Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 667

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Ông!” Sở Thánh Kỳ hô lên, bàn tay đang giấu sau lưng của anh ta đang không kiềm chế được mà phát run.  Ban nãy anh ta có ý muốn làm Bạc Hạc Hiên phải chịu thiệt, lúc nắm tay đã dùng sức.   AdvertisementKết quả là vừa chạm vào tay nhau, hắn đã cảm thấy bản thân như đang nắm một cục đá, sau đó là cảm nhận được một lực ập tới như sóng triều, xương bàn tay của anh ta giống như sắp bị bóp vỡ vụn!  Nếu không phải ông Sở phát hiện sớm, chỉ muộn thêm mười giây nữa thôi thì Sở Thánh Kỳ đoán chừng bàn tay phải của anh ta sẽ bị phế mất!    AdvertisementSở Thánh Kỳ vừa kinh ngạc vừa tức giận, nhưng thái độ của ông lão nhà anh ta lại càng khiến người ta khó hiểu.  Ông cụ sao lại khách sáo với cái tên nhãi này vậy?    Hình như……có chút kiêng dè!  “Câm mồm! Cái thứ mất dạy!” Ông Sở răn đe.  Sở Thánh Kỳ tuy là ham chơi, nhưng cũng không phải là không có đầu óc, anh ta phát giác ra có điểm không đúng, ánh mắt nhìn Bạc Hạc Hiên lại có thêm một chút suy đoán và cân nhắc.   Có thể khiến ông cụ nhà anh ta thay đổi sắc mặt nhanh đến vậy, cái thằng nhãi tên Bạc Hạc Hiên này....không lẽ là có lai lịch gì đó?  Đồng chí lão Vân hết hồn, ngạc nhiên không nói nên lời, ánh mắt nhìn Bạc Hạc Hiên tràn đầy nghi ngờ.  Không để tâm ánh mắt của mọi người, Bạc Hạc Hiên trực tiếp ngồi xuống, cầm cái bình giữ nhiệt hình Peppa chẳng ăn nhập gì với hình tượng của mình lên, uống một ngụm trà.   Đây là bình giữ nhiệt mà Khương Mạn để lại.  Anh ngẩng đầu lên, không nhanh không chậm hỏi: “Khương Mạn là bạn gái của tôi. Cho nên hai người tìm cô ấy có chuyện gì?”   Trong phòng nghỉ, người đàn ông ngồi một cách thoải mái, trong tay cầm chiếc bình giữ nhiệt Peppa, thỉnh thoảng lại thổi khí nóng trong bình.    Trên gương mặt điển trai không có biểu cảm gì, nhưng lại có một cảm giác áp lực khó tả, giống như oxi trong không khí bị rút cạn, khiến người ta không dám hít thở mạnh.  Vân Chí Sam có cảm giác hỗn loạn.  Không rõ người trước mặt là Bạc Hạc Hiên hay là Lan Quy.  Tóm lại……cảnh này sao lại giống cảnh bạo quân muốn chém đầu người thế nhỉ?  Toàn bộ phòng nghỉ chỉ có một mình Bạc Hạc Hiên đang ngồi, ông ấy đứng bên cạnh, tư thế hơi giống với thái giám bên cạnh bạo quân.   

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Ông!” Sở Thánh Kỳ hô lên, bàn tay đang giấu sau lưng của anh ta đang không kiềm chế được mà phát run.  

Ban nãy anh ta có ý muốn làm Bạc Hạc Hiên phải chịu thiệt, lúc nắm tay đã dùng sức.   

Advertisement

Kết quả là vừa chạm vào tay nhau, hắn đã cảm thấy bản thân như đang nắm một cục đá, sau đó là cảm nhận được một lực ập tới như sóng triều, xương bàn tay của anh ta giống như sắp bị bóp vỡ vụn!  

Nếu không phải ông Sở phát hiện sớm, chỉ muộn thêm mười giây nữa thôi thì Sở Thánh Kỳ đoán chừng bàn tay phải của anh ta sẽ bị phế mất!    

Advertisement

Sở Thánh Kỳ vừa kinh ngạc vừa tức giận, nhưng thái độ của ông lão nhà anh ta lại càng khiến người ta khó hiểu.  

Ông cụ sao lại khách sáo với cái tên nhãi này vậy?    

Hình như……có chút kiêng dè!  

“Câm mồm! Cái thứ mất dạy!” Ông Sở răn đe.  

Sở Thánh Kỳ tuy là ham chơi, nhưng cũng không phải là không có đầu óc, anh ta phát giác ra có điểm không đúng, ánh mắt nhìn Bạc Hạc Hiên lại có thêm một chút suy đoán và cân nhắc.   

Có thể khiến ông cụ nhà anh ta thay đổi sắc mặt nhanh đến vậy, cái thằng nhãi tên Bạc Hạc Hiên này....không lẽ là có lai lịch gì đó?  

