Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 868
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Lý Vân tin là thật, theo Khương Hổ đi phẫu thuật, thay tên đổi họ, thậm chí còn nhận Hứa Mạnh là cha. Trở thành một nhà ba người bình thường không liên quan gì tới nhà họ Khương, còn gọi đứa bé là “Khương Mạn”. Nhà họ Khương bảo, chỉ cần bọn họ nuôi lớn “Khương Mạn”, mài giũa đứa bé này thật tốt, để sau này họ dễ dàng thao túng và điều khiển. Lý Vân rất ngoan ngoãn tuân lệnh. AdvertisementBà ta nghe theo mọi sự sắp đặt của nhà họ Khương, nhưng ‘Khương Mạn’ lớn dần cũng là lúc nhà họ Khương bắt đầu trở mặt. Vô số lần Khương Hổ đi đòi tiền nhưng lại không có kết quả gì, hơn nữa vì nợ tiền cờ bạc quá nhiều mà phải trốn chui trốn lủi. AdvertisementHứa Mạnh thì bị bệnh Alzheimer, Lý Vân nuôi ‘Khương Mạn’ tới năm mười tuổi, cuối cùng không chịu nổi nữa, bà ta nuốt sao trôi sự thiệt thòi này? Khương Hổ cũng chưa từng nói rõ cho bà ta biết lai lịch của Khương Mạn, Lý Vân đã truy hỏi nhiều lần nhưng không kết quả gì. Trong lòng cũng đoán già đoán non nhưng vẫn không biết được chân tướng thật sự. Người nhà họ Khương bà ta không dám đụng vào, lại còn phải nuôi không một con tạp chủng, Lý Vân làm sao chịu được chuyện này. Bà ta nhờ vào mối quan hệ, đưa ‘Khương Mạn’ vào trong giới giải trí, trở thành sao nhí kiếm tiền cho bà ta. Còn về chuyện lão già Hứa Mạnh sống chết ra sao, lão ta có phải cha ruột của bà đâu, bà ta chả hơi đâu đi quan tâm chuyện của lão già ấy. Sau này bà ta lại có được sự giúp sức cả nhà họ Phong, gặp được Hoa Thành Hùng, đương nhiên phải đá đít hai kẻ ngáng đường ‘Khương Mạn’ và Hứa Mạnh để còn trở thành quý phu nhân của Hoa Thành Hùng. Ai mà ngờ được…… Cuộc đời của bà ta cũng chỉ nằm trong tay của kẻ khác. ‘Khương Mạn’ vậy mà lại là tiểu công chúa của nhà Lancelot. Bốn người anh trai của cô ta có địa vị lớn, thậm chí nhà họ Khương cũng phải nể. Lý Vân hối hận, hối hận vì đã nhìn trân châu thành mắt cá, rõ ràng có thể khống chế ‘Khương Mạn’, chỉ cần đối xử với cô ta tốt một chút thì sau này có phải cuộc sống đã tốt đẹp hơn nhiều? Bà ta nhẫn nhục vào nhà họ Hoa, bị con ranh Hoa Viện dẫm đạp, bây giờ lại bị Hoa Thành Hùng lấy làm công cụ lấy lòng tên biế n thái bụng phệ. Lý Vân không can tâm, bà ta không can tâm làm người thua cuộc!! Hoa Thành Hùng âm trầm nhìn bà ta: “Bà nên cảm thấy may mắn vì bản thân vẫn còn giá trị, nếu không ông đây đã sớm vứt cho cá ăn rồi!” Lý Vân lạnh run cả người, hoảng sợ cúi đầu, “Tôi biết rồi, tôi sẽ nghe lời.” Bà ta che giấu sự phẫn hận. Chỉ cần không chết, chỉ cần còn sống thì sẽ có cơ hội báo thù…… Bà ta muốn bắt tất cả những kẻ nợ bà ta phải trả giá!! “Chỉnh trang lại bản thân đi, thật kinh tởm.” Hoa Thành Hùng ghét bỏ nhìn bà ta, trịnh thượng nói: “Tí nữa biểu hiện cho tốt vào, dám làm tôi mất mặt thì……” Sắc mặt của Lý Vân tái nhợt, ánh mắt hoảng sợ đến tột cùng. Vương Tùng là một tên b**n th** bạo lực, Hoa Thành Hùng…..chả nhẽ lại không phải!
