Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 617

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Lan Quy nhếch môi, lực trên tay giảm bớt, hắn nắm lấy cằm Bất Ly, nhẹ nhàng hôn lên môi Bất Ly.  Giọng nói nỉ non nhưng lại cực kỳ uy nghiêm.    “Con ác quỷ này là do tự tay ngươi thả ra, cho dù xuống địa ngục, cũng tuyệt đối không buông tha cho ngươi!”  AdvertisementHắn cắn mạnh lên môi Bất Ly, ánh mắt sắc bén nhìn ‘hắn ta’.  Giống như trút giận, giống như báo thù.    “Mục Khuynh sẽ chết! Còn ngươi...trẫm sẽ để ngươi ở bên cạnh trẫm, nhưng cả đời này ngươi đừng hòng rời xa trẫm nửa bước!!!”  AdvertisementBất Ly gần như tê liệt mà nhắm mắt lại, nụ hôn của Lan Quy dồn dập ập tới như quân xâm lược.  Giống như một con dã thú không biết no là gì.   Bất Ly chau mày, trong cơ thể ‘hắn ta’, thứ cổ trùng chết tiệt đó lại bắt đầu hoạt động.  Lan Quy phát giác được sự thay đổi của ‘hắn ta’, bật cười chế giễu.    “Hận trẫm như vậy, lại mong có được máu của trẫm sao?”    “Ly nô, nếu ngươi ngoan ngoãn một chút thì tốt rồi ……”  Giọng nói dịu dàng của hắn bỗng chốc trở nên uy nghiêm.   Giống như mở ra một cơn ác mộng.  Bất Ly trừng mắt, trên mặt lộ ra vẻ đau đớn, hắn nhìn Lan Quy: “Nếu ta nghe lời ……ngươi có tha cho Mục Khuynh không?”  Động tác của Lan Quy ngừng lại, sắc mặt trở nên lạnh lùng.    “Tới nước này rồi, cái mà ngươi quan tâm nhất vẫn là sự sống chết của Mục Khuynh?”  Bất Ly lạnh lùng nhìn hắn: “Ngươi có thể giết Mục Khuynh, nhưng đồng thời, nếu ta muốn tìm tới cái chết, ngươi cũng không cản nổi.”    Cảm xúc của Lan Quy cuối cùng cũng có chút thay đổi.    Giống như trào phúng, giống như cười nhạo.  Cuối cùng tất cả đều biến thành sự thờ ơ.  “Nếu Mục Khuynh đối với ngươi đã quan trọng như thế, vậy ngươi thử tới lấy lòng trẫm xem……”  Lan Quy nhìn ‘hắn ta’, chế giễu: “Trẫm cũng muốn xem xem, vì Mục Khuynh, vì đại nghĩa trong lòng ngươi, rốt cuộc ngươi có thể trả giá đến đâu……”  Sắc mặt Bất Ly trắng bệch.  Môi ‘hắn ta’ run lên.  Cuối cùng, đón lấy tầm mắt của Lan Quy, đưa ra quyết định sau cùng.  ‘Hắn ta’ chầm chậm tiến tới, giống như một con thú bị thuần phục, hôn lên môi của Lan Quy.  Có chút vụng về và trúc trắc.  ‘Hắn ta’ học theo động tác mà đối phương từng làm với mình.    Tiếng hít thở dồn dập giao nhau vang lên trong đêm, y phục buông lỏng, hai bóng hình giao thoa, chồng lên nhau.    Như một con thú khát máu bị đánh thức, Lan Quy nghiêng người, áp lên thân ‘hắn ta’, biểu cảm của Bất Ly giống như là đau khổ, lại giống như là buông bỏ sự đấu tranh.   Ban đầu là kháng cự, dần dần chuyển thành phối hợp.  

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lan Quy nhếch môi, lực trên tay giảm bớt, hắn nắm lấy cằm Bất Ly, nhẹ nhàng hôn lên môi Bất Ly.  

Giọng nói nỉ non nhưng lại cực kỳ uy nghiêm.    

“Con ác quỷ này là do tự tay ngươi thả ra, cho dù xuống địa ngục, cũng tuyệt đối không buông tha cho ngươi!”  

Advertisement

Hắn cắn mạnh lên môi Bất Ly, ánh mắt sắc bén nhìn ‘hắn ta’.  

Giống như trút giận, giống như báo thù.    

“Mục Khuynh sẽ chết! Còn ngươi...trẫm sẽ để ngươi ở bên cạnh trẫm, nhưng cả đời này ngươi đừng hòng rời xa trẫm nửa bước!!!”  

Advertisement

Bất Ly gần như tê liệt mà nhắm mắt lại, nụ hôn của Lan Quy dồn dập ập tới như quân xâm lược.  

Giống như một con dã thú không biết no là gì.   

Bất Ly chau mày, trong cơ thể ‘hắn ta’, thứ cổ trùng chết tiệt đó lại bắt đầu hoạt động.  

Lan Quy phát giác được sự thay đổi của ‘hắn ta’, bật cười chế giễu.    

“Hận trẫm như vậy, lại mong có được máu của trẫm sao?”    

“Ly nô, nếu ngươi ngoan ngoãn một chút thì tốt rồi ……”  

Giọng nói dịu dàng của hắn bỗng chốc trở nên uy nghiêm.   

Giống như mở ra một cơn ác mộng.  

Bất Ly trừng mắt, trên mặt lộ ra vẻ đau đớn, hắn nhìn Lan Quy: “Nếu ta nghe lời ……ngươi có tha cho Mục Khuynh không?”  

Động tác của Lan Quy ngừng lại, sắc mặt trở nên lạnh lùng.    

