Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 696
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Biểu cảm của Khương Mạn có chút kỳ quái, cô chưa bao giờ nghĩ rằng một ngày nào đó năng lực chữa bệnh của mình sẽ được dùng để giúp người ta chữa bệnh trĩ... Quả nhiên là ở đời đâu ai biết được chữ ngờ, sống lâu thì chuyện gì cũng có thể xảy ra …… Advertisement“Shhh……ủa?” Tiếng kêu của Khương Nhuệ Trạch bỗng biến thành tiếng nghi hoặc. Advertisement“Sao lại……không đau nữa rồi ấy nhỉ?” Khương Mạn thu tay lại, Khương Tử Mặc nhặt viên đường trên bàn cà phê bên cạnh, bóc một viên, cho vào miệng cô. Khương Lệ Sính cũng kinh ngạc mà nhìn em gái mình. Khương Mạn ngậm viên đường, kỳ lạ là lần này sử dụng năng lực trị liệu, cô lại cảm nhận thấy khí huyết trong người không tiêu hao đi bao nhiêu. “Anh cả, bảo bác sỹ tới khám cho anh ấy xem, chắc là không có chuyện gì lớn nữa rồi.” Khương Lệ Sính gật đầu, gọi bác sỹ tới. Không bao lâu sau, bác sỹ bước vào, Khương Mạn đứng bên ngoài tấm rèm. Ban đầu nhìn thấy vết máu trên quần Khương Nhuệ Trạch, bác sỹ cũng bị dọa cho một trận, kết quả là sau khi kiểm tra.... “Không ngờ vết thương lại khép lại nhanh như vậy?” “Hầy....sức khỏe của người trẻ tuổi đúng là khỏe mạnh……” “Với tốc độ này, ngày mai là có thể cắt chỉ, qua mấy hôm là có thể xuất viện rồi ……” “Nhưng mà vết máu trên quần bệnh nhân ……” Kết quả không bình thường này khiến bác sỹ nghi ngờ, nếu không phải Khương Lệ Sính đã lên tiếng thì chắc Khương Nhuệ Trạch sẽ lại bị đẩy lên bàn phẫu thuật mà kiểm tra một lần nữa. Các y bác sỹ rời khỏi phòng bệnh mà trong lòng thì không nỡ rời đi, trước khi bọn họ đi khuất, Khương Nhuệ Trạch cứ cảm thấy cái mông mình bị những người mặc áo trắng đó dòm ngó...... Ánh mắt đó, nhiệt tình đến lạ kỳ! Trong phòng bệnh, Khương Nhuệ Trạch và Khương Lệ Sính vô cùng kinh ngạc nhìn em gái nhà mình. Khương Mạn nhún vai: “Trong bài hát của anh tư đã từng viết rồi mà.” Cô bày ra vẻ mặt vô tội: “Em có siêu năng lực mà.” Não bộ của Khương husky ngừng hoạt động, anh cả thì có năng lực tiếp thu tốt hơn, mặc dù đã lấy lại bình tĩnh nhưng trong lòng vẫn cảm thấy khó tin. Đúng vậy……trong bài hát của thằng tư có nhắc tới chuyện em gái nhỏ có dị năng, nhưng mà bọn họ chỉ nghĩ có là sự phóng đại trong văn chương, chưa bao giờ nghĩ đó là thật. Hôm này tận mắt chứng kiến…….vẫn còn không dám tin là thật!
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Biểu cảm của Khương Mạn có chút kỳ quái, cô chưa bao giờ nghĩ rằng một ngày nào đó năng lực chữa bệnh của mình sẽ được dùng để giúp người ta chữa bệnh trĩ...
Quả nhiên là ở đời đâu ai biết được chữ ngờ, sống lâu thì chuyện gì cũng có thể xảy ra ……
Advertisement
“Shhh……ủa?”
Tiếng kêu của Khương Nhuệ Trạch bỗng biến thành tiếng nghi hoặc.
Advertisement
“Sao lại……không đau nữa rồi ấy nhỉ?”
Khương Mạn thu tay lại, Khương Tử Mặc nhặt viên đường trên bàn cà phê bên cạnh, bóc một viên, cho vào miệng cô.
Khương Lệ Sính cũng kinh ngạc mà nhìn em gái mình.
Khương Mạn ngậm viên đường, kỳ lạ là lần này sử dụng năng lực trị liệu, cô lại cảm nhận thấy khí huyết trong người không tiêu hao đi bao nhiêu.
“Anh cả, bảo bác sỹ tới khám cho anh ấy xem, chắc là không có chuyện gì lớn nữa rồi.”
Khương Lệ Sính gật đầu, gọi bác sỹ tới.
Không bao lâu sau, bác sỹ bước vào, Khương Mạn đứng bên ngoài tấm rèm.
Ban đầu nhìn thấy vết máu trên quần Khương Nhuệ Trạch, bác sỹ cũng bị dọa cho một trận, kết quả là sau khi kiểm tra....
“Không ngờ vết thương lại khép lại nhanh như vậy?”