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Lý Vân tin là thật, theo Khương Hổ đi phẫu thuật, thay tên đổi họ, thậm chí còn nhận Hứa Mạnh là cha. Trở thành một nhà ba người bình thường không liên quan gì tới nhà họ Khương, còn gọi đứa bé là “Khương Mạn”.
Nhà họ Khương bảo, chỉ cần bọn họ nuôi lớn “Khương Mạn”, mài giũa đứa bé này thật tốt, để sau này họ dễ dàng thao túng và điều khiển. Lý Vân rất ngoan ngoãn tuân lệnh.
Advertisement
Bà ta nghe theo mọi sự sắp đặt của nhà họ Khương, nhưng ‘Khương Mạn’ lớn dần cũng là lúc nhà họ Khương bắt đầu trở mặt. Vô số lần Khương Hổ đi đòi tiền nhưng lại không có kết quả gì, hơn nữa vì nợ tiền cờ bạc quá nhiều mà phải trốn chui trốn lủi.
Advertisement
Hứa Mạnh thì bị bệnh Alzheimer, Lý Vân nuôi ‘Khương Mạn’ tới năm mười tuổi, cuối cùng không chịu nổi nữa, bà ta nuốt sao trôi sự thiệt thòi này?
Khương Hổ cũng chưa từng nói rõ cho bà ta biết lai lịch của Khương Mạn, Lý Vân đã truy hỏi nhiều lần nhưng không kết quả gì. Trong lòng cũng đoán già đoán non nhưng vẫn không biết được chân tướng thật sự.
Người nhà họ Khương bà ta không dám đụng vào, lại còn phải nuôi không một con tạp chủng, Lý Vân làm sao chịu được chuyện này.
Bà ta nhờ vào mối quan hệ, đưa ‘Khương Mạn’ vào trong giới giải trí, trở thành sao nhí kiếm tiền cho bà ta. Còn về chuyện lão già Hứa Mạnh sống chết ra sao, lão ta có phải cha ruột của bà đâu, bà ta chả hơi đâu đi quan tâm chuyện của lão già ấy.
Sau này bà ta lại có được sự giúp sức cả nhà họ Phong, gặp được Hoa Thành Hùng, đương nhiên phải đá đít hai kẻ ngáng đường ‘Khương Mạn’ và Hứa Mạnh để còn trở thành quý phu nhân của Hoa Thành Hùng.
Ai mà ngờ được……
Cuộc đời của bà ta cũng chỉ nằm trong tay của kẻ khác.
‘Khương Mạn’ vậy mà lại là tiểu công chúa của nhà Lancelot. Bốn người anh trai của cô ta có địa vị lớn, thậm chí nhà họ Khương cũng phải nể.
Lý Vân hối hận, hối hận vì đã nhìn trân châu thành mắt cá, rõ ràng có thể khống chế ‘Khương Mạn’, chỉ cần đối xử với cô ta tốt một chút thì sau này có phải cuộc sống đã tốt đẹp hơn nhiều?
Bà ta nhẫn nhục vào nhà họ Hoa, bị con ranh Hoa Viện dẫm đạp, bây giờ lại bị Hoa Thành Hùng lấy làm công cụ lấy lòng tên biế n thái bụng phệ. Lý Vân không can tâm, bà ta không can tâm làm người thua cuộc!!
Hoa Thành Hùng âm trầm nhìn bà ta: “Bà nên cảm thấy may mắn vì bản thân vẫn còn giá trị, nếu không ông đây đã sớm vứt cho cá ăn rồi!”
Lý Vân lạnh run cả người, hoảng sợ cúi đầu, “Tôi biết rồi, tôi sẽ nghe lời.”
Bà ta che giấu sự phẫn hận. Chỉ cần không chết, chỉ cần còn sống thì sẽ có cơ hội báo thù……
Bà ta muốn bắt tất cả những kẻ nợ bà ta phải trả giá!!
“Chỉnh trang lại bản thân đi, thật kinh tởm.” Hoa Thành Hùng ghét bỏ nhìn bà ta, trịnh thượng nói: “Tí nữa biểu hiện cho tốt vào, dám làm tôi mất mặt thì……”
Sắc mặt của Lý Vân tái nhợt, ánh mắt hoảng sợ đến tột cùng.
Vương Tùng là một tên b**n th** bạo lực, Hoa Thành Hùng…..chả nhẽ lại không phải!
