Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 852
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… “Bây giờ không còn đội Sói nào hết!” “Đúng, đúng, đúng, ai bảo Zeus đã bị hủy làm gì.” Quỷ Hồ hừ một tiếng, ánh mắt hơi ảm đạm: “Sói Xám, tôi cần tiền, một khoản tiền lớn, tôi thì một thân một mình, nhưng những người anh em đã chết của tôi vẫn còn người thân.” AdvertisementKhương Nhuệ Trạch cười lạnh: “Người thân của những anh em đã chết của anh thì là người, người nhà của người khác thì không phải là người sao?” “Anh nhận những đơn đặt hàng giết tội phạm bỏ trốn thì tôi không có ý kiến, dù sao cũng đều là những kẻ đáng chết, nhưng người bình thường, người vô tội mà anh cũng giết, vậy thì tên hồ ly như anh đáng bị g**t ch*t!” Advertisement“Không cần người của Đế Quốc ra tay xử lý anh, hôm nay ông đây sẽ diệt trừ anh trước.” Quỷ Hồ im lặng, chột dạ nhưng lại không biết phải làm sao. Ban đầu khi Zeus bị phá hủy, rất nhiều người trong tổ chức đã chết, những người sống sót đều là người có nhân tính, chưa làm qua việc ác gì ghê gớm. Trên tay Quỷ Hồ tuy là từng nhiễm máu, nhưng anh ta tiếp nhận đơn cũng có nguyên tắc, không giết người vô tội, chỉ tiếp những đơn giết tội phạm bỏ trốn. Thành viên đội Hồ Ly của anh ta mấy năm nay, kẻ chết, người bị thương, anh ta dẫn người đi làm công việc giết người săn tiền thưởng, tiền kiếm được cơ bản đều đưa cho những đứa con mồ côi của những người anh em đã chết. Nhưng anh ta tiếp nhận đơn lần này, hiển nhiên không phải đơn lương thiện gì. “Đối tượng mà anh ám sát là ai?” Quỷ Hồ rất do dự, dựa theo quy tắc, nếu anh ta nói ra thì sau này anh ta đừng hòng lăn lộn trong giới săn đầu người nữa. Khương Nhuệ Trạch lại châm một điếu thuốc, nhắc nhở anh ta: “Tôi không có sự kiên nhẫn đâu đấy.” Quỷ Hồ thở dài, bị tổ chức Chim Ưng của Đế Quốc nhắm tới, chuyến này của anh ta xác định là thất bại, có thể rút lui an toàn hay không cũng là một vấn đề. Quả thực không có tư cách gì để khiêu khích Khương Nhuệ Trạch. Anh ta không biết rõ thân phận thật của Khương Nhuệ Trạch, trong Zeus, thân phận thật của rất nhiều người đều được bảo mật nghiêm ngặt. Cho dù trước kia anh ta có qua lại rất thân thiết với Khương Nhuệ Trạch, ngoại trừ biết đối phương có rất nhiều tiền ra thì những chuyện khác anh ta thật sự không biết. “Nói một cách nghiêm túc thì người mà tôi muốn giết cũng không phải người của Đế Quốc.” Quỷ Hồ cau mày nói: “Anh biết Lancelot chứ? Cô công chúa nhỏ mà nhà họ vẫn đang tìm kiếm, nghe nói hiện tại đã tìm ra rồi, còn là một nữ minh tinh của Đế Quốc.” “Nhưng mà thân phận của cô ta vẫn chưa được công bố rộng rãi, chỉ có một số người ở tầng lớp cao biết.” Quỷ Hồ nói xong, thấy Khương Nhuệ Trạch không có động tĩnh gì, có chút buồn bực. Gió đêm thổi khói bay xa. Ánh mắt Khương Nhuệ Trạch âm trầm đáng sợ: “Anh muốn giết ai?” Quỷ Hồ rét run: “Chính là cô công chúa nhỏ của gia tộc Lancelot đó ……” Khương Nhuệ Trạch ồ một tiếng, mặt không có biểu cảm nhìn Quỷ Hồ: “Cô ấy tên là gì?” “Khương……Khương Mạn?”
