Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 647

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Khương Mạn hít sâu một hơi, “Em ăn no rồi, em phải đi ngủ đây.”    Tự Thiên Sách bất giác nói: “Gì thế? Mới có chút xíu đó mà em đã chạy rồi à?”   Advertisement“Anh cứ tiếp tục livestream đi, tôi đưa cô ấy đi ăn đêm.”   Bạc Hạc Hiên cầm áo, dắt tay Khương Mạn, không cho cô cơ hội trốn tránh, nhỏ giọng nói:    Advertisement“Còn không đi thì có người sẽ bê cả cục dân chính tới trước mặt chúng ta đấy.”    Khương Mạn nghe vậy: Tạm biệt, tạm biệt, tạm biệt!    Tự Thiên Sách mắt nhìn hai người rời đi, lại nhìn kênh livestream của mình, “Được rồi, được rồi, nghỉ ngơi một chút nào! Khương diêm vương đi rồi, tiếp theo đây anh hát cho mọi người nghe một bài!”  “Haizz, người xem chạy mất hơn một nửa là có ý gì vậy hả?”    “Mọi người có phải là đang nghi ngờ thực lực của anh không vậy! Hỏi anh lấy đâu ra tự tin để hát á? Thế chả phải hỏi thừa rồi sao, chắc chắn là em gái cho rồi!”    Khương Mạn vừa cất tiếng hát, là biết bao nhiêu nhạc sĩ lấy lại được tự tin và ước mơ!    Tối nay, có không biết bao nhiêu là cư dân mạng ngây thơ ấn vào hotsearch #Thanh âm của Khương Mạn cứu vớt đời người, chỉ vì lòng hiếu kỳ của bản thân mà phải trả một cái giá thảm khốc ……  Ca khúc ‘trấn hồn’ của Khương Mạn đã nổi lên như một cơn bão mạng.  Cất giọng lần một: hồn bay phách lạc, cất giọng lần hai: hồn phách tiêu tan, cất giọng lần ba: định nghĩa lại đời người.  Tiếp nối phía sau gu thẩm mỹ ngọt ngào, lại một kỹ năng mới đánh đổ nhận thức của mọi người đã ra đời.  ——Nghe một bài hát của Khương Mạn, tự mình treo cổ lên cành cây phía Đông Nam!  Ba người vừa chuồn ra từ phòng của Tự Thiên tài.  Khương Nhuệ Trạch liền đội gió đội tuyết đi tới, trong hơi thở đều mang theo sự lạnh giá.  “Sao anh lại tới đây?” Khương Mạn ngạc nhiên.  Khương Nhuệ Trạch hắng giọng một cái, giơ ngón cái lên: “Em gái, em hát rất hay, em phải tin tưởng vào bản thân!”    Rất rõ ràng, tên nhà giàu điên cuồng đập tiền vào kênh livestream của Tự Thiên tài chính là Khương Nhuệ Trạch!  Khương Mạn gật đầu: “Em biết mà, anh không cần phải đặc biệt chạy tới đây để khen em đâu.”    Khương Nhuệ Trạch: “……” Em tự tin vậy sao?  Vừa rồi anh ta nghĩ nhiều rồi à? Sự tự tin của em ấy không hề bị ảnh hưởng một chút nào sao? Những lời bình luận đó em ấy không nhìn thấy à?  

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Khương Mạn hít sâu một hơi, “Em ăn no rồi, em phải đi ngủ đây.”    

Tự Thiên Sách bất giác nói: “Gì thế? Mới có chút xíu đó mà em đã chạy rồi à?”   

Advertisement

“Anh cứ tiếp tục livestream đi, tôi đưa cô ấy đi ăn đêm.”   

Bạc Hạc Hiên cầm áo, dắt tay Khương Mạn, không cho cô cơ hội trốn tránh, nhỏ giọng nói:    

Advertisement

“Còn không đi thì có người sẽ bê cả cục dân chính tới trước mặt chúng ta đấy.”    

Khương Mạn nghe vậy: Tạm biệt, tạm biệt, tạm biệt!    

Tự Thiên Sách mắt nhìn hai người rời đi, lại nhìn kênh livestream của mình, “Được rồi, được rồi, nghỉ ngơi một chút nào! Khương diêm vương đi rồi, tiếp theo đây anh hát cho mọi người nghe một bài!”  

“Haizz, người xem chạy mất hơn một nửa là có ý gì vậy hả?”    

“Mọi người có phải là đang nghi ngờ thực lực của anh không vậy! Hỏi anh lấy đâu ra tự tin để hát á? Thế chả phải hỏi thừa rồi sao, chắc chắn là em gái cho rồi!”    

Khương Mạn vừa cất tiếng hát, là biết bao nhiêu nhạc sĩ lấy lại được tự tin và ước mơ!    

Tối nay, có không biết bao nhiêu là cư dân mạng ngây thơ ấn vào hotsearch #Thanh âm của Khương Mạn cứu vớt đời người, chỉ vì lòng hiếu kỳ của bản thân mà phải trả một cái giá thảm khốc ……  

Ca khúc ‘trấn hồn’ của Khương Mạn đã nổi lên như một cơn bão mạng.  

