Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 861
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Khách từ xa tới được "hộ tống" vào tận phòng dành cho khách, ở đây có dịch vụ chăm sóc tận tình.Arthur khóa cửa phòng tắm lại rồi thong thả đi về phía phòng khách.AdvertisementKhông hề bất ngờ khi thấy husky hình người nào đó đang nổi khùng lên:"Sao cháu lại ở nhà em gái chú?!"AdvertisementTrong lòng Khương Nhuệ Trạch cảnh báo và nhìn chằm chằm vào Bạc Hạc Hiên."Vô gia cư" Bạc Hạc Hiên cười nhạt, giọng điệu hài hước: "Chỉ còn có thể cầu xin người ta cho ở nhờ thôi.""Cậu không có nhà để về đi tìm em gái mình đi! Sao lại tìm em gái tôi!"Hai tay Khương Nhuệ Trạch chống nạnh, nói một cách hùng hồn, quay đầu lại nhìn Khương Mạn: "Em gái, có phải cậu ta uy h**p em không?"“Anh ấy không uy h**p em.” Khương Mạn phủ nhận, cùng lắm là dùng nhan sắc để quyến rũ cô mà thôi.Vẻ đẹp của người đàn ông này đều rất hợp với gu thẩm mỹ của cô, phải làm sao đây? Chỉ có thể trách ý chí của cô không kiên định thôi.Khương Mạn ngáp một cái, lường trước được chút nữa cảnh tượng này sẽ rất đặc sắc. Để tránh bản thân phải rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan nên cô quyết định bỏ chạy trước!"Buồn ngủ quá, em đi ngủ đi." Cô khu khua tay rồi trở về phòng.Khương Nhuệ Trạch nghĩ thầm: Cũng tốt! Nếu em gái ở đây thì mình không thể phát điên được! Dù gì cũng phải chú ý đến hình tượng anh trai!Sau khi Khương Mạn rời đi, hai người đàn ông dường như đã cởi bỏ lớp ngụy trang ra.Khương Nhuệ Trạch vặn vẹo cổ, ác ý nhìn Bạc Hạc Hiên chằm chằm: "Chuyện tôi bị bắt vào đồn cảnh sát có phải là do cấp dưới của cậu làm không?""Đánh nhau làm ảnh hưởng đến nếp sống xã hội."Bạc Hạc Hiên cười chế nhạo, ánh mắt nhìn anh ta sắc như dao, vừa đẹp vừa xấu xa: "Đã ra tay rồi sao cậu không đánh chết anh ta luôn đi?"Nếu Quỷ Hồ có mặt ở đây, có lẽ sẽ lại cảm thấy sởn tóc gáy.Khương Nhuệ Trạch nhìn anh với ánh mắt chê bai: "Cậu có bản lĩnh thì thể hiện trước mặt em gái tôi đi!"Bạc Hạc Hiên liế m răng hàm sau, dưới đáy mắt hiện lên vẻ u ám, giọng điệu nặng nề: "Nếu khiến Yêu Nhi của tôi sợ hãi thì cậu chịu trách nhiệm à?"Lúc này, khắp người Khương Nhuệ Trạch đã nổi da gà.Tên Bạc xấu xa, b**n th** này! Em gái tôi không đánh chết cậu đã là tốt lắm rồi!Khương Nhuệ Trạch thầm mắng chửi trong lòng, nhưng cũng nhìn ra trạng thái của Bạc Hạc Hiên có gì đó không ổn. Anh ta cau mày: "Không phải cậu thật sự muốn giết Quỷ Hồ đó chứ?"Bạc Hạc Hiên không nói gì, anh muốn uống rượu nhưng nghĩ đến lời cảnh cáo của Khương Mạn lại lặng lẽ uống một ngụm nước rồi cố gắng nuốt xuống.“Không giết.” Giọng anh hơi khàn khàn.Anh nhăn mặt, nhíu mày thể hiện đây không phải lời thật lòng.Khương Nhuệ Trạch tỏ vẻ nghi ngờ, Arthur đi tới, vẻ mặt có chút không kiên nhẫn: "Cháu buồn ngủ quá, các chú đã nói chuyện xong chưa?"
