nguậy trong túi ngủ, nói nhỏ: "Ngủ đi." “Ngủ ngon.” Giọng nói dịu dàng của người đàn ông vang lên bên cạnh. Khương Mạn nhắm mắt lại, khẽ nói: "Chúc anh ngủ ngon." Đêm nay Khương Mạn có chút buồn ngủ, không biết có phải là vì cắm trại dưới tuyết hay không, thân nhiệt thấp nên càng buồn ngủ hơn. Trong cơn mê, cô mơ thấy những chuyện ở Mạt Thế, cảm giác ớn lạnh xuyên thấu vô cùng chân thực. Sự lạnh lẽo và tàn khốc thoáng hiện lên trong tâm trí cô, điều khác biệt là trong giấc mơ, cô nghe thấy một tiếng khóc của một người lạ. Anh ta hét tên cô một cách đầy đau đớn. —Tiểu Man! Tiểu Man!! Rõ ràng là phát âm giống nhau, nhưng cô lại cảm thấy đối phương đang gọi Khương Man chứ không phải Khương Mạn...Kiếp trước khi ở Mạt Thế, cô tên là Khương Man! Trong giấc mơ, cô nghe thấy tiếng hát ngắt quãng, đó là giọng của người đàn ông xa lạ đó, giọng của anh ta rất hay nhưng lại vô cùng bi thương... "Yêu Nhi?" "Yêu Nhi?!" Khương Mạn mơ màng tỉnh dậy thì nhìn thấy vẻ mặt ân cần của Bạc Hạc Hiên Cô dụi dụi, mắt ngồi dậy, nhìn ánh nắng ở bên ngoài, não vẫn chưa hoàn toàn khởi động. "Trời sáng rồi à?" Cô là đồng hồ sinh học hẹn giờ nên rất hiếm khi không dậy nổi. "Bây giờ là mấy giờ rồi?" "Mười giờ sáng rồi." Khương Mạn vẫn có chút hoang mang. Bạc Hạc Hiên sờ sờ mặt và tay cô, cau mày: "Thân nhiệt của em hơi thấp." “Không sao đâu, một lát nữa sẽ ổn thôi.” Khương Mạn ra khỏi túi ngủ.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Khương Mạn có một bí mật, đó là quá khứ của cô. Bạc Hạc Hiên cũng có một bí mật, đó là quá khứ của anh.
Giống như một củ hành, tách hết lớp này đến lớp khác nhưng trong lớp sâu nhất, cả hai người đều không ai bảo ai mà không chạm vào nó hay bóc tách nó ra. Sự đen tối trong quá khứ cũng như vậy. Đó không phải là sự che đậy mà có lẽ đó là sự quan tâm và bảo vệ ngầm dành cho đối phương.
Advertisement
Rừng tuyết vào ban đêm có thể khiến người ta lạnh đến chết cóng. Cả anh và Khương Mạn đều vào trong lều, sau khi kéo khoá lều lên đã hoàn toàn cách biệt với gió, tuyết ở bên ngoài, Arthur hình như đã ngủ say rồi.
Hai người chui vào túi ngủ, Khương Mạn ngủ ở giữa, trong màn đêm đen kịt chỉ còn lại tiếng thở đều đều. Cô cảm thấy có một cặp mắt đang nhìn chằm chằm vào mình.
Advertisement
Khương Mạn ngọ nguậy trong túi ngủ, nói nhỏ: "Ngủ đi."
“Ngủ ngon.” Giọng nói dịu dàng của người đàn ông vang lên bên cạnh.
Khương Mạn nhắm mắt lại, khẽ nói: "Chúc anh ngủ ngon."
Đêm nay Khương Mạn có chút buồn ngủ, không biết có phải là vì cắm trại dưới tuyết hay không, thân nhiệt thấp nên càng buồn ngủ hơn.
Trong cơn mê, cô mơ thấy những chuyện ở Mạt Thế, cảm giác ớn lạnh xuyên thấu vô cùng chân thực.
Sự lạnh lẽo và tàn khốc thoáng hiện lên trong tâm trí cô, điều khác biệt là trong giấc mơ, cô nghe thấy một tiếng khóc của một người lạ.
Anh ta hét tên cô một cách đầy đau đớn.
—Tiểu Man! Tiểu Man!!
Rõ ràng là phát âm giống nhau, nhưng cô lại cảm thấy đối phương đang gọi Khương Man chứ không phải Khương Mạn...Kiếp trước khi ở Mạt Thế, cô tên là Khương Man!
