Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 635

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Tôi đã lưu lại bằng chứng rồi. Có báo cáo cậu hay không tùy thuộc vào tâm trạng của tôi."  Hoàng Tư Vân hoàn toàn choáng váng. Mẹ kiếp, đây là hành động gì vậy?!  AdvertisementKhương Mạn móc ngón tay lên: "Đồ ăn đêm đâu, đưa đây!"  AdvertisementĐồ ăn đêm? Trong thời tiết lạnh giá này ai mà không sợ chết lại ra ngoài mua đồ ăn đêm chứ?  Hoàng Tư Vân có chút ngượng ngùng và xấu hổ. Thấy Khương Mạn cất điện thoại đi, anh ta cắn môi nhìn chằm chằm vào cô: "Đồ ăn đêm là em đây không tốt sao?"  Khương Mạn vẫn không hề lay động: "Tôi thấy cậu không phải là đồ ăn đêm mà là yêu quái."  "Đàn chị..."  Ánh mắt anh ta đầy oán hận, muốn đến gần cô.  Khương Mạn tiện tay búng vào tay nắm cửa một cái, ầm một tiếng, ổ khoá ở cửa hình như bị súng bắn, vỡ tan tành và rơi xuống đất.  Con ngươi Hoàng Tư Vân mở to, cô lại thản nhiên búng lên cửa gỗ một cái.  ầm một tiếng, mùn cưa bay tung tóe, lõm một lỗ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.  "Xương sọ của con người có lẽ cứng hơn cửa gỗ nhiều. Trong thời tiết lạnh giá này, tôi nghĩ rằng não của cậu bị đóng băng nhẹ rồi." Cô ngước nhìn Hoàng Tư Vân:   "Cậu có cần tôi giúp cậu giã đông không? Tôi không tính phí đâu."  Mặt của Hoàng Tư Vân tái mét, mắt như sắp sửa rơi ra. Anh ta nhìn chằm chằm tay của Khương Mạn, sợ hãi đến mức không dám thở.  Đây mà là tay người à? Không phải là móng vuốt thép của quỷ à!  Chị đã luyện thuật búng ngón tay sao?!  Khương Mạn lại hỏi: "Đồ ăn đêm đâu?"  Vẻ mặt cô thờ ơ, li3m li3m răng hàm sau, ánh mắt lạnh lùng: "Hay là cậu đang chơi tôi?"  Hoàng Tư Vân rùng mình, không dám nghĩ đến cái giá phải trả khi đùa cợt cô.    Thật là đáng sợ!  Anh ta lập tức lấy ra từ trong góc ra hai chai bia! Hai tay dâng cho "đại ca".  "Đàn... đàn chị... uống... bia đi..."  Hoàng Tư Vân cười còn khó coi hơn khóc: "Trong phòng em thật sự không còn đồ ăn nào."  Khương Mạn cầm lấy chai bia, khoé môi nhếch lên: "Gọi người của cậu ra đây."  

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

"Tôi đã lưu lại bằng chứng rồi. Có báo cáo cậu hay không tùy thuộc vào tâm trạng của tôi."  

Hoàng Tư Vân hoàn toàn choáng váng. Mẹ kiếp, đây là hành động gì vậy?!  

Advertisement

Khương Mạn móc ngón tay lên: "Đồ ăn đêm đâu, đưa đây!"  

Advertisement

Đồ ăn đêm? Trong thời tiết lạnh giá này ai mà không sợ chết lại ra ngoài mua đồ ăn đêm chứ?  

Hoàng Tư Vân có chút ngượng ngùng và xấu hổ. Thấy Khương Mạn cất điện thoại đi, anh ta cắn môi nhìn chằm chằm vào cô: "Đồ ăn đêm là em đây không tốt sao?"  

Khương Mạn vẫn không hề lay động: "Tôi thấy cậu không phải là đồ ăn đêm mà là yêu quái."  

"Đàn chị..."  Ánh mắt anh ta đầy oán hận, muốn đến gần cô.  

Khương Mạn tiện tay búng vào tay nắm cửa một cái, ầm một tiếng, ổ khoá ở cửa hình như bị súng bắn, vỡ tan tành và rơi xuống đất.  

Con ngươi Hoàng Tư Vân mở to, cô lại thản nhiên búng lên cửa gỗ một cái.  

ầm một tiếng, mùn cưa bay tung tóe, lõm một lỗ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.  