Cất giọng lần một: hồn bay phách lạc, cất giọng lần hai: hồn phách tiêu tan, cất giọng lần ba: định nghĩa lại đời người.  

Tiếp nối phía sau gu thẩm mỹ ngọt ngào, lại một kỹ năng mới đánh đổ nhận thức của mọi người đã ra đời.  

——Nghe một bài hát của Khương Mạn, tự mình treo cổ lên cành cây phía Đông Nam!  

Ba người vừa chuồn ra từ phòng của Tự Thiên tài.  

Khương Nhuệ Trạch liền đội gió đội tuyết đi tới, trong hơi thở đều mang theo sự lạnh giá.  

“Sao anh lại tới đây?” Khương Mạn ngạc nhiên.  

Khương Nhuệ Trạch hắng giọng một cái, giơ ngón cái lên: “Em gái, em hát rất hay, em phải tin tưởng vào bản thân!”    

Rất rõ ràng, tên nhà giàu điên cuồng đập tiền vào kênh livestream của Tự Thiên tài chính là Khương Nhuệ Trạch!  

Khương Mạn gật đầu: “Em biết mà, anh không cần phải đặc biệt chạy tới đây để khen em đâu.”    

Khương Nhuệ Trạch: “……” Em tự tin vậy sao?  

Vừa rồi anh ta nghĩ nhiều rồi à? Sự tự tin của em ấy không hề bị ảnh hưởng một chút nào sao? Những lời bình luận đó em ấy không nhìn thấy à?  

Image removed.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Khương Mạn hít sâu một hơi, “Em ăn no rồi, em phải đi ngủ đây.”    Tự Thiên Sách bất giác nói: “Gì thế? Mới có chút xíu đó mà em đã chạy rồi à?”   Advertisement“Anh cứ tiếp tục livestream đi, tôi đưa cô ấy đi ăn đêm.”   Bạc Hạc Hiên cầm áo, dắt tay Khương Mạn, không cho cô cơ hội trốn tránh, nhỏ giọng nói:    Advertisement“Còn không đi thì có người sẽ bê cả cục dân chính tới trước mặt chúng ta đấy.”    Khương Mạn nghe vậy: Tạm biệt, tạm biệt, tạm biệt!    Tự Thiên Sách mắt nhìn hai người rời đi, lại nhìn kênh livestream của mình, “Được rồi, được rồi, nghỉ ngơi một chút nào! Khương diêm vương đi rồi, tiếp theo đây anh hát cho mọi người nghe một bài!”  “Haizz, người xem chạy mất hơn một nửa là có ý gì vậy hả?”    “Mọi người có phải là đang nghi ngờ thực lực của anh không vậy! Hỏi anh lấy đâu ra tự tin để hát á? Thế chả phải hỏi thừa rồi sao, chắc chắn là em gái cho rồi!”    Khương Mạn vừa cất tiếng hát, là biết bao nhiêu nhạc sĩ lấy lại được tự tin và ước mơ!    Tối nay, có không biết bao nhiêu là cư dân mạng ngây thơ ấn vào hotsearch #Thanh âm của Khương Mạn cứu vớt đời người, chỉ vì lòng hiếu kỳ của bản thân mà phải trả một cái giá thảm khốc ……  Ca khúc ‘trấn hồn’ của Khương Mạn đã nổi lên như một cơn bão mạng.  Cất giọng lần một: hồn bay phách lạc, cất giọng lần hai: hồn phách tiêu tan, cất giọng lần ba: định nghĩa lại đời người.  Tiếp nối phía sau gu thẩm mỹ ngọt ngào, lại một kỹ năng mới đánh đổ nhận thức của mọi người đã ra đời.  ——Nghe một bài hát của Khương Mạn, tự mình treo cổ lên cành cây phía Đông Nam!  Ba người vừa chuồn ra từ phòng của Tự Thiên tài.  Khương Nhuệ Trạch liền đội gió đội tuyết đi tới, trong hơi thở đều mang theo sự lạnh giá.  “Sao anh lại tới đây?” Khương Mạn ngạc nhiên.  Khương Nhuệ Trạch hắng giọng một cái, giơ ngón cái lên: “Em gái, em hát rất hay, em phải tin tưởng vào bản thân!”    Rất rõ ràng, tên nhà giàu điên cuồng đập tiền vào kênh livestream của Tự Thiên tài chính là Khương Nhuệ Trạch!  Khương Mạn gật đầu: “Em biết mà, anh không cần phải đặc biệt chạy tới đây để khen em đâu.”    Khương Nhuệ Trạch: “……” Em tự tin vậy sao?  Vừa rồi anh ta nghĩ nhiều rồi à? Sự tự tin của em ấy không hề bị ảnh hưởng một chút nào sao? Những lời bình luận đó em ấy không nhìn thấy à?  

Chương 647