Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 669

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Lời nói này tuy khó nghe, nhưng lại là sự thật, bọn họ quả thực không có quyền quyết định thay Khương Mạn.  Ngược lại là Sở Thánh Kỳ trợn trắng mắt, nhưng cũng không cãi lại.  AdvertisementVân Chí Sam thở dài, nhìn ông cụ nói: “Học trò cũng không nói gì thêm nữa, nhưng mà thầy tới chuyến này đã chậm trễ rồi.”   “Con bé Khương đã hết cảnh quay và rời khỏi đoàn phim rồi, thầy tới đòi người nhầm chỗ rồi.”   AdvertisementSở Thái Bình sắc mặt thay đổi, giống như đấm vào bông, rất đau lòng.    “Sao cậu không nói sớm?”  Thấy dáng vẻ ông lão chịu thiệt, đồng chí lão Vân thầm vui vẻ.  Ai bảo thầy tranh giành người với trò cơ!  Ông ấy tỏ vẻ vô tội, nói: “Thầy cũng đâu có hỏi học trò ……”  Ông Sở câm nín, cố ý chạy tới đây một chuyến, kết quả lại là công cốc?  Ông tiếp tục ở lại đây cũng chẳng để làm gì, chỉ là ngay trước lúc đi, ông lại nhìn Bạc Hạc Hiên đầy hàm ý.  Cuối cùng cũng không nói gì cả, dẫn người đi luôn.  Nhưng Sở Thánh Kỳ lại không sợ chết mà nói một câu: “Anh rất khá, tôi nhớ kỹ anh rồi.”  Anh ta vừa nói xong, giọng nói tức giận của ông Sở vang lên trong phòng nghỉ: “Cái thằng nhãi ranh này, còn không mau cút ra ngoài!”  Sở Thánh Kỳ nghiến răng, hùng hùng hổ hổ: “Ông điên mất rồi, rốt cuộc ai mới là cháu của ông vậy ……”  Cả ngày chẳng lúc nào cho cháu ông thể diện hết!  Cháu mà mà là nhãi ranh thì ông là gì? Lão già lẩm cẩm à?  Bên ngoài phòng, gió rét căm căm.  Sở Thánh Kỳ sắc mặt khó coi: “Rốt cuộc cháu có phải cháu ruột của ông không vây?”    “Nhặt ở bãi rác đấy.” Ông Sở lườm anh ta một cái, giọng điệu không được tốt.  “Cháu biết ngay mà” Sở Thánh Kỳ nghiến răng nghiến lợi: “Lẽ nào cái thằng ban nãy mới là cháu ruột của ông nên ông mới bên nó như vậy?”   Sở Thái Bình cầm cây gậy của mình lên, muốn vụt vào người thằng nhãi ranh này.  Cuối cùng, ông cụ vẫn không xuống tay, sa sầm mặt nói: “Thằng nhãi này, tối ngày gây chuyện, sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện!”    

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lời nói này tuy khó nghe, nhưng lại là sự thật, bọn họ quả thực không có quyền quyết định thay Khương Mạn.  

Ngược lại là Sở Thánh Kỳ trợn trắng mắt, nhưng cũng không cãi lại.  

Advertisement

Vân Chí Sam thở dài, nhìn ông cụ nói: “Học trò cũng không nói gì thêm nữa, nhưng mà thầy tới chuyến này đã chậm trễ rồi.”   

“Con bé Khương đã hết cảnh quay và rời khỏi đoàn phim rồi, thầy tới đòi người nhầm chỗ rồi.”   

Advertisement

Sở Thái Bình sắc mặt thay đổi, giống như đấm vào bông, rất đau lòng.    

“Sao cậu không nói sớm?”  

Thấy dáng vẻ ông lão chịu thiệt, đồng chí lão Vân thầm vui vẻ.  

Ai bảo thầy tranh giành người với trò cơ!  

Ông ấy tỏ vẻ vô tội, nói: “Thầy cũng đâu có hỏi học trò ……”  

Ông Sở câm nín, cố ý chạy tới đây một chuyến, kết quả lại là công cốc?  

Ông tiếp tục ở lại đây cũng chẳng để làm gì, chỉ là ngay trước lúc đi, ông lại nhìn Bạc Hạc Hiên đầy hàm ý.  

Cuối cùng cũng không nói gì cả, dẫn người đi luôn.  