“Tới nước này rồi, cái mà ngươi quan tâm nhất vẫn là sự sống chết của Mục Khuynh?”  

Bất Ly lạnh lùng nhìn hắn: “Ngươi có thể giết Mục Khuynh, nhưng đồng thời, nếu ta muốn tìm tới cái chết, ngươi cũng không cản nổi.”    

Cảm xúc của Lan Quy cuối cùng cũng có chút thay đổi.    

Giống như trào phúng, giống như cười nhạo.  

Cuối cùng tất cả đều biến thành sự thờ ơ.  

“Nếu Mục Khuynh đối với ngươi đã quan trọng như thế, vậy ngươi thử tới lấy lòng trẫm xem……”  

Lan Quy nhìn ‘hắn ta’, chế giễu: “Trẫm cũng muốn xem xem, vì Mục Khuynh, vì đại nghĩa trong lòng ngươi, rốt cuộc ngươi có thể trả giá đến đâu……”  

Sắc mặt Bất Ly trắng bệch.  

Môi ‘hắn ta’ run lên.  

Cuối cùng, đón lấy tầm mắt của Lan Quy, đưa ra quyết định sau cùng.  

‘Hắn ta’ chầm chậm tiến tới, giống như một con thú bị thuần phục, hôn lên môi của Lan Quy.  

Có chút vụng về và trúc trắc.  

‘Hắn ta’ học theo động tác mà đối phương từng làm với mình.    

Tiếng hít thở dồn dập giao nhau vang lên trong đêm, y phục buông lỏng, hai bóng hình giao thoa, chồng lên nhau.    

Như một con thú khát máu bị đánh thức, Lan Quy nghiêng người, áp lên thân ‘hắn ta’, biểu cảm của Bất Ly giống như là đau khổ, lại giống như là buông bỏ sự đấu tranh.   

Ban đầu là kháng cự, dần dần chuyển thành phối hợp.  

Image removed.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Lan Quy nhếch môi, lực trên tay giảm bớt, hắn nắm lấy cằm Bất Ly, nhẹ nhàng hôn lên môi Bất Ly.  Giọng nói nỉ non nhưng lại cực kỳ uy nghiêm.    “Con ác quỷ này là do tự tay ngươi thả ra, cho dù xuống địa ngục, cũng tuyệt đối không buông tha cho ngươi!”  AdvertisementHắn cắn mạnh lên môi Bất Ly, ánh mắt sắc bén nhìn ‘hắn ta’.  Giống như trút giận, giống như báo thù.    “Mục Khuynh sẽ chết! Còn ngươi...trẫm sẽ để ngươi ở bên cạnh trẫm, nhưng cả đời này ngươi đừng hòng rời xa trẫm nửa bước!!!”  AdvertisementBất Ly gần như tê liệt mà nhắm mắt lại, nụ hôn của Lan Quy dồn dập ập tới như quân xâm lược.  Giống như một con dã thú không biết no là gì.   Bất Ly chau mày, trong cơ thể ‘hắn ta’, thứ cổ trùng chết tiệt đó lại bắt đầu hoạt động.  Lan Quy phát giác được sự thay đổi của ‘hắn ta’, bật cười chế giễu.    “Hận trẫm như vậy, lại mong có được máu của trẫm sao?”    “Ly nô, nếu ngươi ngoan ngoãn một chút thì tốt rồi ……”  Giọng nói dịu dàng của hắn bỗng chốc trở nên uy nghiêm.   Giống như mở ra một cơn ác mộng.  Bất Ly trừng mắt, trên mặt lộ ra vẻ đau đớn, hắn nhìn Lan Quy: “Nếu ta nghe lời ……ngươi có tha cho Mục Khuynh không?”  Động tác của Lan Quy ngừng lại, sắc mặt trở nên lạnh lùng.    “Tới nước này rồi, cái mà ngươi quan tâm nhất vẫn là sự sống chết của Mục Khuynh?”  Bất Ly lạnh lùng nhìn hắn: “Ngươi có thể giết Mục Khuynh, nhưng đồng thời, nếu ta muốn tìm tới cái chết, ngươi cũng không cản nổi.”    Cảm xúc của Lan Quy cuối cùng cũng có chút thay đổi.    Giống như trào phúng, giống như cười nhạo.  Cuối cùng tất cả đều biến thành sự thờ ơ.  “Nếu Mục Khuynh đối với ngươi đã quan trọng như thế, vậy ngươi thử tới lấy lòng trẫm xem……”  Lan Quy nhìn ‘hắn ta’, chế giễu: “Trẫm cũng muốn xem xem, vì Mục Khuynh, vì đại nghĩa trong lòng ngươi, rốt cuộc ngươi có thể trả giá đến đâu……”  Sắc mặt Bất Ly trắng bệch.  Môi ‘hắn ta’ run lên.  Cuối cùng, đón lấy tầm mắt của Lan Quy, đưa ra quyết định sau cùng.  ‘Hắn ta’ chầm chậm tiến tới, giống như một con thú bị thuần phục, hôn lên môi của Lan Quy.  Có chút vụng về và trúc trắc.  ‘Hắn ta’ học theo động tác mà đối phương từng làm với mình.    Tiếng hít thở dồn dập giao nhau vang lên trong đêm, y phục buông lỏng, hai bóng hình giao thoa, chồng lên nhau.    Như một con thú khát máu bị đánh thức, Lan Quy nghiêng người, áp lên thân ‘hắn ta’, biểu cảm của Bất Ly giống như là đau khổ, lại giống như là buông bỏ sự đấu tranh.   Ban đầu là kháng cự, dần dần chuyển thành phối hợp.  

Chương 617