Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 870

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Cậu hai nhà họ Tề giơ ngón cái lên: “Anh cả, không hổ là anh, đủ gian trá đấy!”    Cậu cả nhà họ Tề dương dương tự đắc không quá ba giây, nhăn mày: “Chú đang khen anh đấy sao?”    Advertisement“Đây là lời mà đại ca của em nói.”  Cậu cả nhà họ Tề liếc trái liếc phải: “Cậu ba nhà Lancelot kia rốt cuộc đang ở đâu?”   Anh ta giống như con bướm hoa, lượn khắp sảnh cũng không tìm thấy người nào khả nghi.    AdvertisementCậu hai nhà họ Tề kiêu ngạo nói: “Đại ca của em rất có bản lĩnh, anh ấy không cho anh tìm thấy thì anh đương nhiên là không tìm ra rồi!”    Lúc hai anh em đang nói chuyện phiếm, Hoa Thành Hùng cũng nhanh chóng lên sân khấu chính giống như cá nằm trên thớt.  Ông ta lúc này chẳng khác gì con kiến bò trên chảo nóng.    Nhưng chỉ có thể cắn răng mà tiếp tục thôi.  “Cảm ơn các vị khách quý đã tới tham gia buổi triển lãm tranh lần này, ngoại trừ triển lãm các bức tranh nổi tiếng, tôi còn lấy ra không ít vật phẩm quý giá để rao bán.”    “Đây đều là những vật phẩm có một không hai của các tác giả nổi tiếng, tin rằng nhất định sẽ khiến các vị khách quý hài lòng.”    Ông ta nói xong, chỉ có một vài tiếng vỗ tay rải rác vang lên.    Nữ lễ tân đẩy vật phẩm đầu tiên ra, đó là một bức tranh sơn dầu, màu sắc tươi sáng, nét vẽ ngông cuồng.   Nhưng nội dung bức tranh lại là cảnh địa ngục.    “Bức tranh này là từ bàn tay của họa sĩ nổi tiếng người Châu Âu, Noci vào thế kỷ 18. Hiện chỉ còn 10 bức tranh của Noci, được mệnh danh là mười cảnh địa ngục, đây là cảnh thứ chín ‘Tình yêu của quỷ Satan’.”  Ngay khi ‘Tình yêu của quỷ Satan’ vừa ra mắt, các vị khách đã nóng mắt, nhưng rất nhanh sau đó liền thất vọng và biến thành phẫn nộ.  Bức tranh này nằm trong tay Hoa Thành Hùng thật đúng là lãng phí!  Nhưng đáng giận hơn là cho dù bọn họ có tiền cũng không dám giơ bảng!!    Mục đích của Hoa Thành Hùng bán đấu giá những bức tranh nổi tiếng trong triển lãm nghệ thuật này là để tích góp vốn cho tập đoàn của mình, lúc này giơ bảng chẳng khác nào đưa tiền cho ông ta, chống đối với gia tộc Lancelot sao?  Có ai lại đầu đất như thế chứ!  Bức tranh đầu tiên được đưa ra, không gian im phăng phắc, không một ai báo giá!   Hoa Thành Hùng sắp đổ mồ hôi lạnh rồi. Giống như hi vọng cuối cùng bị dập tắt ngay trước mắt.  “Thật ngại quá, buổi đấu giá này không có giá khởi điểm sao?” Có người giơ tay hỏi.   Mọi người nhìn sang, bất giác nhăn mày.    Người đàn ông vừa nói chuyện, mặc một bộ trang phục bồi bàn, mái tóc bạch kim, nhìn ra được là một người nước ngoài, nhưng trông bộ dạng mặt mũi bầm dập giống như vừa bị ăn đòn.   “Người này là ai vậy?”  “Bồi bàn à?”  Hoa Thành Hùng nhìn cách ăn mặc của Quỷ Hồ thì nhăn mày, trong lòng giống như lửa đốt, nếu không phải kiêng dè đám khách quý ở đây thì ông ta đã chửi cho một trận rồi.  