Nhưng Sở Thánh Kỳ lại không sợ chết mà nói một câu: “Anh rất khá, tôi nhớ kỹ anh rồi.”  

Anh ta vừa nói xong, giọng nói tức giận của ông Sở vang lên trong phòng nghỉ: “Cái thằng nhãi ranh này, còn không mau cút ra ngoài!”  

Sở Thánh Kỳ nghiến răng, hùng hùng hổ hổ: “Ông điên mất rồi, rốt cuộc ai mới là cháu của ông vậy ……”  

Cả ngày chẳng lúc nào cho cháu ông thể diện hết!  

Cháu mà mà là nhãi ranh thì ông là gì? Lão già lẩm cẩm à?  

Bên ngoài phòng, gió rét căm căm.  

Sở Thánh Kỳ sắc mặt khó coi: “Rốt cuộc cháu có phải cháu ruột của ông không vây?”    

“Nhặt ở bãi rác đấy.” Ông Sở lườm anh ta một cái, giọng điệu không được tốt.  

“Cháu biết ngay mà” Sở Thánh Kỳ nghiến răng nghiến lợi: “Lẽ nào cái thằng ban nãy mới là cháu ruột của ông nên ông mới bên nó như vậy?”   

Sở Thái Bình cầm cây gậy của mình lên, muốn vụt vào người thằng nhãi ranh này.  

Cuối cùng, ông cụ vẫn không xuống tay, sa sầm mặt nói: “Thằng nhãi này, tối ngày gây chuyện, sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện!”    

Image removed.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Lời nói này tuy khó nghe, nhưng lại là sự thật, bọn họ quả thực không có quyền quyết định thay Khương Mạn.  Ngược lại là Sở Thánh Kỳ trợn trắng mắt, nhưng cũng không cãi lại.  AdvertisementVân Chí Sam thở dài, nhìn ông cụ nói: “Học trò cũng không nói gì thêm nữa, nhưng mà thầy tới chuyến này đã chậm trễ rồi.”   “Con bé Khương đã hết cảnh quay và rời khỏi đoàn phim rồi, thầy tới đòi người nhầm chỗ rồi.”   AdvertisementSở Thái Bình sắc mặt thay đổi, giống như đấm vào bông, rất đau lòng.    “Sao cậu không nói sớm?”  Thấy dáng vẻ ông lão chịu thiệt, đồng chí lão Vân thầm vui vẻ.  Ai bảo thầy tranh giành người với trò cơ!  Ông ấy tỏ vẻ vô tội, nói: “Thầy cũng đâu có hỏi học trò ……”  Ông Sở câm nín, cố ý chạy tới đây một chuyến, kết quả lại là công cốc?  Ông tiếp tục ở lại đây cũng chẳng để làm gì, chỉ là ngay trước lúc đi, ông lại nhìn Bạc Hạc Hiên đầy hàm ý.  Cuối cùng cũng không nói gì cả, dẫn người đi luôn.  Nhưng Sở Thánh Kỳ lại không sợ chết mà nói một câu: “Anh rất khá, tôi nhớ kỹ anh rồi.”  Anh ta vừa nói xong, giọng nói tức giận của ông Sở vang lên trong phòng nghỉ: “Cái thằng nhãi ranh này, còn không mau cút ra ngoài!”  Sở Thánh Kỳ nghiến răng, hùng hùng hổ hổ: “Ông điên mất rồi, rốt cuộc ai mới là cháu của ông vậy ……”  Cả ngày chẳng lúc nào cho cháu ông thể diện hết!  Cháu mà mà là nhãi ranh thì ông là gì? Lão già lẩm cẩm à?  Bên ngoài phòng, gió rét căm căm.  Sở Thánh Kỳ sắc mặt khó coi: “Rốt cuộc cháu có phải cháu ruột của ông không vây?”    “Nhặt ở bãi rác đấy.” Ông Sở lườm anh ta một cái, giọng điệu không được tốt.  “Cháu biết ngay mà” Sở Thánh Kỳ nghiến răng nghiến lợi: “Lẽ nào cái thằng ban nãy mới là cháu ruột của ông nên ông mới bên nó như vậy?”   Sở Thái Bình cầm cây gậy của mình lên, muốn vụt vào người thằng nhãi ranh này.  Cuối cùng, ông cụ vẫn không xuống tay, sa sầm mặt nói: “Thằng nhãi này, tối ngày gây chuyện, sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện!”    

Chương 669