Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 658
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Vân Miểu, Thiên Châu. Trong nhà của Bạc Hạc Hiên. AdvertisementMật khẩu vào nhà còn đơn giản hơn cả trong tưởng tượng của Khương Mạn: 0214. Ngày sinh của cô. AdvertisementVừa vào nhà, con chó ngu ngốc đã nhảy bổ tới, sủa lên gâu gâu. Tên ác bá thôn vẫn láo toét như trước, không thèm nhìn cô cái nào. Khương Mạn nhổ từ trong miệng con chó ra hai cọng lông ngỗng, nhìn cái mông có hơi trụi lông của nó, cảm khái nói: “Con chó Ngạo Thiên, mày rốt cuộc cũng không phải là đối thủ của ngỗng Tang Bửu rồi!” Chó Ngạo Thiên: “Gâu gâu gâu!” Phụ nữ như chị đúng là không thể hiểu được năng lực chiến đấu của con súc sinh lông dài kia! Khương Mạn không thèm để ý đến nó, nhìn người đàn ông lạ mặt đứng giữa phòng khách, lúc mới tới, đối phương đứng đợi ở cửa, nói là đặc biệt tới đưa chó Ngạo Thiên và ngỗng Tang Bửu về nhà. “Xin chào, cô Khương, tôi là Lý Mặc, khoảng thời gian sắp tới sẽ làm phiền cô Khương rồi.” Lý Mặc nói rồi đưa danh thiếp ra: “Có bất cứ vấn đề gì, cô Khương đều có thể gọi điện thoại tìm tôi.” Khương Mạn nhìn dòng chữ mạ vàng trên danh thiếp, không có bất cứ dòng chữ nào giới thiệu chức vụ, chỉ có hai chữ Lý Mặc và một dãy số điện thoại. “Cảm ơn.” Khương Mạn mỉm cười, không hỏi gì thêm. Lý Mặc giống như đang mong đợi điều gì, kết quả là Khương Mạn im lặng, anh ta lại hụt hẫng. Cô gái họ Khương này sao lại không có lòng hiếu kỳ vậy? “Đúng rồi, ở đây còn có một món quà.” Lý Mặc bước tới bên cạnh, lấy ra một chiếc hộp được gói tinh xảo đưa qua, “Xin cô nhất định phải nhận lấy, đây là món quà từ một người hâm mộ trung thành gửi tặng.” Khương Mạn không lập tức nhận lấy. Lý Mặc vội vàng nói: “Không có gì quý giá đâu, là đồ ăn.” Khương Mạn lúc này mới nhận lấy, mở ra xem, một hộp bánh vàng...... chói lóa. Nếu không phải trọng lượng không đúng thì suýt chút nữa cô đã cho rằng đây là những miếng vàng khối. “Đây là……chocolate vàng?” Lý Mặc cười nói: “Bên trong là chocolate, bên ngoài là loại vàng có thể ăn được, không đắt, không đắt.” Khương Mạn hít nhẹ một hơi, sờ mũi. Đều là người có tiền, tại sao cô và mấy người có tiền kia lại khác xa nhau đến vậy? Lý Mặc giải thích: “Lần đầu tiên cô ấy vào bếp, thất bại mười mấy lần mới thành công được một lần này, nhưng mà nhìn bề ngoài không đẹp mắt nên cô ấy dùng lá vàng để gói lại.” “Hi vọng cô Khương không chê cười.”
Vân Miểu, Thiên Châu.
Trong nhà của Bạc Hạc Hiên.
Advertisement
Mật khẩu vào nhà còn đơn giản hơn cả trong tưởng tượng của Khương Mạn: 0214.
Ngày sinh của cô.
Advertisement
Vừa vào nhà, con chó ngu ngốc đã nhảy bổ tới, sủa lên gâu gâu.
Tên ác bá thôn vẫn láo toét như trước, không thèm nhìn cô cái nào.
Khương Mạn nhổ từ trong miệng con chó ra hai cọng lông ngỗng, nhìn cái mông có hơi trụi lông của nó, cảm khái nói: “Con chó Ngạo Thiên, mày rốt cuộc cũng không phải là đối thủ của ngỗng Tang Bửu rồi!”
Chó Ngạo Thiên: “Gâu gâu gâu!” Phụ nữ như chị đúng là không thể hiểu được năng lực chiến đấu của con súc sinh lông dài kia!
Khương Mạn không thèm để ý đến nó, nhìn người đàn ông lạ mặt đứng giữa phòng khách, lúc mới tới, đối phương đứng đợi ở cửa, nói là đặc biệt tới đưa chó Ngạo Thiên và ngỗng Tang Bửu về nhà.
“Xin chào, cô Khương, tôi là Lý Mặc, khoảng thời gian sắp tới sẽ làm phiền cô Khương rồi.”
Lý Mặc nói rồi đưa danh thiếp ra: “Có bất cứ vấn đề gì, cô Khương đều có thể gọi điện thoại tìm tôi.”
Khương Mạn nhìn dòng chữ mạ vàng trên danh thiếp, không có bất cứ dòng chữ nào giới thiệu chức vụ, chỉ có hai chữ Lý Mặc và một dãy số điện thoại.
