Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 665

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Sau khi vào phòng nghỉ, anh ta liền không chờ nổi mà lên tiếng: “Khương Mạn đâu? Bảo cô ta ra đây.”  Vân Chí Sam sững sờ, ánh mắt hoài nghi: “Thầy Sở, hai người là tới tìm con bé sao?”  AdvertisementĐồng chí lão Vân không khỏi nhìn Sở Thánh Kỳ thêm vài lần, ông ấy cũng biết đối phương là cháu của ông cụ.  Cũng hiểu được người của nhà họ Sở đều không thể dây vào được.  AdvertisementTrong lòng không khỏi lo lắng thay Khương Mạn, vị thái tử của nhà họ Sở này dáng vẻ kiêu ngạo, hống hách, trông giống như là tới gây sự, lẽ nào con bé Khương có thù oán gì với cậu ta?    Con bé đó đang yên đang lành lại đi đắc tội với người nhà họ Sở làm gì vậy?    Nhưng mà, đây là mâu thuẫn lớn cỡ nào mới có thể kinh động tới ông cụ nhà họ Sở?  Vân Chí Sam nhìn phó đạo diễn một cái, phó đạo diễn hiểu ý, âm thầm rời đi.    “Thầy Sở, Khương Mạn là diễn viên trong đoàn phim của học trò, nhưng mà con bé này nhân phẩm tuyệt đối không có vấn đề, chịu khó chịu khổ, không phải kiểu người thích gây chuyện.”    Đồng chí lão Vân mở miệng giải thích.   Sở Thánh Kỳ bật cười: “Cô ta không gây chuyện? Vậy là ông không hiểu năng lực gây chuyện của cô ta rồi!”    “Cho mày lên tiếng chưa? Im miệng!” Ông Sở trừng mắt với anh ta “Thằng nhãi ranh, còn chưa đến lượt mày lên tiếng!”  Sở Thánh Kỳ ít nhiều gì cũng sợ ăn đòn từ ông cụ, không tình nguyện mà ngậm chặt miệng.   “Tiểu Vân rộng lượng đừng trách, chúng ta tới không phải là để gây phiền phức, cậu mau gọi con bé đó tới đây đi, ông già này gần đây tìm nó sắp bạc cả đầu rồi!” Ông Sở nôn nóng nói.  Vân Chí Sam lén nhìn l ên đỉnh đầu ông cụ, trong lòng nghĩ: Tóc của thầy từ mấy chục năm trước đã bạc trắng cả rồi không phải sao?    “Thật sự không phải……tới gây phiền phức cho con bé?” Vân Chí Sam không yên lòng mà hỏi lại.  Khóe mắt liếc nhìn Sở Thánh Kỳ.  Chủ yếu là không yên tâm với cái tên ăn chơi trác táng này.  Sở Thánh Kỳ xì một tiếng: “Khương Mạn người người phụ nữ tôi nhìn trúng, tôi gây phiền phức cho cô ta làm gì? Ông coi tôi là dân chuyên gây chuyện chắc?”  Người phụ nữ……cậu nhìn trúng???  Lông mày của Vân Chí Sam giật giật, vừa định mở miệng, tấm bạt che trước cửa phòng bị vén lên, gió lạnh thấu xương thổi vào.    Một bóng dáng cao to tiến vào trong phòng nghỉ, đôi mắt của người đàn ông lạnh lùng, trên người còn đang mặc trang phục diễn, ánh mắt quét qua mấy người ngồi trong phòng, đôi mắt u tối khiến người ta sợ hãi.  

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Sau khi vào phòng nghỉ, anh ta liền không chờ nổi mà lên tiếng: “Khương Mạn đâu? Bảo cô ta ra đây.”  

Vân Chí Sam sững sờ, ánh mắt hoài nghi: “Thầy Sở, hai người là tới tìm con bé sao?”  

Advertisement

Đồng chí lão Vân không khỏi nhìn Sở Thánh Kỳ thêm vài lần, ông ấy cũng biết đối phương là cháu của ông cụ.  

Cũng hiểu được người của nhà họ Sở đều không thể dây vào được.  

Advertisement

Trong lòng không khỏi lo lắng thay Khương Mạn, vị thái tử của nhà họ Sở này dáng vẻ kiêu ngạo, hống hách, trông giống như là tới gây sự, lẽ nào con bé Khương có thù oán gì với cậu ta?    

Con bé đó đang yên đang lành lại đi đắc tội với người nhà họ Sở làm gì vậy?    

Nhưng mà, đây là mâu thuẫn lớn cỡ nào mới có thể kinh động tới ông cụ nhà họ Sở?  

Vân Chí Sam nhìn phó đạo diễn một cái, phó đạo diễn hiểu ý, âm thầm rời đi.    

“Thầy Sở, Khương Mạn là diễn viên trong đoàn phim của học trò, nhưng mà con bé này nhân phẩm tuyệt đối không có vấn đề, chịu khó chịu khổ, không phải kiểu người thích gây chuyện.”    

Đồng chí lão Vân mở miệng giải thích.   

Sở Thánh Kỳ bật cười: “Cô ta không gây chuyện? Vậy là ông không hiểu năng lực gây chuyện của cô ta rồi!”    

“Cho mày lên tiếng chưa? Im miệng!” Ông Sở trừng mắt với anh ta “Thằng nhãi ranh, còn chưa đến lượt mày lên tiếng!”  

