Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 712
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Khương Mạn sững sờ, cô thật sự không biết. "Vậy chỗ đó đáng giá bao nhiêu?" AdvertisementKhương Tử Mặc tính toán đại khái: "Có lẽ là có thể mua được một nửa Tây bán cầu, đương nhiên không bao gồm bất động sản và một số tài sản liên quan đến năng lượng." Khương Mạn hít sâu một hơi, hồi lâu không nói gì. Cô cảm thấy mình cần phải định hình lại khái niệm giàu có" của bản thân. AdvertisementKhương Tử Mặc cười cười: "Anh tư không có nhiều tiền, nhưng nhà ở nước ngoài của anh có khá nhiều đồ cổ và tranh nổi tiếng. Đúng rồi, còn có một dãy núi và vài hòn đảo, tất cả đều là của em." "Đủ rồi, đủ rồi..." Khương Mạn liên tục bảo anh ta dừng lại. "Gia đình chúng ta... giàu có cỡ nào vậy?" “Gia tộc Lanscelot kiểm soát nền kinh tế phía Tây bán cầu.” Khương Tử Mặc nói: “Mặc dù trước đây gia tộc Lanscelot rất phồn thịnh, nhưng khi ở trong tay của anh cả đã đạt đến đỉnh cao. Đây là di sản mà cha mẹ chúng ta để lại. " Đôi mắt xinh đẹp của Khương Mạn khẽ động, bất kể là kiếp này hay kiếp trước, cô đều chưa từng được gặp cha mẹ mình. Anh cả từng nói rằng cha mẹ đã bị mưu sát! Người bị nghi ngờ lớn nhất chính là bác của bọn họ! "Tiểu Man, anh không muốn em sống trong hận thù, nhưng có một số chuyện chúng ta thực sự cần phải đối mặt." Ánh mắt Khương Tử Mặc có chút ảm đạm, sau khi nhận Khương Mạn, anh ta liền đến chỗ anh cả để hỏi thăm tin tức và tìm hiểu những chuyện đã xảy ra trong quá khứ. Khương Mạn trầm ngâm rồi nói: "Thực ra, em luôn nghĩ đến một chuyện, bác cả đã thuê sát thủ để ám sát cha mẹ chúng ta, sai người bắt cóc em, làm giả thân thế cho em, đi vòng một vòng lớn như vậy rốt cuộc ông ấy muốn làm gì? " "Có thể đó là vì di sản của cha, hoặc có thể là xen lẫn với những ân oán của thế hệ trước giữa bọn họ." "Rất có thể là như vậy nhưng không có bằng chứng để chứng minh bác cả đã thuê sát thủ. Hầu hết tất cả những người có mặt ở hiện trường ngày hôm đó đều đã chết." Khương Mạn cân nhắc: "Không, còn có một người còn sống." Đó là ông lão đã đóng vai "ông ngoại tốt" của cô hơn 20 năm qua! Người cha giả là con ma bạc đã trốn thoát và lẩn trốn đâu đó ngoài kia còn có người mẹ giả Lý Vân kết hôn với cha của Hoa Viện. Có lẽ đó là quả báo nên người ông ngoại giả mạo này bị mắc bệnh Alzheimer (chứng mất trí nhớ do tuổi già). Sau khi anh cả tìm thấy cô thì đã cử người đến viện dưỡng lão để giám sát. Có điều, Khương Mạn không moi được bất kỳ thông tin hữu ích nào, suy cho cùng, đúng là ông lão này mắc bệnh Alzheimer thật. Trong khi bọn họ đang nói chuyện thì điện thoại của Khương Mạn vang lên, là anh cả gọi đến, hiển nhiên anh ta đã biết chuyện gì đã xảy ra. "Phong Lăng và nhà họ Phong sau lưng anh ta chỉ là bọ chét, giữ lại bọn hỏ để cho người đứng đằng sau lộ mặt. Nhà họ Phong bọn họ không sạch sẽ, tay đã làm rất nhiều chuyện bẩn thỉu, xấu ra, nếu tất cả bị vạch trần thì cha con họ cũng phải ăn vài lượt đạn mới thoả đáng! "
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Khương Mạn sững sờ, cô thật sự không biết.