Cậu hai nhà họ Tề giơ ngón cái lên: “Anh cả, không hổ là anh, đủ gian trá đấy!”    

Cậu cả nhà họ Tề dương dương tự đắc không quá ba giây, nhăn mày: “Chú đang khen anh đấy sao?”    

Advertisement

“Đây là lời mà đại ca của em nói.”  

Cậu cả nhà họ Tề liếc trái liếc phải: “Cậu ba nhà Lancelot kia rốt cuộc đang ở đâu?”   

Anh ta giống như con bướm hoa, lượn khắp sảnh cũng không tìm thấy người nào khả nghi.    

Advertisement

Cậu hai nhà họ Tề kiêu ngạo nói: “Đại ca của em rất có bản lĩnh, anh ấy không cho anh tìm thấy thì anh đương nhiên là không tìm ra rồi!”    

Lúc hai anh em đang nói chuyện phiếm, Hoa Thành Hùng cũng nhanh chóng lên sân khấu chính giống như cá nằm trên thớt.  

Ông ta lúc này chẳng khác gì con kiến bò trên chảo nóng.    

Nhưng chỉ có thể cắn răng mà tiếp tục thôi.  

“Cảm ơn các vị khách quý đã tới tham gia buổi triển lãm tranh lần này, ngoại trừ triển lãm các bức tranh nổi tiếng, tôi còn lấy ra không ít vật phẩm quý giá để rao bán.”    

“Đây đều là những vật phẩm có một không hai của các tác giả nổi tiếng, tin rằng nhất định sẽ khiến các vị khách quý hài lòng.”    

Ông ta nói xong, chỉ có một vài tiếng vỗ tay rải rác vang lên.    

Nữ lễ tân đẩy vật phẩm đầu tiên ra, đó là một bức tranh sơn dầu, màu sắc tươi sáng, nét vẽ ngông cuồng.   

Nhưng nội dung bức tranh lại là cảnh địa ngục.    

“Bức tranh này là từ bàn tay của họa sĩ nổi tiếng người Châu Âu, Noci vào thế kỷ 18. Hiện chỉ còn 10 bức tranh của Noci, được mệnh danh là mười cảnh địa ngục, đây là cảnh thứ chín ‘Tình yêu của quỷ Satan’.”  

Ngay khi ‘Tình yêu của quỷ Satan’ vừa ra mắt, các vị khách đã nóng mắt, nhưng rất nhanh sau đó liền thất vọng và biến thành phẫn nộ.  

Bức tranh này nằm trong tay Hoa Thành Hùng thật đúng là lãng phí!  

Nhưng đáng giận hơn là cho dù bọn họ có tiền cũng không dám giơ bảng!!    

Mục đích của Hoa Thành Hùng bán đấu giá những bức tranh nổi tiếng trong triển lãm nghệ thuật này là để tích góp vốn cho tập đoàn của mình, lúc này giơ bảng chẳng khác nào đưa tiền cho ông ta, chống đối với gia tộc Lancelot sao?  

Có ai lại đầu đất như thế chứ!  

Bức tranh đầu tiên được đưa ra, không gian im phăng phắc, không một ai báo giá!   

Hoa Thành Hùng sắp đổ mồ hôi lạnh rồi. Giống như hi vọng cuối cùng bị dập tắt ngay trước mắt.  

“Thật ngại quá, buổi đấu giá này không có giá khởi điểm sao?” Có người giơ tay hỏi.   

Mọi người nhìn sang, bất giác nhăn mày.    

Người đàn ông vừa nói chuyện, mặc một bộ trang phục bồi bàn, mái tóc bạch kim, nhìn ra được là một người nước ngoài, nhưng trông bộ dạng mặt mũi bầm dập giống như vừa bị ăn đòn.   

“Người này là ai vậy?”  

“Bồi bàn à?”  

Hoa Thành Hùng nhìn cách ăn mặc của Quỷ Hồ thì nhăn mày, trong lòng giống như lửa đốt, nếu không phải kiêng dè đám khách quý ở đây thì ông ta đã chửi cho một trận rồi.  

