Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 625
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Nguyên chủ không phải đồ ngốc, cô càng không phải. Khương Nhuệ Trạch quay đầu nhỏ giọng lẩm bẩm: “Vậy cái trường học viện nghệ thuật cũng chỉ là cái học viện nát thôi à? thế này mà cũng đứng top 10……” AdvertisementKhương Mạn có nằm mơ cũng không nghĩ một ngày bị Khương Nhuệ Trạch coi thường văn hoá thế này. “Sao hai anh ấy ngốc nghếch vậy nhỉ?” Khương Mạn chỉ vào đầu nghi ngờ quay sang hỏi Bạc Hạc hiên. Advertisement“Em là thông minh nhất.” Bạc Hạc Hiên xoa đầu cô. “Khương Đại thông minh.” Nói xong không nhịn nổi bật cười. Khương Mạn không cảm thấy anh đang trêu gì mình, còn gật đầu nói: “Anh cũng vậy, Bạc Tiểu thông minh.” “Đại thông minh tối nay muốn ăn gì?” “Lẩu dê?” Mắt Khương Mạn phát sáng, “Arthur tối qua bảo muốn ăn cái này.” “Được, ăn lẩu dê.” …… Hai vị cuồng em gái lảo đảo đi ra được đến chỗ để xe, phiền não ở trong lòng còn biểu hiện qua cả khoé mắt và chân mày. “Hay là anh hai sắp xếp một chút, để em gái và em đi học lại đại học đi.” Khương husky hiếm khi nghiêm túc nói, “Làm người ấy mà, vẫn cần có chút văn hoá, không thể thiếu văn hoá thế này được.” Khương Nhuệ Trạch nhìn lại thằng em với ánh mắt kỳ quái, không biết nên khen nó tự mình biết mình, hay bất lực vì sự vô dụng của nó? “Được rồi, mày muốn học lại đại học?” Anh hỏi. “Đương nhiên là để học nghiên cứu học thuật.” Khương Nhuệ Trạch đáp lại: “Cái tên Hạc Hiên cứ lấy danh nghĩa bàn chuyện học thuật để tiếp cận em gái mình, hai bọn họ nói chuyện em chả chen được mồm vào.” Nghiên cứu học thuật? Khương Vân Sênh hỏi: “Muốn làm diễn viên á.” “Không, cái gì mà phân tử, còn cả en cái gì phin, còn có ethan cái gì amine?” Khương Nhuệ Trạch cau mày: “Em không giỏi sinh học, không hiểu.” Khương Vân Sênh dừng chân, “Phenethylamine, dopamine, endorphin*??” (*Phenethylamine hợp chất hữu cơ hoạt động như một chất k ích thích vào hệ thần kinh trung ương, dopamine chất dẫn truyền thông tin giữa các tế bào thần kinh, endorphin tác dụng làm dịu hệ thần kinh trung ương.) “Đúng đúng đúng, chính là ba cái này! Anh hai anh biết à?” Khương Vân Sênh do dự trong phút chốc: “Bọn họ nói đến mấy cái này lúc nào?”
Nguyên chủ không phải đồ ngốc, cô càng không phải.
Khương Nhuệ Trạch quay đầu nhỏ giọng lẩm bẩm: “Vậy cái trường học viện nghệ thuật cũng chỉ là cái học viện nát thôi à? thế này mà cũng đứng top 10……”
Advertisement
Khương Mạn có nằm mơ cũng không nghĩ một ngày bị Khương Nhuệ Trạch coi thường văn hoá thế này.
“Sao hai anh ấy ngốc nghếch vậy nhỉ?” Khương Mạn chỉ vào đầu nghi ngờ quay sang hỏi Bạc Hạc hiên.
Advertisement
“Em là thông minh nhất.” Bạc Hạc Hiên xoa đầu cô. “Khương Đại thông minh.”
Nói xong không nhịn nổi bật cười.
Khương Mạn không cảm thấy anh đang trêu gì mình, còn gật đầu nói: “Anh cũng vậy, Bạc Tiểu thông minh.”
“Đại thông minh tối nay muốn ăn gì?”
“Lẩu dê?” Mắt Khương Mạn phát sáng, “Arthur tối qua bảo muốn ăn cái này.”
“Được, ăn lẩu dê.”
……
Hai vị cuồng em gái lảo đảo đi ra được đến chỗ để xe, phiền não ở trong lòng còn biểu hiện qua cả khoé mắt và chân mày.
“Hay là anh hai sắp xếp một chút, để em gái và em đi học lại đại học đi.” Khương husky hiếm khi nghiêm túc nói, “Làm người ấy mà, vẫn cần có chút văn hoá, không thể thiếu văn hoá thế này được.”