Khách từ xa tới được "hộ tống" vào tận phòng dành cho khách, ở đây có dịch vụ chăm sóc tận tình.
Arthur khóa cửa phòng tắm lại rồi thong thả đi về phía phòng khách.
Advertisement
Không hề bất ngờ khi thấy husky hình người nào đó đang nổi khùng lên:
"Sao cháu lại ở nhà em gái chú?!"
Advertisement
Trong lòng Khương Nhuệ Trạch cảnh báo và nhìn chằm chằm vào Bạc Hạc Hiên.
"Vô gia cư" Bạc Hạc Hiên cười nhạt, giọng điệu hài hước: "Chỉ còn có thể cầu xin người ta cho ở nhờ thôi."
"Cậu không có nhà để về đi tìm em gái mình đi! Sao lại tìm em gái tôi!"
Hai tay Khương Nhuệ Trạch chống nạnh, nói một cách hùng hồn, quay đầu lại nhìn Khương Mạn: "Em gái, có phải cậu ta uy h**p em không?"
“Anh ấy không uy h**p em.” Khương Mạn phủ nhận, cùng lắm là dùng nhan sắc để quyến rũ cô mà thôi.
Vẻ đẹp của người đàn ông này đều rất hợp với gu thẩm mỹ của cô, phải làm sao đây? Chỉ có thể trách ý chí của cô không kiên định thôi.
Khương Mạn ngáp một cái, lường trước được chút nữa cảnh tượng này sẽ rất đặc sắc. Để tránh bản thân phải rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan nên cô quyết định bỏ chạy trước!
"Buồn ngủ quá, em đi ngủ đi." Cô khu khua tay rồi trở về phòng.
Khương Nhuệ Trạch nghĩ thầm: Cũng tốt! Nếu em gái ở đây thì mình không thể phát điên được! Dù gì cũng phải chú ý đến hình tượng anh trai!
Sau khi Khương Mạn rời đi, hai người đàn ông dường như đã cởi bỏ lớp ngụy trang ra.
Khương Nhuệ Trạch vặn vẹo cổ, ác ý nhìn Bạc Hạc Hiên chằm chằm: "Chuyện tôi bị bắt vào đồn cảnh sát có phải là do cấp dưới của cậu làm không?"
"Đánh nhau làm ảnh hưởng đến nếp sống xã hội."
Bạc Hạc Hiên cười chế nhạo, ánh mắt nhìn anh ta sắc như dao, vừa đẹp vừa xấu xa: "Đã ra tay rồi sao cậu không đánh chết anh ta luôn đi?"
Nếu Quỷ Hồ có mặt ở đây, có lẽ sẽ lại cảm thấy sởn tóc gáy.
Khương Nhuệ Trạch nhìn anh với ánh mắt chê bai: "Cậu có bản lĩnh thì thể hiện trước mặt em gái tôi đi!"
Bạc Hạc Hiên liế m răng hàm sau, dưới đáy mắt hiện lên vẻ u ám, giọng điệu nặng nề: "Nếu khiến Yêu Nhi của tôi sợ hãi thì cậu chịu trách nhiệm à?"
Lúc này, khắp người Khương Nhuệ Trạch đã nổi da gà.
Tên Bạc xấu xa, b**n th** này! Em gái tôi không đánh chết cậu đã là tốt lắm rồi!
Khương Nhuệ Trạch thầm mắng chửi trong lòng, nhưng cũng nhìn ra trạng thái của Bạc Hạc Hiên có gì đó không ổn. Anh ta cau mày: "Không phải cậu thật sự muốn giết Quỷ Hồ đó chứ?"
Bạc Hạc Hiên không nói gì, anh muốn uống rượu nhưng nghĩ đến lời cảnh cáo của Khương Mạn lại lặng lẽ uống một ngụm nước rồi cố gắng nuốt xuống.
“Không giết.” Giọng anh hơi khàn khàn.
Anh nhăn mặt, nhíu mày thể hiện đây không phải lời thật lòng.
Khương Nhuệ Trạch tỏ vẻ nghi ngờ, Arthur đi tới, vẻ mặt có chút không kiên nhẫn: "Cháu buồn ngủ quá, các chú đã nói chuyện xong chưa?"
