Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 719
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Đột nhiên Khương Mạn kéo kéo tay áo của Khương Tử Mặc, ra hiệu cho anh ấy qua chỗ khác. “Làm sao?” Advertisement“Anh tư muốn đáp lễ à?” “Đúng.” Advertisement“Em có cách, anh xem bên kia đi.” Ở đằng xa có một cái máy chụp ảnh tự động, Khương Tử Mặc vừa nhìn qua liền hiểu ý em mình. Khương Tử Mặc nhìn cô: “Cùng nhau nhé?” Khương Mạn gật đầu: “Vâng.” Hai anh em cùng nhau đi chụp ảnh, còn đem cả Arthur theo, lúc đầu cả Arthur và Khương Tử Mặc đều ái ngại, một lúc sau thì hai người cũng thoải mái hơn. Đây vốn dĩ là một cái máy chụp ảnh thẻ, nhưng vẫn có thêm phần mềm chèn thêm nhưng icon vui nhộn. Sau khi lấy ảnh xong, Khương Tử Mặc và Khương Mạn còn ký tên vào đằng sau bức ảnh, rồi đi tới tiệm bán đồ lưu niệm để mua một cái phong bì. Ba người quay trở lại tiệm bán đồ tráng miệng kia. “Đây coi như quà đáp lễ, hy vọng cô giúp chúng tôi chuyển cho chủ tiệm.” Khương Tử Mặc đưa cái phong bì cho nhân viên tiệm. Nhân viên có chút bối rối, đợi ba người đi nhân viên của tiệm tụ lại. “Mở tiệm lâu như vậy đây là lần đầu nhận được quà đáp lễ của khách hàng?” “Chỉ là khí chất của ba người này không giống người thường, đặc biệt là cái cậu bé đội cái mũ pikachu.” “Hay chúng ta xem xem rốt cuộc trong phong bì này là cái gì?” Sau khi xé niêm phong phong bì, vừa mở phong bì ra thì một tấm ảnh rơi ra. Trên bức ảnh là hai gương mặt tươi cười rạng rỡ đằng sau là nền đơn giản, cả hai đều nhìn vào ống kính giơ tay thành hình chữ v. Biểu cảm của người anh trai có chút ngại ngùng, đôi mắt màu hổ phách chứa đầy ý cười. Người em gái thì cười lớn lộ cả răng. Một người thì hài hoà như một bức tranh sơn dầu, một người lại tươi sáng như được cả thế giới yêu thương. Bốn góc ảnh còn có những bông hoa nhỏ xinh cùng một hàng chữ: - -Cám ơn mọi người yêu thương chúng tôi. - -Nine Tiểu Man. Người trong các cửa hàng không khỏi hét lớn. "Nine!!! Đây là Nine!!!"
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Đột nhiên Khương Mạn kéo kéo tay áo của Khương Tử Mặc, ra hiệu cho anh ấy qua chỗ khác.
“Làm sao?”
Advertisement
“Anh tư muốn đáp lễ à?”
“Đúng.”
Advertisement
“Em có cách, anh xem bên kia đi.”
Ở đằng xa có một cái máy chụp ảnh tự động, Khương Tử Mặc vừa nhìn qua liền hiểu ý em mình.
Khương Tử Mặc nhìn cô: “Cùng nhau nhé?”
Khương Mạn gật đầu: “Vâng.”
Hai anh em cùng nhau đi chụp ảnh, còn đem cả Arthur theo, lúc đầu cả Arthur và Khương Tử Mặc đều ái ngại, một lúc sau thì hai người cũng thoải mái hơn.
Đây vốn dĩ là một cái máy chụp ảnh thẻ, nhưng vẫn có thêm phần mềm chèn thêm nhưng icon vui nhộn. Sau khi lấy ảnh xong, Khương Tử Mặc và Khương Mạn còn ký tên vào đằng sau bức ảnh, rồi đi tới tiệm bán đồ lưu niệm để mua một cái phong bì.
Ba người quay trở lại tiệm bán đồ tráng miệng kia.
“Đây coi như quà đáp lễ, hy vọng cô giúp chúng tôi chuyển cho chủ tiệm.”
