Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 642
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.(Tôi để âm lượng mức to nhất, hàng xóm trực tiếp gọi điện cho 110, nói rằng nửa đêm tôi gọi hồn gọi quỷ, giờ đang làm biên bản đây, tôi phải tìm ai nói lý lẽ đây?) (Thoát fan rồi tiện tay báo cáo đi, đợi Khương võ thần hát xong sẽ quay lại …) Advertisement(Chỉ trong 2 phút ngắn ngủi, cả đời này tôi không thể chữa lành…) (Chị ơi, hát là để tặng khán giả, chứ không phải là đuổi khán giả đi…) AdvertisementTự Thiên Sách nhìn thấy số lượng fan hâm mộ đang xem livestream của mình giảm xuống không phanh, giật mình tới mức lập tức tỉnh táo lại. Anh ta nhanh chóng đẩy hết xiên thịt đến trước mặt Khương Mạn, khui một chai bia đưa cho cô. "Em gái ơi, em nghỉ ngơi chút đi, đừng hát nữa..." Nếu em còn hát nữa, anh sợ sẽ gọi cả thần tiên xuống đây mất! Khương Mạn cau mày, có chút không hiểu: "Em còn có một đoạn nữa chưa hát, là đoạn đặc sắc nhất!" Tự Thiên Sách rùng mình một cái: Em đừng có đặc sắc nữa! Anh ta nhìn Bạc Hạc Hiên với ánh mắt cầu cứu. Trong livestream, những dũng sĩ còn lại vẫn đang nghe bài hát và bình luận. (Tự Thiên Tài đừng sợ chết, mau bịt miệng cô ấy lại đi!) (Khương võ thần, cô nên đi ăn thịt xiên đi, thật đấy, xin hãy tha cho chúng tôi đi!) (Là chúng tôi không hiểu chuyện, chúng tôi có tội, hãy để pháp luật trừng phạt chúng tôi! Xin pháp luật hãy để chúng tôi trừng trị, đừng để Khương Mạn hát nữa!) (Bây giờ tôi mới hiểu Khương võ thần tốt bụng và nhân từ như thế nào, rõ ràng giọng hát của cô ấy có thể giết người một cách vô hình, nhưng cô ấy lại hao tâm tổn sức dùng tay chân. Đây là loại chân, thiện, mỹ gì vậy?!) (Xin Khương võ thần để cho loài người một con đường sống!!) (Đột nhiên cảm thấy... Ông trời thật công bằng…) Bạc ảnh đế vẫn cười, anh nhanh chóng tháo chiếc airpods không biết đã đeo từ bao giờ ra: "Hát rất hay, sao tự nhiên em lại dừng lại?" Tự Thiên Sách: "..." Em đeo tai nghe mà dám nói câu này à, sao em lại thâm độc như vậy?! (Tôi nhìn thấy rồi! Bạc Thần Thìn dối trá!!) (Anh ấy thực sự đã trộm đeo tai nghe, wow, chắc hẳn anh ấy đã từng nghe giọng hát có sức sát thương này rồi!)
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
(Tôi để âm lượng mức to nhất, hàng xóm trực tiếp gọi điện cho 110, nói rằng nửa đêm tôi gọi hồn gọi quỷ, giờ đang làm biên bản đây, tôi phải tìm ai nói lý lẽ đây?)
(Thoát fan rồi tiện tay báo cáo đi, đợi Khương võ thần hát xong sẽ quay lại …)
Advertisement
(Chỉ trong 2 phút ngắn ngủi, cả đời này tôi không thể chữa lành…)
(Chị ơi, hát là để tặng khán giả, chứ không phải là đuổi khán giả đi…)
Advertisement
Tự Thiên Sách nhìn thấy số lượng fan hâm mộ đang xem livestream của mình giảm xuống không phanh, giật mình tới mức lập tức tỉnh táo lại.
Anh ta nhanh chóng đẩy hết xiên thịt đến trước mặt Khương Mạn, khui một chai bia đưa cho cô.
"Em gái ơi, em nghỉ ngơi chút đi, đừng hát nữa..."
Nếu em còn hát nữa, anh sợ sẽ gọi cả thần tiên xuống đây mất!
Khương Mạn cau mày, có chút không hiểu: "Em còn có một đoạn nữa chưa hát, là đoạn đặc sắc nhất!"
Tự Thiên Sách rùng mình một cái: Em đừng có đặc sắc nữa!
Anh ta nhìn Bạc Hạc Hiên với ánh mắt cầu cứu.
Trong livestream, những dũng sĩ còn lại vẫn đang nghe bài hát và bình luận.
