Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 703
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chết online không đáng sợ, đáng sợ là chuyện này không thể cứ thế mà trôi qua được rồi! Cái đêm bị ảo giác do nấm độc đó là nỗi đau mà Khương Mạn không muốn nhớ lại, mỗi lần nhớ lại là ngứa ngáy khắp người, chỉ muốn đào một cái lỗ để chui xuống. AdvertisementCũng may mà con số người chứng kiến ít ỏi, lại đều là những người có nhân phẩm tốt, hoặc là e ngại vũ lực của võ thần là cô đây, cho nên không dám nhắc lại chuyện cũ. Nhưng mà…… Nhưng mà…… AdvertisementTại sao? Anh tư lại biết? “Bánh crepe? Đó là cái gì? Ngon lắm sao?” Trong ánh mắt Khương Mạn toát ra vẻ ngây thơ vô tội, ngơ ngác mà tò mò. Khương Tử Mặc im lặng. Lẽ nào……giấc mơ trước đó của anh ấy chỉ là một cơn ‘ác mộng’ không hề có liên quan gì hay sao? Sau khi anh ấy và Khương Mạn nhìn nhau ba giây, liền chắc chắn như đinh đóng cột: Chỉ e là những chuyện anh nhìn thấy trong giấc mơ đó đã từng xảy ra rồi …… Khương Mạn nhìn sắc mặt của anh ấy, hụt hẫng che mặt, "Diễn xuất của em tệ như vậy sao?" “Xem ra chuyện năm đó xảy ra trong căn biệt thự này hẳn là rất đặc sắc.” Khương Mạn cười khổ: “Thế anh tư rốt cuộc là làm sao mà biết được vậy?” “Từng mơ thấy.” Khương Tử Mặc thành thật trả lời: “Nhưng giấc mơ đó rất mơ hồ, anh chỉ nhớ căn biệt thự này, còn có những âm thanh.... rất kỳ quái.” Khương Mạn thở phào. Chỉ có âm thanh Vậy còn đỡ, vậy còn đỡ…… Nhưng mà, biểu cảm của Khương Tử Mặc lại rất kỳ lạ. Khương Mạn chắc là không biết, có đôi khi chỉ có âm thanh, không có hình ảnh, lại càng khiến trí tưởng tượng bay xa …… “Ngoại trừ chuyện bánh crepe, anh tư còn mơ thấy chuyện gì về em nữa?” “Hết rồi.” Khương Tử Mặc lắc đầu: “Những chuyện em từng trải qua ở Mạt Thế, anh đều mơ thấy rất rõ ràng, nhưng những chuyện xảy ra sau đó ở thế giới này thì anh chỉ mơ thấy một lần.” Khương Mạn trầm ngâm, nói mới nhớ, trước đây không lâu cô cũng mơ về quá khứ, trong mơ còn có giọng nói của Khương Tử Mặc. “Anh tư, anh nói là anh có thể mơ thấy em, đây liệu có phải là một loại dị năng không?” “Anh cảm thấy không giống.” Khương Tử Mặc đáp: “Ở hiện thực anh không có bất cứ một năng lực gì đặc biệt, có thể mơ thấy em, đây có lẽ là một loại cảm ứng đặc biệt giữa anh em sinh đôi nhỉ?”
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chết online không đáng sợ, đáng sợ là chuyện này không thể cứ thế mà trôi qua được rồi!
Cái đêm bị ảo giác do nấm độc đó là nỗi đau mà Khương Mạn không muốn nhớ lại, mỗi lần nhớ lại là ngứa ngáy khắp người, chỉ muốn đào một cái lỗ để chui xuống.
Advertisement
Cũng may mà con số người chứng kiến ít ỏi, lại đều là những người có nhân phẩm tốt, hoặc là e ngại vũ lực của võ thần là cô đây, cho nên không dám nhắc lại chuyện cũ.
Nhưng mà……
Nhưng mà……
Advertisement
Tại sao?
Anh tư lại biết?
“Bánh crepe? Đó là cái gì? Ngon lắm sao?”
Trong ánh mắt Khương Mạn toát ra vẻ ngây thơ vô tội, ngơ ngác mà tò mò.
Khương Tử Mặc im lặng.
Lẽ nào……giấc mơ trước đó của anh ấy chỉ là một cơn ‘ác mộng’ không hề có liên quan gì hay sao?
Sau khi anh ấy và Khương Mạn nhìn nhau ba giây, liền chắc chắn như đinh đóng cột: Chỉ e là những chuyện anh nhìn thấy trong giấc mơ đó đã từng xảy ra rồi ……
Khương Mạn nhìn sắc mặt của anh ấy, hụt hẫng che mặt, "Diễn xuất của em tệ như vậy sao?"
“Xem ra chuyện năm đó xảy ra trong căn biệt thự này hẳn là rất đặc sắc.”
