Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 686
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Ca sĩ Nine từ lúc debut tới giờ đây là lần đầu anh để lộ mặt thật, nhưng anh lúc này giống như muốn vụn vỡ, như một kẻ cô độc bị không gian vứt lại, anh khát vọng, anh cầu mong một tia sáng sẽ xuất hiện. Giọng của anh bắt đầu mất kiểm soát, thậm chí giai điệu cũng đã lệch lạc. Đó không phải là sự điên cuồng mà là cảm xúc đâm xuyên qua tim mọi người. “Anh muốn rời đi, anh không muốn chỉ là một người đứng bên cạnh chứng kiến…..” Advertisement“Anh muốn thỉnh cầu các thiên thần……” “Cho em tất cả…….” Advertisement“Tình yêu thương……” Trên sân khấu đột nhiên tối om, bên dưới vang tiếng khóc của người hâm mộ, có người thì thổn thức mãi không thôi. Tang Điềm cũng khóc như chó rồi, nước mắt nước mũi tèm lem, lấy tay quệt ngang quệt dọc, “Huhuhu, Tiểu Man của nam thần ở đâu?” “Chị, em đau lòng quá……” Tang Điền muốn được ôm, vừa quay đầu lại thì sững sờ, Tang Điềm chưa bao giờ nhìn thấy bộ dạng này của Khương Mạn, cô ấy khóc ướt cả mặt nhưng trong ánh mắt lại có ý cười ấm áp. Sau đó Tang Điền mới để ý Khương Mạn đã thắt xong dây an toàn, cô hỏi ngốc một câu: “Chị, chị định làm gì?” Khương Mạn lộ ra một nụ cười xán lạn, nước mắt vẫn rơi xuống: “Chị phải đi nói với anh ấy, thiên thần nghe thấy lời của anh ấy rồi.” Tang Điềm lại càng không hiểu gì. Lúc này trực thăng đã hạ độ cao, tiếng cánh quạt của trực thăng thu hút ánh mắt của khán giả bên dưới, mọi người ngẩng đầu nhìn thứ to đùng lù lù trên đầu mình. Khán giả ngơ ngác, đây là tiết mục đặc biệt của nhạc hội à? Khương Tử Mặc đứng lặng im trên sân khấu nhìn chiếc trực thăng, lông mày anh nhíu chặt lại. Anh làm gì có tiết mục này, hay là anh cả đến nhờ? Nhạc hội này là anh dành tặng em gái, ai cũng không thể phá hỏng nó được. Sau khán đài cũng loạn thành một đống, người quản lý Ivy phẫn nộ: “Chiếc trực thăng kia từ đâu ra vậy?” “Mau đi giải quyết đi, còn ầm ĩ ở đây làm gì?” Ivy nói trong tai nghe: “Nine anh bình tĩnh một chút, chúng tôi đang……” Cô còn chưa nói xong đã phát hiện ra tai nghe không liên lạc được với Khương Tử Mặc. “Mẹ kiếp! chị Ivy mau nhìn!” “Người trên trực thăng vứt xuống một sợi dây, có người định xuống à?” Lòng Ivy cũng phát hoảng, mọi người trong buổi nhạc hội cũng bị sợi dây thu hút. Ánh đèn cũng tập trung hết vào sợi dây này. Mặt Ivy biến sắc: “Ai chỉnh đèn vậy?” “Mau tắt đèn đi!” Chả biết giọng ai: “Không kịp rồi……” …… Trên trực thăng, Bạc Hạc Hiên hỏi: “Chuẩn bị xong chưa?” Khương Mạn gật đầu.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Ca sĩ Nine từ lúc debut tới giờ đây là lần đầu anh để lộ mặt thật, nhưng anh lúc này giống như muốn vụn vỡ, như một kẻ cô độc bị không gian vứt lại, anh khát vọng, anh cầu mong một tia sáng sẽ xuất hiện.
Giọng của anh bắt đầu mất kiểm soát, thậm chí giai điệu cũng đã lệch lạc. Đó không phải là sự điên cuồng mà là cảm xúc đâm xuyên qua tim mọi người.
“Anh muốn rời đi, anh không muốn chỉ là một người đứng bên cạnh chứng kiến…..”
Advertisement
“Anh muốn thỉnh cầu các thiên thần……”
“Cho em tất cả…….”
Advertisement
“Tình yêu thương……”
Trên sân khấu đột nhiên tối om, bên dưới vang tiếng khóc của người hâm mộ, có người thì thổn thức mãi không thôi.
Tang Điềm cũng khóc như chó rồi, nước mắt nước mũi tèm lem, lấy tay quệt ngang quệt dọc, “Huhuhu, Tiểu Man của nam thần ở đâu?”
“Chị, em đau lòng quá……”
Tang Điền muốn được ôm, vừa quay đầu lại thì sững sờ, Tang Điềm chưa bao giờ nhìn thấy bộ dạng này của Khương Mạn, cô ấy khóc ướt cả mặt nhưng trong ánh mắt lại có ý cười ấm áp.
Sau đó Tang Điền mới để ý Khương Mạn đã thắt xong dây an toàn, cô hỏi ngốc một câu: “Chị, chị định làm gì?”
Khương Mạn lộ ra một nụ cười xán lạn, nước mắt vẫn rơi xuống: “Chị phải đi nói với anh ấy, thiên thần nghe thấy lời của anh ấy rồi.”