(Tự Thiên Tài đừng sợ chết, mau bịt miệng cô ấy lại đi!)
(Khương võ thần, cô nên đi ăn thịt xiên đi, thật đấy, xin hãy tha cho chúng tôi đi!)
(Là chúng tôi không hiểu chuyện, chúng tôi có tội, hãy để pháp luật trừng phạt chúng tôi! Xin pháp luật hãy để chúng tôi trừng trị, đừng để Khương Mạn hát nữa!)
(Bây giờ tôi mới hiểu Khương võ thần tốt bụng và nhân từ như thế nào, rõ ràng giọng hát của cô ấy có thể giết người một cách vô hình, nhưng cô ấy lại hao tâm tổn sức dùng tay chân. Đây là loại chân, thiện, mỹ gì vậy?!)
(Xin Khương võ thần để cho loài người một con đường sống!!)
(Đột nhiên cảm thấy... Ông trời thật công bằng…)
Bạc ảnh đế vẫn cười, anh nhanh chóng tháo chiếc airpods không biết đã đeo từ bao giờ ra: "Hát rất hay, sao tự nhiên em lại dừng lại?"
Tự Thiên Sách: "..." Em đeo tai nghe mà dám nói câu này à, sao em lại thâm độc như vậy?!
(Tôi nhìn thấy rồi! Bạc Thần Thìn dối trá!!)
(Anh ấy thực sự đã trộm đeo tai nghe, wow, chắc hẳn anh ấy đã từng nghe giọng hát có sức sát thương này rồi!)
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.(Tôi để âm lượng mức to nhất, hàng xóm trực tiếp gọi điện cho 110, nói rằng nửa đêm tôi gọi hồn gọi quỷ, giờ đang làm biên bản đây, tôi phải tìm ai nói lý lẽ đây?) (Thoát fan rồi tiện tay báo cáo đi, đợi Khương võ thần hát xong sẽ quay lại …) Advertisement(Chỉ trong 2 phút ngắn ngủi, cả đời này tôi không thể chữa lành…) (Chị ơi, hát là để tặng khán giả, chứ không phải là đuổi khán giả đi…) AdvertisementTự Thiên Sách nhìn thấy số lượng fan hâm mộ đang xem livestream của mình giảm xuống không phanh, giật mình tới mức lập tức tỉnh táo lại. Anh ta nhanh chóng đẩy hết xiên thịt đến trước mặt Khương Mạn, khui một chai bia đưa cho cô. "Em gái ơi, em nghỉ ngơi chút đi, đừng hát nữa..." Nếu em còn hát nữa, anh sợ sẽ gọi cả thần tiên xuống đây mất! Khương Mạn cau mày, có chút không hiểu: "Em còn có một đoạn nữa chưa hát, là đoạn đặc sắc nhất!" Tự Thiên Sách rùng mình một cái: Em đừng có đặc sắc nữa! Anh ta nhìn Bạc Hạc Hiên với ánh mắt cầu cứu. Trong livestream, những dũng sĩ còn lại vẫn đang nghe bài hát và bình luận. (Tự Thiên Tài đừng sợ chết, mau bịt miệng cô ấy lại đi!) (Khương võ thần, cô nên đi ăn thịt xiên đi, thật đấy, xin hãy tha cho chúng tôi đi!) (Là chúng tôi không hiểu chuyện, chúng tôi có tội, hãy để pháp luật trừng phạt chúng tôi! Xin pháp luật hãy để chúng tôi trừng trị, đừng để Khương Mạn hát nữa!) (Bây giờ tôi mới hiểu Khương võ thần tốt bụng và nhân từ như thế nào, rõ ràng giọng hát của cô ấy có thể giết người một cách vô hình, nhưng cô ấy lại hao tâm tổn sức dùng tay chân. Đây là loại chân, thiện, mỹ gì vậy?!) (Xin Khương võ thần để cho loài người một con đường sống!!) (Đột nhiên cảm thấy... Ông trời thật công bằng…) Bạc ảnh đế vẫn cười, anh nhanh chóng tháo chiếc airpods không biết đã đeo từ bao giờ ra: "Hát rất hay, sao tự nhiên em lại dừng lại?" Tự Thiên Sách: "..." Em đeo tai nghe mà dám nói câu này à, sao em lại thâm độc như vậy?! (Tôi nhìn thấy rồi! Bạc Thần Thìn dối trá!!) (Anh ấy thực sự đã trộm đeo tai nghe, wow, chắc hẳn anh ấy đã từng nghe giọng hát có sức sát thương này rồi!)