“Bây giờ không còn đội Sói nào hết!”
“Đúng, đúng, đúng, ai bảo Zeus đã bị hủy làm gì.” Quỷ Hồ hừ một tiếng, ánh mắt hơi ảm đạm: “Sói Xám, tôi cần tiền, một khoản tiền lớn, tôi thì một thân một mình, nhưng những người anh em đã chết của tôi vẫn còn người thân.”
Advertisement
Khương Nhuệ Trạch cười lạnh: “Người thân của những anh em đã chết của anh thì là người, người nhà của người khác thì không phải là người sao?”
“Anh nhận những đơn đặt hàng giết tội phạm bỏ trốn thì tôi không có ý kiến, dù sao cũng đều là những kẻ đáng chết, nhưng người bình thường, người vô tội mà anh cũng giết, vậy thì tên hồ ly như anh đáng bị g**t ch*t!”
Advertisement
“Không cần người của Đế Quốc ra tay xử lý anh, hôm nay ông đây sẽ diệt trừ anh trước.”
Quỷ Hồ im lặng, chột dạ nhưng lại không biết phải làm sao.
Ban đầu khi Zeus bị phá hủy, rất nhiều người trong tổ chức đã chết, những người sống sót đều là người có nhân tính, chưa làm qua việc ác gì ghê gớm.
Trên tay Quỷ Hồ tuy là từng nhiễm máu, nhưng anh ta tiếp nhận đơn cũng có nguyên tắc, không giết người vô tội, chỉ tiếp những đơn giết tội phạm bỏ trốn.
Thành viên đội Hồ Ly của anh ta mấy năm nay, kẻ chết, người bị thương, anh ta dẫn người đi làm công việc giết người săn tiền thưởng, tiền kiếm được cơ bản đều đưa cho những đứa con mồ côi của những người anh em đã chết.
Nhưng anh ta tiếp nhận đơn lần này, hiển nhiên không phải đơn lương thiện gì.
“Đối tượng mà anh ám sát là ai?”
Quỷ Hồ rất do dự, dựa theo quy tắc, nếu anh ta nói ra thì sau này anh ta đừng hòng lăn lộn trong giới săn đầu người nữa.
Khương Nhuệ Trạch lại châm một điếu thuốc, nhắc nhở anh ta: “Tôi không có sự kiên nhẫn đâu đấy.”
Quỷ Hồ thở dài, bị tổ chức Chim Ưng của Đế Quốc nhắm tới, chuyến này của anh ta xác định là thất bại, có thể rút lui an toàn hay không cũng là một vấn đề.
Quả thực không có tư cách gì để khiêu khích Khương Nhuệ Trạch.
Anh ta không biết rõ thân phận thật của Khương Nhuệ Trạch, trong Zeus, thân phận thật của rất nhiều người đều được bảo mật nghiêm ngặt.
Cho dù trước kia anh ta có qua lại rất thân thiết với Khương Nhuệ Trạch, ngoại trừ biết đối phương có rất nhiều tiền ra thì những chuyện khác anh ta thật sự không biết.
“Nói một cách nghiêm túc thì người mà tôi muốn giết cũng không phải người của Đế Quốc.”
Quỷ Hồ cau mày nói: “Anh biết Lancelot chứ? Cô công chúa nhỏ mà nhà họ vẫn đang tìm kiếm, nghe nói hiện tại đã tìm ra rồi, còn là một nữ minh tinh của Đế Quốc.”
“Nhưng mà thân phận của cô ta vẫn chưa được công bố rộng rãi, chỉ có một số người ở tầng lớp cao biết.”
Quỷ Hồ nói xong, thấy Khương Nhuệ Trạch không có động tĩnh gì, có chút buồn bực.
Gió đêm thổi khói bay xa.
Ánh mắt Khương Nhuệ Trạch âm trầm đáng sợ: “Anh muốn giết ai?”
Quỷ Hồ rét run: “Chính là cô công chúa nhỏ của gia tộc Lancelot đó ……”
Khương Nhuệ Trạch ồ một tiếng, mặt không có biểu cảm nhìn Quỷ Hồ: “Cô ấy tên là gì?”