"Vậy chỗ đó đáng giá bao nhiêu?"
Advertisement
Khương Tử Mặc tính toán đại khái: "Có lẽ là có thể mua được một nửa Tây bán cầu, đương nhiên không bao gồm bất động sản và một số tài sản liên quan đến năng lượng."
Khương Mạn hít sâu một hơi, hồi lâu không nói gì. Cô cảm thấy mình cần phải định hình lại khái niệm giàu có" của bản thân.
Advertisement
Khương Tử Mặc cười cười: "Anh tư không có nhiều tiền, nhưng nhà ở nước ngoài của anh có khá nhiều đồ cổ và tranh nổi tiếng. Đúng rồi, còn có một dãy núi và vài hòn đảo, tất cả đều là của em."
"Đủ rồi, đủ rồi..."
Khương Mạn liên tục bảo anh ta dừng lại.
"Gia đình chúng ta... giàu có cỡ nào vậy?"
“Gia tộc Lanscelot kiểm soát nền kinh tế phía Tây bán cầu.” Khương Tử Mặc nói: “Mặc dù trước đây gia tộc Lanscelot rất phồn thịnh, nhưng khi ở trong tay của anh cả đã đạt đến đỉnh cao. Đây là di sản mà cha mẹ chúng ta để lại. "
Đôi mắt xinh đẹp của Khương Mạn khẽ động, bất kể là kiếp này hay kiếp trước, cô đều chưa từng được gặp cha mẹ mình.
Anh cả từng nói rằng cha mẹ đã bị mưu sát!
Người bị nghi ngờ lớn nhất chính là bác của bọn họ!
"Tiểu Man, anh không muốn em sống trong hận thù, nhưng có một số chuyện chúng ta thực sự cần phải đối mặt."
Ánh mắt Khương Tử Mặc có chút ảm đạm, sau khi nhận Khương Mạn, anh ta liền đến chỗ anh cả để hỏi thăm tin tức và tìm hiểu những chuyện đã xảy ra trong quá khứ.
Khương Mạn trầm ngâm rồi nói: "Thực ra, em luôn nghĩ đến một chuyện, bác cả đã thuê sát thủ để ám sát cha mẹ chúng ta, sai người bắt cóc em, làm giả thân thế cho em, đi vòng một vòng lớn như vậy rốt cuộc ông ấy muốn làm gì? "
"Có thể đó là vì di sản của cha, hoặc có thể là xen lẫn với những ân oán của thế hệ trước giữa bọn họ."
"Rất có thể là như vậy nhưng không có bằng chứng để chứng minh bác cả đã thuê sát thủ. Hầu hết tất cả những người có mặt ở hiện trường ngày hôm đó đều đã chết."
Khương Mạn cân nhắc: "Không, còn có một người còn sống."
Đó là ông lão đã đóng vai "ông ngoại tốt" của cô hơn 20 năm qua!
Người cha giả là con ma bạc đã trốn thoát và lẩn trốn đâu đó ngoài kia còn có người mẹ giả Lý Vân kết hôn với cha của Hoa Viện.
Có lẽ đó là quả báo nên người ông ngoại giả mạo này bị mắc bệnh Alzheimer (chứng mất trí nhớ do tuổi già). Sau khi anh cả tìm thấy cô thì đã cử người đến viện dưỡng lão để giám sát. Có điều, Khương Mạn không moi được bất kỳ thông tin hữu ích nào, suy cho cùng, đúng là ông lão này mắc bệnh Alzheimer thật.
Trong khi bọn họ đang nói chuyện thì điện thoại của Khương Mạn vang lên, là anh cả gọi đến, hiển nhiên anh ta đã biết chuyện gì đã xảy ra.
