Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 676
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Tang Điềm đưa điện thoại qua giao diện màn hình đang mở một album nhạc, phông nền tối đen, người đàn ông mang một chiếc mặt nạ trắng không có mặt mũi gì. Khoảnh khắc nhìn thấy chiếc mặt nạ, đồng tử trong mắt Khương Mạn như co lại. Cái mặt nạ này….. AdvertisementLà cái mặt nạ cô đeo khi ở Mạt Thế mà? Sau khi cô trở thành kỵ sĩ của Đế Quốc….. Tay cô chạm lên màn hình, vô tình ấn vào nút play. Khúc dạo đầu trang trọng màu u ám vang lên, giống như làn sương dày đặc trong khu rừng tối đen và lạnh lẽo. Chất giọng của người đàn ông có một loại cảm giác vô hồn, giống như đang hát sử thi vậy, lấy âm nhạc làm hình tượng, đưa người nghe vào trong thế giới âm thanh của anh ta, AdvertisementAnh ấy chỉ viết bài hát về một người: Mặt trăng đỏ máu đánh thức con dã thú ngủ say Chúng gầm thét xé nát cổ họng loài người Một kỵ sĩ giẫm qua hàng rào dưới chân Cô bé nhặt con dao đâm xuyên đầu kẻ địch Em không phải chó Em không muốn bị bắt Em không phải chó Em không muốn ăn đồ thừa trong đĩa ……. Ngày tận thế lạnh lẽo như luyện ngục những tháng ngày đói rét Ai có thể phân biệt được Ai là người Ai là chó …… Chỉ trong tích tắc, điện thoại tuột ra khỏi tay Khương Mạn. Cô nhớ lại đoạn ký ức đó, những ký ức nghiệt ngã về kiếp đó, về ngày Mạt Thế…..cái kí ức Khương Mạn bị nhốt vào một góc tường. Kiếp trước trong trí nhớ của cô được bắt đầu khi cô năm tuổi, mở mắt ra nhìn thấy một mảnh đất bị phủ đầy băng tuyết, tuyết rơi dày đặc nhấn chìm tất cả mọi thứ. Cô sống trong một nơi trú ăn đổ nát dưới lòng đất với một nhóm người, thiếu thức ăn, mỗi ngày đều có người chết…… Ranh giới sự sống và cái chết chỉ mong manh như một cái chớp mắt, buổi tối mặt trăng đỏ như máu, cánh cổng của nơi trú ẩn bị mở tung ra, mọi người túa ra như một bầy chim. Tiếng la hét thảm thiết vang lên, cô nhìn thấy cảnh luyện ngục. Cô thấy một đứa trẻ bị kéo đi……Cô thấy một người phụ nữ bị xé nát bụng…..Cô thấy những con dã thú trong bộ da người đang chém giết ăn thịt chính đồng loại của mình. Cô thấy mọi người biến thành ác quỷ.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tang Điềm đưa điện thoại qua giao diện màn hình đang mở một album nhạc, phông nền tối đen, người đàn ông mang một chiếc mặt nạ trắng không có mặt mũi gì. Khoảnh khắc nhìn thấy chiếc mặt nạ, đồng tử trong mắt Khương Mạn như co lại.
Cái mặt nạ này…..
Advertisement
Là cái mặt nạ cô đeo khi ở Mạt Thế mà? Sau khi cô trở thành kỵ sĩ của Đế Quốc…..
Tay cô chạm lên màn hình, vô tình ấn vào nút play.
Khúc dạo đầu trang trọng màu u ám vang lên, giống như làn sương dày đặc trong khu rừng tối đen và lạnh lẽo. Chất giọng của người đàn ông có một loại cảm giác vô hồn, giống như đang hát sử thi vậy, lấy âm nhạc làm hình tượng, đưa người nghe vào trong thế giới âm thanh của anh ta,
Advertisement
Anh ấy chỉ viết bài hát về một người:
Mặt trăng đỏ máu đánh thức con dã thú ngủ say
Chúng gầm thét xé nát cổ họng loài người
Một kỵ sĩ giẫm qua hàng rào dưới chân
Cô bé nhặt con dao đâm xuyên đầu kẻ địch
Em không phải chó
Em không muốn bị bắt
Em không phải chó
Em không muốn ăn đồ thừa trong đĩa
…….