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Cậu hai nhà họ Tề giơ ngón cái lên: “Anh cả, không hổ là anh, đủ gian trá đấy!”    Cậu cả nhà họ Tề dương dương tự đắc không quá ba giây, nhăn mày: “Chú đang khen anh đấy sao?”    Advertisement“Đây là lời mà đại ca của em nói.”  Cậu cả nhà họ Tề liếc trái liếc phải: “Cậu ba nhà Lancelot kia rốt cuộc đang ở đâu?”   Anh ta giống như con bướm hoa, lượn khắp sảnh cũng không tìm thấy người nào khả nghi.    AdvertisementCậu hai nhà họ Tề kiêu ngạo nói: “Đại ca của em rất có bản lĩnh, anh ấy không cho anh tìm thấy thì anh đương nhiên là không tìm ra rồi!”    Lúc hai anh em đang nói chuyện phiếm, Hoa Thành Hùng cũng nhanh chóng lên sân khấu chính giống như cá nằm trên thớt.  Ông ta lúc này chẳng khác gì con kiến bò trên chảo nóng.    Nhưng chỉ có thể cắn răng mà tiếp tục thôi.  “Cảm ơn các vị khách quý đã tới tham gia buổi triển lãm tranh lần này, ngoại trừ triển lãm các bức tranh nổi tiếng, tôi còn lấy ra không ít vật phẩm quý giá để rao bán.”    “Đây đều là những vật phẩm có một không hai của các tác giả nổi tiếng, tin rằng nhất định sẽ khiến các vị khách quý hài lòng.”    Ông ta nói xong, chỉ có một vài tiếng vỗ tay rải rác vang lên.    Nữ lễ tân đẩy vật phẩm đầu tiên ra, đó là một bức tranh sơn dầu, màu sắc tươi sáng, nét vẽ ngông cuồng.   Nhưng nội dung bức tranh lại là cảnh địa ngục.    “Bức tranh này là từ bàn tay của họa sĩ nổi tiếng người Châu Âu, Noci vào thế kỷ 18. Hiện chỉ còn 10 bức tranh của Noci, được mệnh danh là mười cảnh địa ngục, đây là cảnh thứ chín ‘Tình yêu của quỷ Satan’.”  Ngay khi ‘Tình yêu của quỷ Satan’ vừa ra mắt, các vị khách đã nóng mắt, nhưng rất nhanh sau đó liền thất vọng và biến thành phẫn nộ.  Bức tranh này nằm trong tay Hoa Thành Hùng thật đúng là lãng phí!  Nhưng đáng giận hơn là cho dù bọn họ có tiền cũng không dám giơ bảng!!    Mục đích của Hoa Thành Hùng bán đấu giá những bức tranh nổi tiếng trong triển lãm nghệ thuật này là để tích góp vốn cho tập đoàn của mình, lúc này giơ bảng chẳng khác nào đưa tiền cho ông ta, chống đối với gia tộc Lancelot sao?  Có ai lại đầu đất như thế chứ!  Bức tranh đầu tiên được đưa ra, không gian im phăng phắc, không một ai báo giá!   Hoa Thành Hùng sắp đổ mồ hôi lạnh rồi. Giống như hi vọng cuối cùng bị dập tắt ngay trước mắt.  “Thật ngại quá, buổi đấu giá này không có giá khởi điểm sao?” Có người giơ tay hỏi.   Mọi người nhìn sang, bất giác nhăn mày.    Người đàn ông vừa nói chuyện, mặc một bộ trang phục bồi bàn, mái tóc bạch kim, nhìn ra được là một người nước ngoài, nhưng trông bộ dạng mặt mũi bầm dập giống như vừa bị ăn đòn.   “Người này là ai vậy?”  “Bồi bàn à?”  Hoa Thành Hùng nhìn cách ăn mặc của Quỷ Hồ thì nhăn mày, trong lòng giống như lửa đốt, nếu không phải kiêng dè đám khách quý ở đây thì ông ta đã chửi cho một trận rồi.  

Chương 870