Khương Nhuệ Trạch nhìn lại thằng em với ánh mắt kỳ quái, không biết nên khen nó tự mình biết mình, hay bất lực vì sự vô dụng của nó?
“Được rồi, mày muốn học lại đại học?” Anh hỏi.
“Đương nhiên là để học nghiên cứu học thuật.” Khương Nhuệ Trạch đáp lại: “Cái tên Hạc Hiên cứ lấy danh nghĩa bàn chuyện học thuật để tiếp cận em gái mình, hai bọn họ nói chuyện em chả chen được mồm vào.”
Nghiên cứu học thuật?
Khương Vân Sênh hỏi: “Muốn làm diễn viên á.”
“Không, cái gì mà phân tử, còn cả en cái gì phin, còn có ethan cái gì amine?” Khương Nhuệ Trạch cau mày: “Em không giỏi sinh học, không hiểu.”
Khương Vân Sênh dừng chân, “Phenethylamine, dopamine, endorphin*??”
(*Phenethylamine hợp chất hữu cơ hoạt động như một chất k ích thích vào hệ thần kinh trung ương, dopamine chất dẫn truyền thông tin giữa các tế bào thần kinh, endorphin tác dụng làm dịu hệ thần kinh trung ương.)
“Đúng đúng đúng, chính là ba cái này! Anh hai anh biết à?”
Khương Vân Sênh do dự trong phút chốc: “Bọn họ nói đến mấy cái này lúc nào?”
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Nguyên chủ không phải đồ ngốc, cô càng không phải. Khương Nhuệ Trạch quay đầu nhỏ giọng lẩm bẩm: “Vậy cái trường học viện nghệ thuật cũng chỉ là cái học viện nát thôi à? thế này mà cũng đứng top 10……” AdvertisementKhương Mạn có nằm mơ cũng không nghĩ một ngày bị Khương Nhuệ Trạch coi thường văn hoá thế này. “Sao hai anh ấy ngốc nghếch vậy nhỉ?” Khương Mạn chỉ vào đầu nghi ngờ quay sang hỏi Bạc Hạc hiên. Advertisement“Em là thông minh nhất.” Bạc Hạc Hiên xoa đầu cô. “Khương Đại thông minh.” Nói xong không nhịn nổi bật cười. Khương Mạn không cảm thấy anh đang trêu gì mình, còn gật đầu nói: “Anh cũng vậy, Bạc Tiểu thông minh.” “Đại thông minh tối nay muốn ăn gì?” “Lẩu dê?” Mắt Khương Mạn phát sáng, “Arthur tối qua bảo muốn ăn cái này.” “Được, ăn lẩu dê.” …… Hai vị cuồng em gái lảo đảo đi ra được đến chỗ để xe, phiền não ở trong lòng còn biểu hiện qua cả khoé mắt và chân mày. “Hay là anh hai sắp xếp một chút, để em gái và em đi học lại đại học đi.” Khương husky hiếm khi nghiêm túc nói, “Làm người ấy mà, vẫn cần có chút văn hoá, không thể thiếu văn hoá thế này được.” Khương Nhuệ Trạch nhìn lại thằng em với ánh mắt kỳ quái, không biết nên khen nó tự mình biết mình, hay bất lực vì sự vô dụng của nó? “Được rồi, mày muốn học lại đại học?” Anh hỏi. “Đương nhiên là để học nghiên cứu học thuật.” Khương Nhuệ Trạch đáp lại: “Cái tên Hạc Hiên cứ lấy danh nghĩa bàn chuyện học thuật để tiếp cận em gái mình, hai bọn họ nói chuyện em chả chen được mồm vào.” Nghiên cứu học thuật? Khương Vân Sênh hỏi: “Muốn làm diễn viên á.” “Không, cái gì mà phân tử, còn cả en cái gì phin, còn có ethan cái gì amine?” Khương Nhuệ Trạch cau mày: “Em không giỏi sinh học, không hiểu.” Khương Vân Sênh dừng chân, “Phenethylamine, dopamine, endorphin*??” (*Phenethylamine hợp chất hữu cơ hoạt động như một chất k ích thích vào hệ thần kinh trung ương, dopamine chất dẫn truyền thông tin giữa các tế bào thần kinh, endorphin tác dụng làm dịu hệ thần kinh trung ương.) “Đúng đúng đúng, chính là ba cái này! Anh hai anh biết à?” Khương Vân Sênh do dự trong phút chốc: “Bọn họ nói đến mấy cái này lúc nào?”