"Phong Lăng và nhà họ Phong sau lưng anh ta chỉ là bọ chét, giữ lại bọn hỏ để cho người đứng đằng sau lộ mặt. Nhà họ Phong bọn họ không sạch sẽ, tay đã làm rất nhiều chuyện bẩn thỉu, xấu ra, nếu tất cả bị vạch trần thì cha con họ cũng phải ăn vài lượt đạn mới thoả đáng! "
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Khương Mạn sững sờ, cô thật sự không biết. "Vậy chỗ đó đáng giá bao nhiêu?" AdvertisementKhương Tử Mặc tính toán đại khái: "Có lẽ là có thể mua được một nửa Tây bán cầu, đương nhiên không bao gồm bất động sản và một số tài sản liên quan đến năng lượng." Khương Mạn hít sâu một hơi, hồi lâu không nói gì. Cô cảm thấy mình cần phải định hình lại khái niệm giàu có" của bản thân. AdvertisementKhương Tử Mặc cười cười: "Anh tư không có nhiều tiền, nhưng nhà ở nước ngoài của anh có khá nhiều đồ cổ và tranh nổi tiếng. Đúng rồi, còn có một dãy núi và vài hòn đảo, tất cả đều là của em." "Đủ rồi, đủ rồi..." Khương Mạn liên tục bảo anh ta dừng lại. "Gia đình chúng ta... giàu có cỡ nào vậy?" “Gia tộc Lanscelot kiểm soát nền kinh tế phía Tây bán cầu.” Khương Tử Mặc nói: “Mặc dù trước đây gia tộc Lanscelot rất phồn thịnh, nhưng khi ở trong tay của anh cả đã đạt đến đỉnh cao. Đây là di sản mà cha mẹ chúng ta để lại. " Đôi mắt xinh đẹp của Khương Mạn khẽ động, bất kể là kiếp này hay kiếp trước, cô đều chưa từng được gặp cha mẹ mình. Anh cả từng nói rằng cha mẹ đã bị mưu sát! Người bị nghi ngờ lớn nhất chính là bác của bọn họ! "Tiểu Man, anh không muốn em sống trong hận thù, nhưng có một số chuyện chúng ta thực sự cần phải đối mặt." Ánh mắt Khương Tử Mặc có chút ảm đạm, sau khi nhận Khương Mạn, anh ta liền đến chỗ anh cả để hỏi thăm tin tức và tìm hiểu những chuyện đã xảy ra trong quá khứ. Khương Mạn trầm ngâm rồi nói: "Thực ra, em luôn nghĩ đến một chuyện, bác cả đã thuê sát thủ để ám sát cha mẹ chúng ta, sai người bắt cóc em, làm giả thân thế cho em, đi vòng một vòng lớn như vậy rốt cuộc ông ấy muốn làm gì? " "Có thể đó là vì di sản của cha, hoặc có thể là xen lẫn với những ân oán của thế hệ trước giữa bọn họ." "Rất có thể là như vậy nhưng không có bằng chứng để chứng minh bác cả đã thuê sát thủ. Hầu hết tất cả những người có mặt ở hiện trường ngày hôm đó đều đã chết." Khương Mạn cân nhắc: "Không, còn có một người còn sống." Đó là ông lão đã đóng vai "ông ngoại tốt" của cô hơn 20 năm qua! Người cha giả là con ma bạc đã trốn thoát và lẩn trốn đâu đó ngoài kia còn có người mẹ giả Lý Vân kết hôn với cha của Hoa Viện. Có lẽ đó là quả báo nên người ông ngoại giả mạo này bị mắc bệnh Alzheimer (chứng mất trí nhớ do tuổi già). Sau khi anh cả tìm thấy cô thì đã cử người đến viện dưỡng lão để giám sát. Có điều, Khương Mạn không moi được bất kỳ thông tin hữu ích nào, suy cho cùng, đúng là ông lão này mắc bệnh Alzheimer thật. Trong khi bọn họ đang nói chuyện thì điện thoại của Khương Mạn vang lên, là anh cả gọi đến, hiển nhiên anh ta đã biết chuyện gì đã xảy ra. "Phong Lăng và nhà họ Phong sau lưng anh ta chỉ là bọ chét, giữ lại bọn hỏ để cho người đứng đằng sau lộ mặt. Nhà họ Phong bọn họ không sạch sẽ, tay đã làm rất nhiều chuyện bẩn thỉu, xấu ra, nếu tất cả bị vạch trần thì cha con họ cũng phải ăn vài lượt đạn mới thoả đáng! "