"Xương sọ của con người có lẽ cứng hơn cửa gỗ nhiều. Trong thời tiết lạnh giá này, tôi nghĩ rằng não của cậu bị đóng băng nhẹ rồi." Cô ngước nhìn Hoàng Tư Vân:   

"Cậu có cần tôi giúp cậu giã đông không? Tôi không tính phí đâu."  

Mặt của Hoàng Tư Vân tái mét, mắt như sắp sửa rơi ra. Anh ta nhìn chằm chằm tay của Khương Mạn, sợ hãi đến mức không dám thở.  

Đây mà là tay người à? Không phải là móng vuốt thép của quỷ à!  

Chị đã luyện thuật búng ngón tay sao?!  

Khương Mạn lại hỏi: "Đồ ăn đêm đâu?"  

Vẻ mặt cô thờ ơ, li3m li3m răng hàm sau, ánh mắt lạnh lùng: "Hay là cậu đang chơi tôi?"  

Hoàng Tư Vân rùng mình, không dám nghĩ đến cái giá phải trả khi đùa cợt cô.    

Thật là đáng sợ!  

Anh ta lập tức lấy ra từ trong góc ra hai chai bia! Hai tay dâng cho "đại ca".  

"Đàn... đàn chị... uống... bia đi..."  

Hoàng Tư Vân cười còn khó coi hơn khóc: "Trong phòng em thật sự không còn đồ ăn nào."  

Khương Mạn cầm lấy chai bia, khoé môi nhếch lên: "Gọi người của cậu ra đây."  

Image removed.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Tôi đã lưu lại bằng chứng rồi. Có báo cáo cậu hay không tùy thuộc vào tâm trạng của tôi."  Hoàng Tư Vân hoàn toàn choáng váng. Mẹ kiếp, đây là hành động gì vậy?!  AdvertisementKhương Mạn móc ngón tay lên: "Đồ ăn đêm đâu, đưa đây!"  AdvertisementĐồ ăn đêm? Trong thời tiết lạnh giá này ai mà không sợ chết lại ra ngoài mua đồ ăn đêm chứ?  Hoàng Tư Vân có chút ngượng ngùng và xấu hổ. Thấy Khương Mạn cất điện thoại đi, anh ta cắn môi nhìn chằm chằm vào cô: "Đồ ăn đêm là em đây không tốt sao?"  Khương Mạn vẫn không hề lay động: "Tôi thấy cậu không phải là đồ ăn đêm mà là yêu quái."  "Đàn chị..."  Ánh mắt anh ta đầy oán hận, muốn đến gần cô.  Khương Mạn tiện tay búng vào tay nắm cửa một cái, ầm một tiếng, ổ khoá ở cửa hình như bị súng bắn, vỡ tan tành và rơi xuống đất.  Con ngươi Hoàng Tư Vân mở to, cô lại thản nhiên búng lên cửa gỗ một cái.  ầm một tiếng, mùn cưa bay tung tóe, lõm một lỗ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.  "Xương sọ của con người có lẽ cứng hơn cửa gỗ nhiều. Trong thời tiết lạnh giá này, tôi nghĩ rằng não của cậu bị đóng băng nhẹ rồi." Cô ngước nhìn Hoàng Tư Vân:   "Cậu có cần tôi giúp cậu giã đông không? Tôi không tính phí đâu."  Mặt của Hoàng Tư Vân tái mét, mắt như sắp sửa rơi ra. Anh ta nhìn chằm chằm tay của Khương Mạn, sợ hãi đến mức không dám thở.  Đây mà là tay người à? Không phải là móng vuốt thép của quỷ à!  Chị đã luyện thuật búng ngón tay sao?!  Khương Mạn lại hỏi: "Đồ ăn đêm đâu?"  Vẻ mặt cô thờ ơ, li3m li3m răng hàm sau, ánh mắt lạnh lùng: "Hay là cậu đang chơi tôi?"  Hoàng Tư Vân rùng mình, không dám nghĩ đến cái giá phải trả khi đùa cợt cô.    Thật là đáng sợ!  Anh ta lập tức lấy ra từ trong góc ra hai chai bia! Hai tay dâng cho "đại ca".  "Đàn... đàn chị... uống... bia đi..."  Hoàng Tư Vân cười còn khó coi hơn khóc: "Trong phòng em thật sự không còn đồ ăn nào."  Khương Mạn cầm lấy chai bia, khoé môi nhếch lên: "Gọi người của cậu ra đây."  

Chương 635