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Lý Vân tin là thật, theo Khương Hổ đi phẫu thuật, thay tên đổi họ, thậm chí còn nhận Hứa Mạnh là cha. Trở thành một nhà ba người bình thường không liên quan gì tới nhà họ Khương, còn gọi đứa bé là “Khương Mạn”. Nhà họ Khương bảo, chỉ cần bọn họ nuôi lớn “Khương Mạn”, mài giũa đứa bé này thật tốt, để sau này họ dễ dàng thao túng và điều khiển. Lý Vân rất ngoan ngoãn tuân lệnh. AdvertisementBà ta nghe theo mọi sự sắp đặt của nhà họ Khương, nhưng ‘Khương Mạn’ lớn dần cũng là lúc nhà họ Khương bắt đầu trở mặt. Vô số lần Khương Hổ đi đòi tiền nhưng lại không có kết quả gì, hơn nữa vì nợ tiền cờ bạc quá nhiều mà phải trốn chui trốn lủi. AdvertisementHứa Mạnh thì bị bệnh Alzheimer, Lý Vân nuôi ‘Khương Mạn’ tới năm mười tuổi, cuối cùng không chịu nổi nữa, bà ta nuốt sao trôi sự thiệt thòi này? Khương Hổ cũng chưa từng nói rõ cho bà ta biết lai lịch của Khương Mạn, Lý Vân đã truy hỏi nhiều lần nhưng không kết quả gì. Trong lòng cũng đoán già đoán non nhưng vẫn không biết được chân tướng thật sự. Người nhà họ Khương bà ta không dám đụng vào, lại còn phải nuôi không một con tạp chủng, Lý Vân làm sao chịu được chuyện này. Bà ta nhờ vào mối quan hệ, đưa ‘Khương Mạn’ vào trong giới giải trí, trở thành sao nhí kiếm tiền cho bà ta. Còn về chuyện lão già Hứa Mạnh sống chết ra sao, lão ta có phải cha ruột của bà đâu, bà ta chả hơi đâu đi quan tâm chuyện của lão già ấy. Sau này bà ta lại có được sự giúp sức cả nhà họ Phong, gặp được Hoa Thành Hùng, đương nhiên phải đá đít hai kẻ ngáng đường ‘Khương Mạn’ và Hứa Mạnh để còn trở thành quý phu nhân của Hoa Thành Hùng. Ai mà ngờ được…… Cuộc đời của bà ta cũng chỉ nằm trong tay của kẻ khác. ‘Khương Mạn’ vậy mà lại là tiểu công chúa của nhà Lancelot. Bốn người anh trai của cô ta có địa vị lớn, thậm chí nhà họ Khương cũng phải nể. Lý Vân hối hận, hối hận vì đã nhìn trân châu thành mắt cá, rõ ràng có thể khống chế ‘Khương Mạn’, chỉ cần đối xử với cô ta tốt một chút thì sau này có phải cuộc sống đã tốt đẹp hơn nhiều? Bà ta nhẫn nhục vào nhà họ Hoa, bị con ranh Hoa Viện dẫm đạp, bây giờ lại bị Hoa Thành Hùng lấy làm công cụ lấy lòng tên biế n thái bụng phệ. Lý Vân không can tâm, bà ta không can tâm làm người thua cuộc!! Hoa Thành Hùng âm trầm nhìn bà ta: “Bà nên cảm thấy may mắn vì bản thân vẫn còn giá trị, nếu không ông đây đã sớm vứt cho cá ăn rồi!” Lý Vân lạnh run cả người, hoảng sợ cúi đầu, “Tôi biết rồi, tôi sẽ nghe lời.” Bà ta che giấu sự phẫn hận. Chỉ cần không chết, chỉ cần còn sống thì sẽ có cơ hội báo thù…… Bà ta muốn bắt tất cả những kẻ nợ bà ta phải trả giá!! “Chỉnh trang lại bản thân đi, thật kinh tởm.” Hoa Thành Hùng ghét bỏ nhìn bà ta, trịnh thượng nói: “Tí nữa biểu hiện cho tốt vào, dám làm tôi mất mặt thì……” Sắc mặt của Lý Vân tái nhợt, ánh mắt hoảng sợ đến tột cùng. Vương Tùng là một tên b**n th** bạo lực, Hoa Thành Hùng…..chả nhẽ lại không phải!