Đồng chí lão Vân hết hồn, ngạc nhiên không nói nên lời, ánh mắt nhìn Bạc Hạc Hiên tràn đầy nghi ngờ.  

Không để tâm ánh mắt của mọi người, Bạc Hạc Hiên trực tiếp ngồi xuống, cầm cái bình giữ nhiệt hình Peppa chẳng ăn nhập gì với hình tượng của mình lên, uống một ngụm trà.   

Đây là bình giữ nhiệt mà Khương Mạn để lại.  

Anh ngẩng đầu lên, không nhanh không chậm hỏi: “Khương Mạn là bạn gái của tôi. Cho nên hai người tìm cô ấy có chuyện gì?”   

Trong phòng nghỉ, người đàn ông ngồi một cách thoải mái, trong tay cầm chiếc bình giữ nhiệt Peppa, thỉnh thoảng lại thổi khí nóng trong bình.    

Trên gương mặt điển trai không có biểu cảm gì, nhưng lại có một cảm giác áp lực khó tả, giống như oxi trong không khí bị rút cạn, khiến người ta không dám hít thở mạnh.  

Vân Chí Sam có cảm giác hỗn loạn.  

Không rõ người trước mặt là Bạc Hạc Hiên hay là Lan Quy.  

Tóm lại……cảnh này sao lại giống cảnh bạo quân muốn chém đầu người thế nhỉ?  

Toàn bộ phòng nghỉ chỉ có một mình Bạc Hạc Hiên đang ngồi, ông ấy đứng bên cạnh, tư thế hơi giống với thái giám bên cạnh bạo quân.   

Image removed.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Ông!” Sở Thánh Kỳ hô lên, bàn tay đang giấu sau lưng của anh ta đang không kiềm chế được mà phát run.  Ban nãy anh ta có ý muốn làm Bạc Hạc Hiên phải chịu thiệt, lúc nắm tay đã dùng sức.   AdvertisementKết quả là vừa chạm vào tay nhau, hắn đã cảm thấy bản thân như đang nắm một cục đá, sau đó là cảm nhận được một lực ập tới như sóng triều, xương bàn tay của anh ta giống như sắp bị bóp vỡ vụn!  Nếu không phải ông Sở phát hiện sớm, chỉ muộn thêm mười giây nữa thôi thì Sở Thánh Kỳ đoán chừng bàn tay phải của anh ta sẽ bị phế mất!    AdvertisementSở Thánh Kỳ vừa kinh ngạc vừa tức giận, nhưng thái độ của ông lão nhà anh ta lại càng khiến người ta khó hiểu.  Ông cụ sao lại khách sáo với cái tên nhãi này vậy?    Hình như……có chút kiêng dè!  “Câm mồm! Cái thứ mất dạy!” Ông Sở răn đe.  Sở Thánh Kỳ tuy là ham chơi, nhưng cũng không phải là không có đầu óc, anh ta phát giác ra có điểm không đúng, ánh mắt nhìn Bạc Hạc Hiên lại có thêm một chút suy đoán và cân nhắc.   Có thể khiến ông cụ nhà anh ta thay đổi sắc mặt nhanh đến vậy, cái thằng nhãi tên Bạc Hạc Hiên này....không lẽ là có lai lịch gì đó?  Đồng chí lão Vân hết hồn, ngạc nhiên không nói nên lời, ánh mắt nhìn Bạc Hạc Hiên tràn đầy nghi ngờ.  Không để tâm ánh mắt của mọi người, Bạc Hạc Hiên trực tiếp ngồi xuống, cầm cái bình giữ nhiệt hình Peppa chẳng ăn nhập gì với hình tượng của mình lên, uống một ngụm trà.   Đây là bình giữ nhiệt mà Khương Mạn để lại.  Anh ngẩng đầu lên, không nhanh không chậm hỏi: “Khương Mạn là bạn gái của tôi. Cho nên hai người tìm cô ấy có chuyện gì?”   Trong phòng nghỉ, người đàn ông ngồi một cách thoải mái, trong tay cầm chiếc bình giữ nhiệt Peppa, thỉnh thoảng lại thổi khí nóng trong bình.    Trên gương mặt điển trai không có biểu cảm gì, nhưng lại có một cảm giác áp lực khó tả, giống như oxi trong không khí bị rút cạn, khiến người ta không dám hít thở mạnh.  Vân Chí Sam có cảm giác hỗn loạn.  Không rõ người trước mặt là Bạc Hạc Hiên hay là Lan Quy.  Tóm lại……cảnh này sao lại giống cảnh bạo quân muốn chém đầu người thế nhỉ?  Toàn bộ phòng nghỉ chỉ có một mình Bạc Hạc Hiên đang ngồi, ông ấy đứng bên cạnh, tư thế hơi giống với thái giám bên cạnh bạo quân.   

Chương 667