“Khương……Khương Mạn?”
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… “Bây giờ không còn đội Sói nào hết!” “Đúng, đúng, đúng, ai bảo Zeus đã bị hủy làm gì.” Quỷ Hồ hừ một tiếng, ánh mắt hơi ảm đạm: “Sói Xám, tôi cần tiền, một khoản tiền lớn, tôi thì một thân một mình, nhưng những người anh em đã chết của tôi vẫn còn người thân.” AdvertisementKhương Nhuệ Trạch cười lạnh: “Người thân của những anh em đã chết của anh thì là người, người nhà của người khác thì không phải là người sao?” “Anh nhận những đơn đặt hàng giết tội phạm bỏ trốn thì tôi không có ý kiến, dù sao cũng đều là những kẻ đáng chết, nhưng người bình thường, người vô tội mà anh cũng giết, vậy thì tên hồ ly như anh đáng bị g**t ch*t!” Advertisement“Không cần người của Đế Quốc ra tay xử lý anh, hôm nay ông đây sẽ diệt trừ anh trước.” Quỷ Hồ im lặng, chột dạ nhưng lại không biết phải làm sao. Ban đầu khi Zeus bị phá hủy, rất nhiều người trong tổ chức đã chết, những người sống sót đều là người có nhân tính, chưa làm qua việc ác gì ghê gớm. Trên tay Quỷ Hồ tuy là từng nhiễm máu, nhưng anh ta tiếp nhận đơn cũng có nguyên tắc, không giết người vô tội, chỉ tiếp những đơn giết tội phạm bỏ trốn. Thành viên đội Hồ Ly của anh ta mấy năm nay, kẻ chết, người bị thương, anh ta dẫn người đi làm công việc giết người săn tiền thưởng, tiền kiếm được cơ bản đều đưa cho những đứa con mồ côi của những người anh em đã chết. Nhưng anh ta tiếp nhận đơn lần này, hiển nhiên không phải đơn lương thiện gì. “Đối tượng mà anh ám sát là ai?” Quỷ Hồ rất do dự, dựa theo quy tắc, nếu anh ta nói ra thì sau này anh ta đừng hòng lăn lộn trong giới săn đầu người nữa. Khương Nhuệ Trạch lại châm một điếu thuốc, nhắc nhở anh ta: “Tôi không có sự kiên nhẫn đâu đấy.” Quỷ Hồ thở dài, bị tổ chức Chim Ưng của Đế Quốc nhắm tới, chuyến này của anh ta xác định là thất bại, có thể rút lui an toàn hay không cũng là một vấn đề. Quả thực không có tư cách gì để khiêu khích Khương Nhuệ Trạch. Anh ta không biết rõ thân phận thật của Khương Nhuệ Trạch, trong Zeus, thân phận thật của rất nhiều người đều được bảo mật nghiêm ngặt. Cho dù trước kia anh ta có qua lại rất thân thiết với Khương Nhuệ Trạch, ngoại trừ biết đối phương có rất nhiều tiền ra thì những chuyện khác anh ta thật sự không biết. “Nói một cách nghiêm túc thì người mà tôi muốn giết cũng không phải người của Đế Quốc.” Quỷ Hồ cau mày nói: “Anh biết Lancelot chứ? Cô công chúa nhỏ mà nhà họ vẫn đang tìm kiếm, nghe nói hiện tại đã tìm ra rồi, còn là một nữ minh tinh của Đế Quốc.” “Nhưng mà thân phận của cô ta vẫn chưa được công bố rộng rãi, chỉ có một số người ở tầng lớp cao biết.” Quỷ Hồ nói xong, thấy Khương Nhuệ Trạch không có động tĩnh gì, có chút buồn bực. Gió đêm thổi khói bay xa. Ánh mắt Khương Nhuệ Trạch âm trầm đáng sợ: “Anh muốn giết ai?” Quỷ Hồ rét run: “Chính là cô công chúa nhỏ của gia tộc Lancelot đó ……” Khương Nhuệ Trạch ồ một tiếng, mặt không có biểu cảm nhìn Quỷ Hồ: “Cô ấy tên là gì?” “Khương……Khương Mạn?”