Khương Tử Mặc đưa cái phong bì cho nhân viên tiệm. Nhân viên có chút bối rối, đợi ba người đi nhân viên của tiệm tụ lại.
“Mở tiệm lâu như vậy đây là lần đầu nhận được quà đáp lễ của khách hàng?”
“Chỉ là khí chất của ba người này không giống người thường, đặc biệt là cái cậu bé đội cái mũ pikachu.”
“Hay chúng ta xem xem rốt cuộc trong phong bì này là cái gì?”
Sau khi xé niêm phong phong bì, vừa mở phong bì ra thì một tấm ảnh rơi ra. Trên bức ảnh là hai gương mặt tươi cười rạng rỡ đằng sau là nền đơn giản, cả hai đều nhìn vào ống kính giơ tay thành hình chữ v. Biểu cảm của người anh trai có chút ngại ngùng, đôi mắt màu hổ phách chứa đầy ý cười. Người em gái thì cười lớn lộ cả răng.
Một người thì hài hoà như một bức tranh sơn dầu, một người lại tươi sáng như được cả thế giới yêu thương. Bốn góc ảnh còn có những bông hoa nhỏ xinh cùng một hàng chữ:
- -Cám ơn mọi người yêu thương chúng tôi.
- -Nine Tiểu Man.
Người trong các cửa hàng không khỏi hét lớn.
"Nine!!! Đây là Nine!!!"
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Đột nhiên Khương Mạn kéo kéo tay áo của Khương Tử Mặc, ra hiệu cho anh ấy qua chỗ khác. “Làm sao?” Advertisement“Anh tư muốn đáp lễ à?” “Đúng.” Advertisement“Em có cách, anh xem bên kia đi.” Ở đằng xa có một cái máy chụp ảnh tự động, Khương Tử Mặc vừa nhìn qua liền hiểu ý em mình. Khương Tử Mặc nhìn cô: “Cùng nhau nhé?” Khương Mạn gật đầu: “Vâng.” Hai anh em cùng nhau đi chụp ảnh, còn đem cả Arthur theo, lúc đầu cả Arthur và Khương Tử Mặc đều ái ngại, một lúc sau thì hai người cũng thoải mái hơn. Đây vốn dĩ là một cái máy chụp ảnh thẻ, nhưng vẫn có thêm phần mềm chèn thêm nhưng icon vui nhộn. Sau khi lấy ảnh xong, Khương Tử Mặc và Khương Mạn còn ký tên vào đằng sau bức ảnh, rồi đi tới tiệm bán đồ lưu niệm để mua một cái phong bì. Ba người quay trở lại tiệm bán đồ tráng miệng kia. “Đây coi như quà đáp lễ, hy vọng cô giúp chúng tôi chuyển cho chủ tiệm.” Khương Tử Mặc đưa cái phong bì cho nhân viên tiệm. Nhân viên có chút bối rối, đợi ba người đi nhân viên của tiệm tụ lại. “Mở tiệm lâu như vậy đây là lần đầu nhận được quà đáp lễ của khách hàng?” “Chỉ là khí chất của ba người này không giống người thường, đặc biệt là cái cậu bé đội cái mũ pikachu.” “Hay chúng ta xem xem rốt cuộc trong phong bì này là cái gì?” Sau khi xé niêm phong phong bì, vừa mở phong bì ra thì một tấm ảnh rơi ra. Trên bức ảnh là hai gương mặt tươi cười rạng rỡ đằng sau là nền đơn giản, cả hai đều nhìn vào ống kính giơ tay thành hình chữ v. Biểu cảm của người anh trai có chút ngại ngùng, đôi mắt màu hổ phách chứa đầy ý cười. Người em gái thì cười lớn lộ cả răng. Một người thì hài hoà như một bức tranh sơn dầu, một người lại tươi sáng như được cả thế giới yêu thương. Bốn góc ảnh còn có những bông hoa nhỏ xinh cùng một hàng chữ: - -Cám ơn mọi người yêu thương chúng tôi. - -Nine Tiểu Man. Người trong các cửa hàng không khỏi hét lớn. "Nine!!! Đây là Nine!!!"