Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 849

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Ánh mắt của Khương Mạn khẽ động, nở một nụ cười: “Anh không biết xấu hổ à?”Bạc Hạc Hiên hít một hơi: “Thời khắc lịch sử, có mất mặt cũng phải chụp.”Khương Mạn bật chế độ chụp ảnh tự sướng lên, “Nhanh lên, nhìn vào ống kính.”AdvertisementCô cầm điện thoại bằng tay phải sao đó đưa mắt nhìn vào ống kính, lúc cô ấn nút chụp ảnh cũng chính là lúc người đàn ông nghiêng đầu hôn nhẹ lên môi cô.Tách.AdvertisementTrong bức ảnh, người con gái có vẻ mặt buồn cười, trên đầu còn có một cái chỏm tóc làm giảm bớt thần thái lạnh lùng của cô, lại mang thêm chút tinh nghịch kỳ quái.Tóc người đàn ông hơi bồng bềnh, nhìn không giống kiểu tóc của người bình thường, lông mày cong cong mang ý cười, trên đầu cũng có một chỏm tóc, nhưng trên mặt lại mang theo sự ấm áp.Mặc dù là hôn trộm nhưng mắt anh cong cong mang ý cười, còn mặt cô lại đầy vẻ kinh ngạc.Khung cảnh này được chụp lại. Nào còn giống thần Adonis và Medusa, bây giờ đây hai người giống như những cặp đôi yêu nhau say đắm trên thế giới này, không giấu nổi sự vui vẻ, không kìm nổi tình cảm. Từ khóe mắt tới lông mày đều là tình ý.Từng chút từng chút một, các dấu hiệu đều là thể hiện sự yêu thích với đối phương.Khương Mạn cảm thấy bản thân mình ngu ngốc thật sự, còn chưa kịp xoá đi đã bị Bạc Hạc Hiên giật lại điện thoại. Sau đó là một cú ấn, khoá màn hình được bật lên.Khương Mạn trợn to mắt: “Anh không thể chọn tấm nào đẹp một chút sao.”“Tấm này là đẹp nhất.”“Đẹp ở chỗ nào?” Cô nhìn anh chằm chằm.Bạc Hạc Hiên không quan tâm cô nữa, giữ lấy cằm cô nghiêng đầu hôn một cái: “Chính là đẹp nhất.”“Mới không phải……”Còn chưa nói xong, lại bị hôn thêm một cái.“Bạc……ư……” khoé mắt của Khương Mạn mang theo một tia ranh mãnh.Khương Mạn lật người ngã vào trong đống chăn, tay còn kéo ghì cổ Bạc Hạc Hiên xuống nhìn thẳng vào mắt anh. Đôi môi đỏ mọng cong lên, nở một nụ cười tinh nghịch. Giống như một con rắn xinh đẹp đang nhìn con mồi của mình.“Bạc Hạc Hiên, anh hình như sai sai ở đâu ấy.”Bạc Hạc Hiên thở ra một hơi, vẻ mặt hơi đau khổ, nhắm mắt vào một hồi rồi lại mở mắt ra, đưa tay nhéo khuôn mặt mềm mại của cô: “Em cố ý.”“Opps, bị anh phát hiện rồi?”Khương Mạn nở một nụ cười như yêu tinh, ác ý nói: “Đừng lo, phòng ngủ thì thiếu chứ phòng tắm để tắm nước lạnh thì có đủ.”Bạc Hạc Hiên liế m môi, ánh mắt thâm ý nhìn cô. Ánh mắt của anh có chút nguy hiểm.“Đêm nay anh ngủ với Arthur.”Anh đứng lên, từ trên cao nhìn xuống cô, giọng điệu có chút cảnh cáo: “Sau này đừng làm thế nữa.”Khương Mạn nghiêng người chống cằm nhìn lại anh: “Chắc chứ?”Bạc ảnh đế trầm xuống: “Tùy trường hợp.”Khương Mạn ném cái gối vào người anh, mỉm cười: “Chúc (cút) ngủ (ngay) ngon(đi).”