Sở Thánh Kỳ ít nhiều gì cũng sợ ăn đòn từ ông cụ, không tình nguyện mà ngậm chặt miệng.   

“Tiểu Vân rộng lượng đừng trách, chúng ta tới không phải là để gây phiền phức, cậu mau gọi con bé đó tới đây đi, ông già này gần đây tìm nó sắp bạc cả đầu rồi!” Ông Sở nôn nóng nói.  

Vân Chí Sam lén nhìn l ên đỉnh đầu ông cụ, trong lòng nghĩ: Tóc của thầy từ mấy chục năm trước đã bạc trắng cả rồi không phải sao?    

“Thật sự không phải……tới gây phiền phức cho con bé?” Vân Chí Sam không yên lòng mà hỏi lại.  

Khóe mắt liếc nhìn Sở Thánh Kỳ.  

Chủ yếu là không yên tâm với cái tên ăn chơi trác táng này.  

Sở Thánh Kỳ xì một tiếng: “Khương Mạn người người phụ nữ tôi nhìn trúng, tôi gây phiền phức cho cô ta làm gì? Ông coi tôi là dân chuyên gây chuyện chắc?”  

Người phụ nữ……cậu nhìn trúng???  

Lông mày của Vân Chí Sam giật giật, vừa định mở miệng, tấm bạt che trước cửa phòng bị vén lên, gió lạnh thấu xương thổi vào.    

Một bóng dáng cao to tiến vào trong phòng nghỉ, đôi mắt của người đàn ông lạnh lùng, trên người còn đang mặc trang phục diễn, ánh mắt quét qua mấy người ngồi trong phòng, đôi mắt u tối khiến người ta sợ hãi.  

Image removed.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Sau khi vào phòng nghỉ, anh ta liền không chờ nổi mà lên tiếng: “Khương Mạn đâu? Bảo cô ta ra đây.”  Vân Chí Sam sững sờ, ánh mắt hoài nghi: “Thầy Sở, hai người là tới tìm con bé sao?”  AdvertisementĐồng chí lão Vân không khỏi nhìn Sở Thánh Kỳ thêm vài lần, ông ấy cũng biết đối phương là cháu của ông cụ.  Cũng hiểu được người của nhà họ Sở đều không thể dây vào được.  AdvertisementTrong lòng không khỏi lo lắng thay Khương Mạn, vị thái tử của nhà họ Sở này dáng vẻ kiêu ngạo, hống hách, trông giống như là tới gây sự, lẽ nào con bé Khương có thù oán gì với cậu ta?    Con bé đó đang yên đang lành lại đi đắc tội với người nhà họ Sở làm gì vậy?    Nhưng mà, đây là mâu thuẫn lớn cỡ nào mới có thể kinh động tới ông cụ nhà họ Sở?  Vân Chí Sam nhìn phó đạo diễn một cái, phó đạo diễn hiểu ý, âm thầm rời đi.    “Thầy Sở, Khương Mạn là diễn viên trong đoàn phim của học trò, nhưng mà con bé này nhân phẩm tuyệt đối không có vấn đề, chịu khó chịu khổ, không phải kiểu người thích gây chuyện.”    Đồng chí lão Vân mở miệng giải thích.   Sở Thánh Kỳ bật cười: “Cô ta không gây chuyện? Vậy là ông không hiểu năng lực gây chuyện của cô ta rồi!”    “Cho mày lên tiếng chưa? Im miệng!” Ông Sở trừng mắt với anh ta “Thằng nhãi ranh, còn chưa đến lượt mày lên tiếng!”  Sở Thánh Kỳ ít nhiều gì cũng sợ ăn đòn từ ông cụ, không tình nguyện mà ngậm chặt miệng.   “Tiểu Vân rộng lượng đừng trách, chúng ta tới không phải là để gây phiền phức, cậu mau gọi con bé đó tới đây đi, ông già này gần đây tìm nó sắp bạc cả đầu rồi!” Ông Sở nôn nóng nói.  Vân Chí Sam lén nhìn l ên đỉnh đầu ông cụ, trong lòng nghĩ: Tóc của thầy từ mấy chục năm trước đã bạc trắng cả rồi không phải sao?    “Thật sự không phải……tới gây phiền phức cho con bé?” Vân Chí Sam không yên lòng mà hỏi lại.  Khóe mắt liếc nhìn Sở Thánh Kỳ.  Chủ yếu là không yên tâm với cái tên ăn chơi trác táng này.  Sở Thánh Kỳ xì một tiếng: “Khương Mạn người người phụ nữ tôi nhìn trúng, tôi gây phiền phức cho cô ta làm gì? Ông coi tôi là dân chuyên gây chuyện chắc?”  Người phụ nữ……cậu nhìn trúng???  Lông mày của Vân Chí Sam giật giật, vừa định mở miệng, tấm bạt che trước cửa phòng bị vén lên, gió lạnh thấu xương thổi vào.    Một bóng dáng cao to tiến vào trong phòng nghỉ, đôi mắt của người đàn ông lạnh lùng, trên người còn đang mặc trang phục diễn, ánh mắt quét qua mấy người ngồi trong phòng, đôi mắt u tối khiến người ta sợ hãi.  

Chương 665