Khương Mạn cười khổ: “Thế anh tư rốt cuộc là làm sao mà biết được vậy?”
“Từng mơ thấy.” Khương Tử Mặc thành thật trả lời: “Nhưng giấc mơ đó rất mơ hồ, anh chỉ nhớ căn biệt thự này, còn có những âm thanh.... rất kỳ quái.”
Khương Mạn thở phào.
Chỉ có âm thanh
Vậy còn đỡ, vậy còn đỡ……
Nhưng mà, biểu cảm của Khương Tử Mặc lại rất kỳ lạ.
Khương Mạn chắc là không biết, có đôi khi chỉ có âm thanh, không có hình ảnh, lại càng khiến trí tưởng tượng bay xa ……
“Ngoại trừ chuyện bánh crepe, anh tư còn mơ thấy chuyện gì về em nữa?”
“Hết rồi.” Khương Tử Mặc lắc đầu: “Những chuyện em từng trải qua ở Mạt Thế, anh đều mơ thấy rất rõ ràng, nhưng những chuyện xảy ra sau đó ở thế giới này thì anh chỉ mơ thấy một lần.”
Khương Mạn trầm ngâm, nói mới nhớ, trước đây không lâu cô cũng mơ về quá khứ, trong mơ còn có giọng nói của Khương Tử Mặc.
“Anh tư, anh nói là anh có thể mơ thấy em, đây liệu có phải là một loại dị năng không?”
“Anh cảm thấy không giống.” Khương Tử Mặc đáp: “Ở hiện thực anh không có bất cứ một năng lực gì đặc biệt, có thể mơ thấy em, đây có lẽ là một loại cảm ứng đặc biệt giữa anh em sinh đôi nhỉ?”
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chết online không đáng sợ, đáng sợ là chuyện này không thể cứ thế mà trôi qua được rồi! Cái đêm bị ảo giác do nấm độc đó là nỗi đau mà Khương Mạn không muốn nhớ lại, mỗi lần nhớ lại là ngứa ngáy khắp người, chỉ muốn đào một cái lỗ để chui xuống. AdvertisementCũng may mà con số người chứng kiến ít ỏi, lại đều là những người có nhân phẩm tốt, hoặc là e ngại vũ lực của võ thần là cô đây, cho nên không dám nhắc lại chuyện cũ. Nhưng mà…… Nhưng mà…… AdvertisementTại sao? Anh tư lại biết? “Bánh crepe? Đó là cái gì? Ngon lắm sao?” Trong ánh mắt Khương Mạn toát ra vẻ ngây thơ vô tội, ngơ ngác mà tò mò. Khương Tử Mặc im lặng. Lẽ nào……giấc mơ trước đó của anh ấy chỉ là một cơn ‘ác mộng’ không hề có liên quan gì hay sao? Sau khi anh ấy và Khương Mạn nhìn nhau ba giây, liền chắc chắn như đinh đóng cột: Chỉ e là những chuyện anh nhìn thấy trong giấc mơ đó đã từng xảy ra rồi …… Khương Mạn nhìn sắc mặt của anh ấy, hụt hẫng che mặt, "Diễn xuất của em tệ như vậy sao?" “Xem ra chuyện năm đó xảy ra trong căn biệt thự này hẳn là rất đặc sắc.” Khương Mạn cười khổ: “Thế anh tư rốt cuộc là làm sao mà biết được vậy?” “Từng mơ thấy.” Khương Tử Mặc thành thật trả lời: “Nhưng giấc mơ đó rất mơ hồ, anh chỉ nhớ căn biệt thự này, còn có những âm thanh.... rất kỳ quái.” Khương Mạn thở phào. Chỉ có âm thanh Vậy còn đỡ, vậy còn đỡ…… Nhưng mà, biểu cảm của Khương Tử Mặc lại rất kỳ lạ. Khương Mạn chắc là không biết, có đôi khi chỉ có âm thanh, không có hình ảnh, lại càng khiến trí tưởng tượng bay xa …… “Ngoại trừ chuyện bánh crepe, anh tư còn mơ thấy chuyện gì về em nữa?” “Hết rồi.” Khương Tử Mặc lắc đầu: “Những chuyện em từng trải qua ở Mạt Thế, anh đều mơ thấy rất rõ ràng, nhưng những chuyện xảy ra sau đó ở thế giới này thì anh chỉ mơ thấy một lần.” Khương Mạn trầm ngâm, nói mới nhớ, trước đây không lâu cô cũng mơ về quá khứ, trong mơ còn có giọng nói của Khương Tử Mặc. “Anh tư, anh nói là anh có thể mơ thấy em, đây liệu có phải là một loại dị năng không?” “Anh cảm thấy không giống.” Khương Tử Mặc đáp: “Ở hiện thực anh không có bất cứ một năng lực gì đặc biệt, có thể mơ thấy em, đây có lẽ là một loại cảm ứng đặc biệt giữa anh em sinh đôi nhỉ?”