Trong giấc mơ, cô nghe thấy tiếng hát ngắt quãng, đó là giọng của người đàn ông xa lạ đó, giọng của anh ta rất hay nhưng lại vô cùng bi thương...
"Yêu Nhi?"
"Yêu Nhi?!"
Khương Mạn mơ màng tỉnh dậy thì nhìn thấy vẻ mặt ân cần của Bạc Hạc Hiên
Cô dụi dụi, mắt ngồi dậy, nhìn ánh nắng ở bên ngoài, não vẫn chưa hoàn toàn khởi động.
"Trời sáng rồi à?"
Cô là đồng hồ sinh học hẹn giờ nên rất hiếm khi không dậy nổi.
"Bây giờ là mấy giờ rồi?"
"Mười giờ sáng rồi."
Khương Mạn vẫn có chút hoang mang. Bạc Hạc Hiên sờ sờ mặt và tay cô, cau mày: "Thân nhiệt của em hơi thấp."
“Không sao đâu, một lát nữa sẽ ổn thôi.” Khương Mạn ra khỏi túi ngủ.
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Khương Mạn có một bí mật, đó là quá khứ của cô. Bạc Hạc Hiên cũng có một bí mật, đó là quá khứ của anh. Giống như một củ hành, tách hết lớp này đến lớp khác nhưng trong lớp sâu nhất, cả hai người đều không ai bảo ai mà không chạm vào nó hay bóc tách nó ra. Sự đen tối trong quá khứ cũng như vậy. Đó không phải là sự che đậy mà có lẽ đó là sự quan tâm và bảo vệ ngầm dành cho đối phương. AdvertisementRừng tuyết vào ban đêm có thể khiến người ta lạnh đến chết cóng. Cả anh và Khương Mạn đều vào trong lều, sau khi kéo khoá lều lên đã hoàn toàn cách biệt với gió, tuyết ở bên ngoài, Arthur hình như đã ngủ say rồi. Hai người chui vào túi ngủ, Khương Mạn ngủ ở giữa, trong màn đêm đen kịt chỉ còn lại tiếng thở đều đều. Cô cảm thấy có một cặp mắt đang nhìn chằm chằm vào mình. AdvertisementKhương Mạn ngọ nguậy trong túi ngủ, nói nhỏ: "Ngủ đi." “Ngủ ngon.” Giọng nói dịu dàng của người đàn ông vang lên bên cạnh. Khương Mạn nhắm mắt lại, khẽ nói: "Chúc anh ngủ ngon." Đêm nay Khương Mạn có chút buồn ngủ, không biết có phải là vì cắm trại dưới tuyết hay không, thân nhiệt thấp nên càng buồn ngủ hơn. Trong cơn mê, cô mơ thấy những chuyện ở Mạt Thế, cảm giác ớn lạnh xuyên thấu vô cùng chân thực. Sự lạnh lẽo và tàn khốc thoáng hiện lên trong tâm trí cô, điều khác biệt là trong giấc mơ, cô nghe thấy một tiếng khóc của một người lạ. Anh ta hét tên cô một cách đầy đau đớn. —Tiểu Man! Tiểu Man!! Rõ ràng là phát âm giống nhau, nhưng cô lại cảm thấy đối phương đang gọi Khương Man chứ không phải Khương Mạn...Kiếp trước khi ở Mạt Thế, cô tên là Khương Man! Trong giấc mơ, cô nghe thấy tiếng hát ngắt quãng, đó là giọng của người đàn ông xa lạ đó, giọng của anh ta rất hay nhưng lại vô cùng bi thương... "Yêu Nhi?" "Yêu Nhi?!" Khương Mạn mơ màng tỉnh dậy thì nhìn thấy vẻ mặt ân cần của Bạc Hạc Hiên Cô dụi dụi, mắt ngồi dậy, nhìn ánh nắng ở bên ngoài, não vẫn chưa hoàn toàn khởi động. "Trời sáng rồi à?" Cô là đồng hồ sinh học hẹn giờ nên rất hiếm khi không dậy nổi. "Bây giờ là mấy giờ rồi?" "Mười giờ sáng rồi." Khương Mạn vẫn có chút hoang mang. Bạc Hạc Hiên sờ sờ mặt và tay cô, cau mày: "Thân nhiệt của em hơi thấp." “Không sao đâu, một lát nữa sẽ ổn thôi.” Khương Mạn ra khỏi túi ngủ.