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Ánh mắt của Khương Mạn khẽ động, nở một nụ cười: “Anh không biết xấu hổ à?”

Bạc Hạc Hiên hít một hơi: “Thời khắc lịch sử, có mất mặt cũng phải chụp.”

Khương Mạn bật chế độ chụp ảnh tự sướng lên, “Nhanh lên, nhìn vào ống kính.”

Advertisement

Cô cầm điện thoại bằng tay phải sao đó đưa mắt nhìn vào ống kính, lúc cô ấn nút chụp ảnh cũng chính là lúc người đàn ông nghiêng đầu hôn nhẹ lên môi cô.

Tách.

Advertisement

Trong bức ảnh, người con gái có vẻ mặt buồn cười, trên đầu còn có một cái chỏm tóc làm giảm bớt thần thái lạnh lùng của cô, lại mang thêm chút tinh nghịch kỳ quái.

Tóc người đàn ông hơi bồng bềnh, nhìn không giống kiểu tóc của người bình thường, lông mày cong cong mang ý cười, trên đầu cũng có một chỏm tóc, nhưng trên mặt lại mang theo sự ấm áp.

Mặc dù là hôn trộm nhưng mắt anh cong cong mang ý cười, còn mặt cô lại đầy vẻ kinh ngạc.

Khung cảnh này được chụp lại. Nào còn giống thần Adonis và Medusa, bây giờ đây hai người giống như những cặp đôi yêu nhau say đắm trên thế giới này, không giấu nổi sự vui vẻ, không kìm nổi tình cảm. Từ khóe mắt tới lông mày đều là tình ý.

Từng chút từng chút một, các dấu hiệu đều là thể hiện sự yêu thích với đối phương.

Khương Mạn cảm thấy bản thân mình ngu ngốc thật sự, còn chưa kịp xoá đi đã bị Bạc Hạc Hiên giật lại điện thoại. Sau đó là một cú ấn, khoá màn hình được bật lên.

Khương Mạn trợn to mắt: “Anh không thể chọn tấm nào đẹp một chút sao.”

“Tấm này là đẹp nhất.”

“Đẹp ở chỗ nào?” Cô nhìn anh chằm chằm.

Bạc Hạc Hiên không quan tâm cô nữa, giữ lấy cằm cô nghiêng đầu hôn một cái: “Chính là đẹp nhất.”

“Mới không phải……”

Còn chưa nói xong, lại bị hôn thêm một cái.

“Bạc……ư……” khoé mắt của Khương Mạn mang theo một tia ranh mãnh.

Khương Mạn lật người ngã vào trong đống chăn, tay còn kéo ghì cổ Bạc Hạc Hiên xuống nhìn thẳng vào mắt anh. Đôi môi đỏ mọng cong lên, nở một nụ cười tinh nghịch. Giống như một con rắn xinh đẹp đang nhìn con mồi của mình.

“Bạc Hạc Hiên, anh hình như sai sai ở đâu ấy.”

Bạc Hạc Hiên thở ra một hơi, vẻ mặt hơi đau khổ, nhắm mắt vào một hồi rồi lại mở mắt ra, đưa tay nhéo khuôn mặt mềm mại của cô: “Em cố ý.”

“Opps, bị anh phát hiện rồi?”

Khương Mạn nở một nụ cười như yêu tinh, ác ý nói: “Đừng lo, phòng ngủ thì thiếu chứ phòng tắm để tắm nước lạnh thì có đủ.”

Bạc Hạc Hiên liế m môi, ánh mắt thâm ý nhìn cô. Ánh mắt của anh có chút nguy hiểm.

“Đêm nay anh ngủ với Arthur.”

Anh đứng lên, từ trên cao nhìn xuống cô, giọng điệu có chút cảnh cáo: “Sau này đừng làm thế nữa.”

Khương Mạn nghiêng người chống cằm nhìn lại anh: “Chắc chứ?”

Bạc ảnh đế trầm xuống: “Tùy trường hợp.”

Khương Mạn ném cái gối vào người anh, mỉm cười: “Chúc (cút) ngủ (ngay) ngon(đi).”