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Khách từ xa tới được "hộ tống" vào tận phòng dành cho khách, ở đây có dịch vụ chăm sóc tận tình.Arthur khóa cửa phòng tắm lại rồi thong thả đi về phía phòng khách.AdvertisementKhông hề bất ngờ khi thấy husky hình người nào đó đang nổi khùng lên:"Sao cháu lại ở nhà em gái chú?!"AdvertisementTrong lòng Khương Nhuệ Trạch cảnh báo và nhìn chằm chằm vào Bạc Hạc Hiên."Vô gia cư" Bạc Hạc Hiên cười nhạt, giọng điệu hài hước: "Chỉ còn có thể cầu xin người ta cho ở nhờ thôi.""Cậu không có nhà để về đi tìm em gái mình đi! Sao lại tìm em gái tôi!"Hai tay Khương Nhuệ Trạch chống nạnh, nói một cách hùng hồn, quay đầu lại nhìn Khương Mạn: "Em gái, có phải cậu ta uy h**p em không?"“Anh ấy không uy h**p em.” Khương Mạn phủ nhận, cùng lắm là dùng nhan sắc để quyến rũ cô mà thôi.Vẻ đẹp của người đàn ông này đều rất hợp với gu thẩm mỹ của cô, phải làm sao đây? Chỉ có thể trách ý chí của cô không kiên định thôi.Khương Mạn ngáp một cái, lường trước được chút nữa cảnh tượng này sẽ rất đặc sắc. Để tránh bản thân phải rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan nên cô quyết định bỏ chạy trước!"Buồn ngủ quá, em đi ngủ đi." Cô khu khua tay rồi trở về phòng.Khương Nhuệ Trạch nghĩ thầm: Cũng tốt! Nếu em gái ở đây thì mình không thể phát điên được! Dù gì cũng phải chú ý đến hình tượng anh trai!Sau khi Khương Mạn rời đi, hai người đàn ông dường như đã cởi bỏ lớp ngụy trang ra.Khương Nhuệ Trạch vặn vẹo cổ, ác ý nhìn Bạc Hạc Hiên chằm chằm: "Chuyện tôi bị bắt vào đồn cảnh sát có phải là do cấp dưới của cậu làm không?""Đánh nhau làm ảnh hưởng đến nếp sống xã hội."Bạc Hạc Hiên cười chế nhạo, ánh mắt nhìn anh ta sắc như dao, vừa đẹp vừa xấu xa: "Đã ra tay rồi sao cậu không đánh chết anh ta luôn đi?"Nếu Quỷ Hồ có mặt ở đây, có lẽ sẽ lại cảm thấy sởn tóc gáy.Khương Nhuệ Trạch nhìn anh với ánh mắt chê bai: "Cậu có bản lĩnh thì thể hiện trước mặt em gái tôi đi!"Bạc Hạc Hiên liế m răng hàm sau, dưới đáy mắt hiện lên vẻ u ám, giọng điệu nặng nề: "Nếu khiến Yêu Nhi của tôi sợ hãi thì cậu chịu trách nhiệm à?"Lúc này, khắp người Khương Nhuệ Trạch đã nổi da gà.Tên Bạc xấu xa, b**n th** này! Em gái tôi không đánh chết cậu đã là tốt lắm rồi!Khương Nhuệ Trạch thầm mắng chửi trong lòng, nhưng cũng nhìn ra trạng thái của Bạc Hạc Hiên có gì đó không ổn. Anh ta cau mày: "Không phải cậu thật sự muốn giết Quỷ Hồ đó chứ?"Bạc Hạc Hiên không nói gì, anh muốn uống rượu nhưng nghĩ đến lời cảnh cáo của Khương Mạn lại lặng lẽ uống một ngụm nước rồi cố gắng nuốt xuống.“Không giết.” Giọng anh hơi khàn khàn.Anh nhăn mặt, nhíu mày thể hiện đây không phải lời thật lòng.Khương Nhuệ Trạch tỏ vẻ nghi ngờ, Arthur đi tới, vẻ mặt có chút không kiên nhẫn: "Cháu buồn ngủ quá, các chú đã nói chuyện xong chưa?"