“Hầy....sức khỏe của người trẻ tuổi đúng là khỏe mạnh……”
“Với tốc độ này, ngày mai là có thể cắt chỉ, qua mấy hôm là có thể xuất viện rồi ……”
“Nhưng mà vết máu trên quần bệnh nhân ……”
Kết quả không bình thường này khiến bác sỹ nghi ngờ, nếu không phải Khương Lệ Sính đã lên tiếng thì chắc Khương Nhuệ Trạch sẽ lại bị đẩy lên bàn phẫu thuật mà kiểm tra một lần nữa.
Các y bác sỹ rời khỏi phòng bệnh mà trong lòng thì không nỡ rời đi, trước khi bọn họ đi khuất, Khương Nhuệ Trạch cứ cảm thấy cái mông mình bị những người mặc áo trắng đó dòm ngó......
Ánh mắt đó, nhiệt tình đến lạ kỳ!
Trong phòng bệnh, Khương Nhuệ Trạch và Khương Lệ Sính vô cùng kinh ngạc nhìn em gái nhà mình.
Khương Mạn nhún vai: “Trong bài hát của anh tư đã từng viết rồi mà.”
Cô bày ra vẻ mặt vô tội: “Em có siêu năng lực mà.”
Não bộ của Khương husky ngừng hoạt động, anh cả thì có năng lực tiếp thu tốt hơn, mặc dù đã lấy lại bình tĩnh nhưng trong lòng vẫn cảm thấy khó tin.
Đúng vậy……trong bài hát của thằng tư có nhắc tới chuyện em gái nhỏ có dị năng, nhưng mà bọn họ chỉ nghĩ có là sự phóng đại trong văn chương, chưa bao giờ nghĩ đó là thật. Hôm này tận mắt chứng kiến…….vẫn còn không dám tin là thật!
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Biểu cảm của Khương Mạn có chút kỳ quái, cô chưa bao giờ nghĩ rằng một ngày nào đó năng lực chữa bệnh của mình sẽ được dùng để giúp người ta chữa bệnh trĩ... Quả nhiên là ở đời đâu ai biết được chữ ngờ, sống lâu thì chuyện gì cũng có thể xảy ra …… Advertisement“Shhh……ủa?” Tiếng kêu của Khương Nhuệ Trạch bỗng biến thành tiếng nghi hoặc. Advertisement“Sao lại……không đau nữa rồi ấy nhỉ?” Khương Mạn thu tay lại, Khương Tử Mặc nhặt viên đường trên bàn cà phê bên cạnh, bóc một viên, cho vào miệng cô. Khương Lệ Sính cũng kinh ngạc mà nhìn em gái mình. Khương Mạn ngậm viên đường, kỳ lạ là lần này sử dụng năng lực trị liệu, cô lại cảm nhận thấy khí huyết trong người không tiêu hao đi bao nhiêu. “Anh cả, bảo bác sỹ tới khám cho anh ấy xem, chắc là không có chuyện gì lớn nữa rồi.” Khương Lệ Sính gật đầu, gọi bác sỹ tới. Không bao lâu sau, bác sỹ bước vào, Khương Mạn đứng bên ngoài tấm rèm. Ban đầu nhìn thấy vết máu trên quần Khương Nhuệ Trạch, bác sỹ cũng bị dọa cho một trận, kết quả là sau khi kiểm tra.... “Không ngờ vết thương lại khép lại nhanh như vậy?” “Hầy....sức khỏe của người trẻ tuổi đúng là khỏe mạnh……” “Với tốc độ này, ngày mai là có thể cắt chỉ, qua mấy hôm là có thể xuất viện rồi ……” “Nhưng mà vết máu trên quần bệnh nhân ……” Kết quả không bình thường này khiến bác sỹ nghi ngờ, nếu không phải Khương Lệ Sính đã lên tiếng thì chắc Khương Nhuệ Trạch sẽ lại bị đẩy lên bàn phẫu thuật mà kiểm tra một lần nữa. Các y bác sỹ rời khỏi phòng bệnh mà trong lòng thì không nỡ rời đi, trước khi bọn họ đi khuất, Khương Nhuệ Trạch cứ cảm thấy cái mông mình bị những người mặc áo trắng đó dòm ngó...... Ánh mắt đó, nhiệt tình đến lạ kỳ! Trong phòng bệnh, Khương Nhuệ Trạch và Khương Lệ Sính vô cùng kinh ngạc nhìn em gái nhà mình. Khương Mạn nhún vai: “Trong bài hát của anh tư đã từng viết rồi mà.” Cô bày ra vẻ mặt vô tội: “Em có siêu năng lực mà.” Não bộ của Khương husky ngừng hoạt động, anh cả thì có năng lực tiếp thu tốt hơn, mặc dù đã lấy lại bình tĩnh nhưng trong lòng vẫn cảm thấy khó tin. Đúng vậy……trong bài hát của thằng tư có nhắc tới chuyện em gái nhỏ có dị năng, nhưng mà bọn họ chỉ nghĩ có là sự phóng đại trong văn chương, chưa bao giờ nghĩ đó là thật. Hôm này tận mắt chứng kiến…….vẫn còn không dám tin là thật!