“Cảm ơn.” Khương Mạn mỉm cười, không hỏi gì thêm.
Lý Mặc giống như đang mong đợi điều gì, kết quả là Khương Mạn im lặng, anh ta lại hụt hẫng.
Cô gái họ Khương này sao lại không có lòng hiếu kỳ vậy?
“Đúng rồi, ở đây còn có một món quà.”
Lý Mặc bước tới bên cạnh, lấy ra một chiếc hộp được gói tinh xảo đưa qua, “Xin cô nhất định phải nhận lấy, đây là món quà từ một người hâm mộ trung thành gửi tặng.”
Khương Mạn không lập tức nhận lấy.
Lý Mặc vội vàng nói: “Không có gì quý giá đâu, là đồ ăn.”
Khương Mạn lúc này mới nhận lấy, mở ra xem, một hộp bánh vàng...... chói lóa.
Nếu không phải trọng lượng không đúng thì suýt chút nữa cô đã cho rằng đây là những miếng vàng khối.
“Đây là……chocolate vàng?”
Lý Mặc cười nói: “Bên trong là chocolate, bên ngoài là loại vàng có thể ăn được, không đắt, không đắt.”
Khương Mạn hít nhẹ một hơi, sờ mũi.
Đều là người có tiền, tại sao cô và mấy người có tiền kia lại khác xa nhau đến vậy?
Lý Mặc giải thích: “Lần đầu tiên cô ấy vào bếp, thất bại mười mấy lần mới thành công được một lần này, nhưng mà nhìn bề ngoài không đẹp mắt nên cô ấy dùng lá vàng để gói lại.”
“Hi vọng cô Khương không chê cười.”
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Vân Miểu, Thiên Châu. Trong nhà của Bạc Hạc Hiên. AdvertisementMật khẩu vào nhà còn đơn giản hơn cả trong tưởng tượng của Khương Mạn: 0214. Ngày sinh của cô. AdvertisementVừa vào nhà, con chó ngu ngốc đã nhảy bổ tới, sủa lên gâu gâu. Tên ác bá thôn vẫn láo toét như trước, không thèm nhìn cô cái nào. Khương Mạn nhổ từ trong miệng con chó ra hai cọng lông ngỗng, nhìn cái mông có hơi trụi lông của nó, cảm khái nói: “Con chó Ngạo Thiên, mày rốt cuộc cũng không phải là đối thủ của ngỗng Tang Bửu rồi!” Chó Ngạo Thiên: “Gâu gâu gâu!” Phụ nữ như chị đúng là không thể hiểu được năng lực chiến đấu của con súc sinh lông dài kia! Khương Mạn không thèm để ý đến nó, nhìn người đàn ông lạ mặt đứng giữa phòng khách, lúc mới tới, đối phương đứng đợi ở cửa, nói là đặc biệt tới đưa chó Ngạo Thiên và ngỗng Tang Bửu về nhà. “Xin chào, cô Khương, tôi là Lý Mặc, khoảng thời gian sắp tới sẽ làm phiền cô Khương rồi.” Lý Mặc nói rồi đưa danh thiếp ra: “Có bất cứ vấn đề gì, cô Khương đều có thể gọi điện thoại tìm tôi.” Khương Mạn nhìn dòng chữ mạ vàng trên danh thiếp, không có bất cứ dòng chữ nào giới thiệu chức vụ, chỉ có hai chữ Lý Mặc và một dãy số điện thoại. “Cảm ơn.” Khương Mạn mỉm cười, không hỏi gì thêm. Lý Mặc giống như đang mong đợi điều gì, kết quả là Khương Mạn im lặng, anh ta lại hụt hẫng. Cô gái họ Khương này sao lại không có lòng hiếu kỳ vậy? “Đúng rồi, ở đây còn có một món quà.” Lý Mặc bước tới bên cạnh, lấy ra một chiếc hộp được gói tinh xảo đưa qua, “Xin cô nhất định phải nhận lấy, đây là món quà từ một người hâm mộ trung thành gửi tặng.” Khương Mạn không lập tức nhận lấy. Lý Mặc vội vàng nói: “Không có gì quý giá đâu, là đồ ăn.” Khương Mạn lúc này mới nhận lấy, mở ra xem, một hộp bánh vàng...... chói lóa. Nếu không phải trọng lượng không đúng thì suýt chút nữa cô đã cho rằng đây là những miếng vàng khối. “Đây là……chocolate vàng?” Lý Mặc cười nói: “Bên trong là chocolate, bên ngoài là loại vàng có thể ăn được, không đắt, không đắt.” Khương Mạn hít nhẹ một hơi, sờ mũi. Đều là người có tiền, tại sao cô và mấy người có tiền kia lại khác xa nhau đến vậy? Lý Mặc giải thích: “Lần đầu tiên cô ấy vào bếp, thất bại mười mấy lần mới thành công được một lần này, nhưng mà nhìn bề ngoài không đẹp mắt nên cô ấy dùng lá vàng để gói lại.” “Hi vọng cô Khương không chê cười.”