Tang Điềm lại càng không hiểu gì.
Lúc này trực thăng đã hạ độ cao, tiếng cánh quạt của trực thăng thu hút ánh mắt của khán giả bên dưới, mọi người ngẩng đầu nhìn thứ to đùng lù lù trên đầu mình. Khán giả ngơ ngác, đây là tiết mục đặc biệt của nhạc hội à?
Khương Tử Mặc đứng lặng im trên sân khấu nhìn chiếc trực thăng, lông mày anh nhíu chặt lại. Anh làm gì có tiết mục này, hay là anh cả đến nhờ?
Nhạc hội này là anh dành tặng em gái, ai cũng không thể phá hỏng nó được.
Sau khán đài cũng loạn thành một đống, người quản lý Ivy phẫn nộ: “Chiếc trực thăng kia từ đâu ra vậy?”
“Mau đi giải quyết đi, còn ầm ĩ ở đây làm gì?”
Ivy nói trong tai nghe: “Nine anh bình tĩnh một chút, chúng tôi đang……”
Cô còn chưa nói xong đã phát hiện ra tai nghe không liên lạc được với Khương Tử Mặc.
“Mẹ kiếp! chị Ivy mau nhìn!”
“Người trên trực thăng vứt xuống một sợi dây, có người định xuống à?”
Lòng Ivy cũng phát hoảng, mọi người trong buổi nhạc hội cũng bị sợi dây thu hút. Ánh đèn cũng tập trung hết vào sợi dây này.
Mặt Ivy biến sắc: “Ai chỉnh đèn vậy?”
“Mau tắt đèn đi!”
Chả biết giọng ai: “Không kịp rồi……”
……
Trên trực thăng, Bạc Hạc Hiên hỏi: “Chuẩn bị xong chưa?”
Khương Mạn gật đầu.
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Ca sĩ Nine từ lúc debut tới giờ đây là lần đầu anh để lộ mặt thật, nhưng anh lúc này giống như muốn vụn vỡ, như một kẻ cô độc bị không gian vứt lại, anh khát vọng, anh cầu mong một tia sáng sẽ xuất hiện. Giọng của anh bắt đầu mất kiểm soát, thậm chí giai điệu cũng đã lệch lạc. Đó không phải là sự điên cuồng mà là cảm xúc đâm xuyên qua tim mọi người. “Anh muốn rời đi, anh không muốn chỉ là một người đứng bên cạnh chứng kiến…..” Advertisement“Anh muốn thỉnh cầu các thiên thần……” “Cho em tất cả…….” Advertisement“Tình yêu thương……” Trên sân khấu đột nhiên tối om, bên dưới vang tiếng khóc của người hâm mộ, có người thì thổn thức mãi không thôi. Tang Điềm cũng khóc như chó rồi, nước mắt nước mũi tèm lem, lấy tay quệt ngang quệt dọc, “Huhuhu, Tiểu Man của nam thần ở đâu?” “Chị, em đau lòng quá……” Tang Điền muốn được ôm, vừa quay đầu lại thì sững sờ, Tang Điềm chưa bao giờ nhìn thấy bộ dạng này của Khương Mạn, cô ấy khóc ướt cả mặt nhưng trong ánh mắt lại có ý cười ấm áp. Sau đó Tang Điền mới để ý Khương Mạn đã thắt xong dây an toàn, cô hỏi ngốc một câu: “Chị, chị định làm gì?” Khương Mạn lộ ra một nụ cười xán lạn, nước mắt vẫn rơi xuống: “Chị phải đi nói với anh ấy, thiên thần nghe thấy lời của anh ấy rồi.” Tang Điềm lại càng không hiểu gì. Lúc này trực thăng đã hạ độ cao, tiếng cánh quạt của trực thăng thu hút ánh mắt của khán giả bên dưới, mọi người ngẩng đầu nhìn thứ to đùng lù lù trên đầu mình. Khán giả ngơ ngác, đây là tiết mục đặc biệt của nhạc hội à? Khương Tử Mặc đứng lặng im trên sân khấu nhìn chiếc trực thăng, lông mày anh nhíu chặt lại. Anh làm gì có tiết mục này, hay là anh cả đến nhờ? Nhạc hội này là anh dành tặng em gái, ai cũng không thể phá hỏng nó được. Sau khán đài cũng loạn thành một đống, người quản lý Ivy phẫn nộ: “Chiếc trực thăng kia từ đâu ra vậy?” “Mau đi giải quyết đi, còn ầm ĩ ở đây làm gì?” Ivy nói trong tai nghe: “Nine anh bình tĩnh một chút, chúng tôi đang……” Cô còn chưa nói xong đã phát hiện ra tai nghe không liên lạc được với Khương Tử Mặc. “Mẹ kiếp! chị Ivy mau nhìn!” “Người trên trực thăng vứt xuống một sợi dây, có người định xuống à?” Lòng Ivy cũng phát hoảng, mọi người trong buổi nhạc hội cũng bị sợi dây thu hút. Ánh đèn cũng tập trung hết vào sợi dây này. Mặt Ivy biến sắc: “Ai chỉnh đèn vậy?” “Mau tắt đèn đi!” Chả biết giọng ai: “Không kịp rồi……” …… Trên trực thăng, Bạc Hạc Hiên hỏi: “Chuẩn bị xong chưa?” Khương Mạn gật đầu.