Ngày tận thế lạnh lẽo như luyện ngục những tháng ngày đói rét
Ai có thể phân biệt được
Ai là người
Ai là chó
……
Chỉ trong tích tắc, điện thoại tuột ra khỏi tay Khương Mạn.
Cô nhớ lại đoạn ký ức đó, những ký ức nghiệt ngã về kiếp đó, về ngày Mạt Thế…..cái kí ức Khương Mạn bị nhốt vào một góc tường.
Kiếp trước trong trí nhớ của cô được bắt đầu khi cô năm tuổi, mở mắt ra nhìn thấy một mảnh đất bị phủ đầy băng tuyết, tuyết rơi dày đặc nhấn chìm tất cả mọi thứ. Cô sống trong một nơi trú ăn đổ nát dưới lòng đất với một nhóm người, thiếu thức ăn, mỗi ngày đều có người chết……
Ranh giới sự sống và cái chết chỉ mong manh như một cái chớp mắt, buổi tối mặt trăng đỏ như máu, cánh cổng của nơi trú ẩn bị mở tung ra, mọi người túa ra như một bầy chim. Tiếng la hét thảm thiết vang lên, cô nhìn thấy cảnh luyện ngục.
Cô thấy một đứa trẻ bị kéo đi……Cô thấy một người phụ nữ bị xé nát bụng…..Cô thấy những con dã thú trong bộ da người đang chém giết ăn thịt chính đồng loại của mình. Cô thấy mọi người biến thành ác quỷ.
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Tang Điềm đưa điện thoại qua giao diện màn hình đang mở một album nhạc, phông nền tối đen, người đàn ông mang một chiếc mặt nạ trắng không có mặt mũi gì. Khoảnh khắc nhìn thấy chiếc mặt nạ, đồng tử trong mắt Khương Mạn như co lại. Cái mặt nạ này….. AdvertisementLà cái mặt nạ cô đeo khi ở Mạt Thế mà? Sau khi cô trở thành kỵ sĩ của Đế Quốc….. Tay cô chạm lên màn hình, vô tình ấn vào nút play. Khúc dạo đầu trang trọng màu u ám vang lên, giống như làn sương dày đặc trong khu rừng tối đen và lạnh lẽo. Chất giọng của người đàn ông có một loại cảm giác vô hồn, giống như đang hát sử thi vậy, lấy âm nhạc làm hình tượng, đưa người nghe vào trong thế giới âm thanh của anh ta, AdvertisementAnh ấy chỉ viết bài hát về một người: Mặt trăng đỏ máu đánh thức con dã thú ngủ say Chúng gầm thét xé nát cổ họng loài người Một kỵ sĩ giẫm qua hàng rào dưới chân Cô bé nhặt con dao đâm xuyên đầu kẻ địch Em không phải chó Em không muốn bị bắt Em không phải chó Em không muốn ăn đồ thừa trong đĩa ……. Ngày tận thế lạnh lẽo như luyện ngục những tháng ngày đói rét Ai có thể phân biệt được Ai là người Ai là chó …… Chỉ trong tích tắc, điện thoại tuột ra khỏi tay Khương Mạn. Cô nhớ lại đoạn ký ức đó, những ký ức nghiệt ngã về kiếp đó, về ngày Mạt Thế…..cái kí ức Khương Mạn bị nhốt vào một góc tường. Kiếp trước trong trí nhớ của cô được bắt đầu khi cô năm tuổi, mở mắt ra nhìn thấy một mảnh đất bị phủ đầy băng tuyết, tuyết rơi dày đặc nhấn chìm tất cả mọi thứ. Cô sống trong một nơi trú ăn đổ nát dưới lòng đất với một nhóm người, thiếu thức ăn, mỗi ngày đều có người chết…… Ranh giới sự sống và cái chết chỉ mong manh như một cái chớp mắt, buổi tối mặt trăng đỏ như máu, cánh cổng của nơi trú ẩn bị mở tung ra, mọi người túa ra như một bầy chim. Tiếng la hét thảm thiết vang lên, cô nhìn thấy cảnh luyện ngục. Cô thấy một đứa trẻ bị kéo đi……Cô thấy một người phụ nữ bị xé nát bụng…..Cô thấy những con dã thú trong bộ da người đang chém giết ăn thịt chính đồng loại của mình. Cô thấy mọi người biến thành ác quỷ.