Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 872

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Khương Tiểu Bảo này tới phá đám hả?    Trò này là thế nào đây?  Advertisement“Bảo thiếu gia!” Hoa Thành Hùng cất giọng, kìm nén sự phẫn nộ: “Cậu không đấu giá thì cũng đừng phá đám!”  “Ông đây cứ phá đám đấy, thì sao nào?”  Khương Tiểu Bảo hai tay chống nạnh, đám bậu xậu sau lưng cậu ta đứng thành một hàng ngang giống như bảo vệ.    Advertisement“Cái tên gấu chó này, nghe nói con gái ông trước kia từng bắt nạt chị họ Khương Mạn của tôi đúng không?”  “Người của nhà họ Khương chúng tôi là người mà loại gấu chó như ông cũng có thể tùy tiện bắt nạt được hay sao? Con gái ông bắt nạt chị họ tôi, thì tôi bắt nạt ba của cô ta, cũng chính là ông đấy!!”    “Sao nào, không phục hả? Tới đây! Tới battle battle với ông đây nào!”  Các cụ có câu, không sợ kẻ tài, chỉ sợ kẻ không nói lý!   Khương Tiểu Bảo vốn không có bản lĩnh gì, nhưng lại có gia cảnh ghê gớm, mà cậu ta lại là kẻ không nói lý!    Hoa Thành Hùng dường như sắp tức muốn xỉu luôn rồi!  Thế này là thế nào!  Các khách mời cũng ngơ ngác!  Cậu cả nhà họ Tề: “Cục diện này tôi thực sự không ngờ tới……”  Vương Tùng: “Nhà họ Khương với gia tộc Lancelot hòa hợp rồi à? Hay là chi thứ hai nhà họ Khương đang bày tỏ thiện ý?”  Quỷ Hồ lượn về bên cạnh Khương Nhuệ Trạch, “Tình hình gì đây? Cái tên bảo bối to xác này là em họ anh à?”    Khương Nhuệ Trạch sắc mặt đen thui, “Em họ cái rắm, có quỷ mới biết nhà họ Khương đang phát điên cái gì!”    Cái tên Khương Tiểu Bảo này rốt cuộc là nhảy ra giở trò gì?  Trong sự hỗn loạn, có một giọng nữ trầm thấp, chậm rãi lên tiếng:    “Thú vị đấy, sao tôi lại không biết là mình có một người em họ nhỉ? Đầu năm nay có trào lưu nhận người thân bừa vậy sao?”  Ở buổi triển lãm tranh, nhân vật có tiếng ở các lĩnh vực đều tụ họp lại đây, Âu phục, giày da, váy hoa, lễ phục, tất cả đều là hàng cao cấp.  Ngay cả hoa tươi trang trí hội trường cũng là từ nước ngoài vận chuyển về theo đường hàng không, chỉ để xứng tầm với những người nổi tiếng trong giới này.   Mấy người tiến vào từ cửa ra vào, cách ăn mặc hiển nhiên là hoàn toàn không phù hợp với nơi này. Nhưng lại không ai có thể phớt lờ hào quang tỏa ra từ người họ.    Chiếc áo khoác da sạch sẽ, gọn gàng, sắc xảo, thắt lưng tôn lên vòng eo thon thả như rắn của cô, chiếc áo khoác dài làm bằng da không thể che giấu hoàn toàn sức mạnh và vẻ đẹp mà đôi chân dài mang lại.  Đôi mắt và lông mày của người phụ nữ mang vẻ sắc bén như dao, sự quyến rũ không thể kiềm chế và sự lạnh lùng ở giữa đôi lông mày tạo nên vẻ đối lập, khiến người ta không dám đối diện trực tiếp, nhưng lại không chống cự được sức hút ấy.   

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Khương Tiểu Bảo này tới phá đám hả?    

Trò này là thế nào đây?  

Advertisement

“Bảo thiếu gia!” Hoa Thành Hùng cất giọng, kìm nén sự phẫn nộ: “Cậu không đấu giá thì cũng đừng phá đám!”  

“Ông đây cứ phá đám đấy, thì sao nào?”  

Khương Tiểu Bảo hai tay chống nạnh, đám bậu xậu sau lưng cậu ta đứng thành một hàng ngang giống như bảo vệ.    

Advertisement

“Cái tên gấu chó này, nghe nói con gái ông trước kia từng bắt nạt chị họ Khương Mạn của tôi đúng không?”  

“Người của nhà họ Khương chúng tôi là người mà loại gấu chó như ông cũng có thể tùy tiện bắt nạt được hay sao? Con gái ông bắt nạt chị họ tôi, thì tôi bắt nạt ba của cô ta, cũng chính là ông đấy!!”    

“Sao nào, không phục hả? Tới đây! Tới battle battle với ông đây nào!”  

Các cụ có câu, không sợ kẻ tài, chỉ sợ kẻ không nói lý!   

Khương Tiểu Bảo vốn không có bản lĩnh gì, nhưng lại có gia cảnh ghê gớm, mà cậu ta lại là kẻ không nói lý!    

Hoa Thành Hùng dường như sắp tức muốn xỉu luôn rồi!  