Image removed.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Ánh mắt của Khương Mạn khẽ động, nở một nụ cười: “Anh không biết xấu hổ à?”Bạc Hạc Hiên hít một hơi: “Thời khắc lịch sử, có mất mặt cũng phải chụp.”Khương Mạn bật chế độ chụp ảnh tự sướng lên, “Nhanh lên, nhìn vào ống kính.”AdvertisementCô cầm điện thoại bằng tay phải sao đó đưa mắt nhìn vào ống kính, lúc cô ấn nút chụp ảnh cũng chính là lúc người đàn ông nghiêng đầu hôn nhẹ lên môi cô.Tách.AdvertisementTrong bức ảnh, người con gái có vẻ mặt buồn cười, trên đầu còn có một cái chỏm tóc làm giảm bớt thần thái lạnh lùng của cô, lại mang thêm chút tinh nghịch kỳ quái.Tóc người đàn ông hơi bồng bềnh, nhìn không giống kiểu tóc của người bình thường, lông mày cong cong mang ý cười, trên đầu cũng có một chỏm tóc, nhưng trên mặt lại mang theo sự ấm áp.Mặc dù là hôn trộm nhưng mắt anh cong cong mang ý cười, còn mặt cô lại đầy vẻ kinh ngạc.Khung cảnh này được chụp lại. Nào còn giống thần Adonis và Medusa, bây giờ đây hai người giống như những cặp đôi yêu nhau say đắm trên thế giới này, không giấu nổi sự vui vẻ, không kìm nổi tình cảm. Từ khóe mắt tới lông mày đều là tình ý.Từng chút từng chút một, các dấu hiệu đều là thể hiện sự yêu thích với đối phương.Khương Mạn cảm thấy bản thân mình ngu ngốc thật sự, còn chưa kịp xoá đi đã bị Bạc Hạc Hiên giật lại điện thoại. Sau đó là một cú ấn, khoá màn hình được bật lên.Khương Mạn trợn to mắt: “Anh không thể chọn tấm nào đẹp một chút sao.”“Tấm này là đẹp nhất.”“Đẹp ở chỗ nào?” Cô nhìn anh chằm chằm.Bạc Hạc Hiên không quan tâm cô nữa, giữ lấy cằm cô nghiêng đầu hôn một cái: “Chính là đẹp nhất.”“Mới không phải……”Còn chưa nói xong, lại bị hôn thêm một cái.“Bạc……ư……” khoé mắt của Khương Mạn mang theo một tia ranh mãnh.Khương Mạn lật người ngã vào trong đống chăn, tay còn kéo ghì cổ Bạc Hạc Hiên xuống nhìn thẳng vào mắt anh. Đôi môi đỏ mọng cong lên, nở một nụ cười tinh nghịch. Giống như một con rắn xinh đẹp đang nhìn con mồi của mình.“Bạc Hạc Hiên, anh hình như sai sai ở đâu ấy.”Bạc Hạc Hiên thở ra một hơi, vẻ mặt hơi đau khổ, nhắm mắt vào một hồi rồi lại mở mắt ra, đưa tay nhéo khuôn mặt mềm mại của cô: “Em cố ý.”“Opps, bị anh phát hiện rồi?”Khương Mạn nở một nụ cười như yêu tinh, ác ý nói: “Đừng lo, phòng ngủ thì thiếu chứ phòng tắm để tắm nước lạnh thì có đủ.”Bạc Hạc Hiên liế m môi, ánh mắt thâm ý nhìn cô. Ánh mắt của anh có chút nguy hiểm.“Đêm nay anh ngủ với Arthur.”Anh đứng lên, từ trên cao nhìn xuống cô, giọng điệu có chút cảnh cáo: “Sau này đừng làm thế nữa.”Khương Mạn nghiêng người chống cằm nhìn lại anh: “Chắc chứ?”Bạc ảnh đế trầm xuống: “Tùy trường hợp.”Khương Mạn ném cái gối vào người anh, mỉm cười: “Chúc (cút) ngủ (ngay) ngon(đi).”

Chương 849