Thế này là thế nào!  

Các khách mời cũng ngơ ngác!  

Cậu cả nhà họ Tề: “Cục diện này tôi thực sự không ngờ tới……”  

Vương Tùng: “Nhà họ Khương với gia tộc Lancelot hòa hợp rồi à? Hay là chi thứ hai nhà họ Khương đang bày tỏ thiện ý?”  

Quỷ Hồ lượn về bên cạnh Khương Nhuệ Trạch, “Tình hình gì đây? Cái tên bảo bối to xác này là em họ anh à?”    

Khương Nhuệ Trạch sắc mặt đen thui, “Em họ cái rắm, có quỷ mới biết nhà họ Khương đang phát điên cái gì!”    

Cái tên Khương Tiểu Bảo này rốt cuộc là nhảy ra giở trò gì?  

Trong sự hỗn loạn, có một giọng nữ trầm thấp, chậm rãi lên tiếng:    

“Thú vị đấy, sao tôi lại không biết là mình có một người em họ nhỉ? Đầu năm nay có trào lưu nhận người thân bừa vậy sao?”  

Ở buổi triển lãm tranh, nhân vật có tiếng ở các lĩnh vực đều tụ họp lại đây, Âu phục, giày da, váy hoa, lễ phục, tất cả đều là hàng cao cấp.  

Ngay cả hoa tươi trang trí hội trường cũng là từ nước ngoài vận chuyển về theo đường hàng không, chỉ để xứng tầm với những người nổi tiếng trong giới này.   

Mấy người tiến vào từ cửa ra vào, cách ăn mặc hiển nhiên là hoàn toàn không phù hợp với nơi này. Nhưng lại không ai có thể phớt lờ hào quang tỏa ra từ người họ.    

Chiếc áo khoác da sạch sẽ, gọn gàng, sắc xảo, thắt lưng tôn lên vòng eo thon thả như rắn của cô, chiếc áo khoác dài làm bằng da không thể che giấu hoàn toàn sức mạnh và vẻ đẹp mà đôi chân dài mang lại.  

Đôi mắt và lông mày của người phụ nữ mang vẻ sắc bén như dao, sự quyến rũ không thể kiềm chế và sự lạnh lùng ở giữa đôi lông mày tạo nên vẻ đối lập, khiến người ta không dám đối diện trực tiếp, nhưng lại không chống cự được sức hút ấy.   

Image removed.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Khương Tiểu Bảo này tới phá đám hả?    Trò này là thế nào đây?  Advertisement“Bảo thiếu gia!” Hoa Thành Hùng cất giọng, kìm nén sự phẫn nộ: “Cậu không đấu giá thì cũng đừng phá đám!”  “Ông đây cứ phá đám đấy, thì sao nào?”  Khương Tiểu Bảo hai tay chống nạnh, đám bậu xậu sau lưng cậu ta đứng thành một hàng ngang giống như bảo vệ.    Advertisement“Cái tên gấu chó này, nghe nói con gái ông trước kia từng bắt nạt chị họ Khương Mạn của tôi đúng không?”  “Người của nhà họ Khương chúng tôi là người mà loại gấu chó như ông cũng có thể tùy tiện bắt nạt được hay sao? Con gái ông bắt nạt chị họ tôi, thì tôi bắt nạt ba của cô ta, cũng chính là ông đấy!!”    “Sao nào, không phục hả? Tới đây! Tới battle battle với ông đây nào!”  Các cụ có câu, không sợ kẻ tài, chỉ sợ kẻ không nói lý!   Khương Tiểu Bảo vốn không có bản lĩnh gì, nhưng lại có gia cảnh ghê gớm, mà cậu ta lại là kẻ không nói lý!    Hoa Thành Hùng dường như sắp tức muốn xỉu luôn rồi!  Thế này là thế nào!  Các khách mời cũng ngơ ngác!  Cậu cả nhà họ Tề: “Cục diện này tôi thực sự không ngờ tới……”  Vương Tùng: “Nhà họ Khương với gia tộc Lancelot hòa hợp rồi à? Hay là chi thứ hai nhà họ Khương đang bày tỏ thiện ý?”  Quỷ Hồ lượn về bên cạnh Khương Nhuệ Trạch, “Tình hình gì đây? Cái tên bảo bối to xác này là em họ anh à?”    Khương Nhuệ Trạch sắc mặt đen thui, “Em họ cái rắm, có quỷ mới biết nhà họ Khương đang phát điên cái gì!”    Cái tên Khương Tiểu Bảo này rốt cuộc là nhảy ra giở trò gì?  Trong sự hỗn loạn, có một giọng nữ trầm thấp, chậm rãi lên tiếng:    “Thú vị đấy, sao tôi lại không biết là mình có một người em họ nhỉ? Đầu năm nay có trào lưu nhận người thân bừa vậy sao?”  Ở buổi triển lãm tranh, nhân vật có tiếng ở các lĩnh vực đều tụ họp lại đây, Âu phục, giày da, váy hoa, lễ phục, tất cả đều là hàng cao cấp.  Ngay cả hoa tươi trang trí hội trường cũng là từ nước ngoài vận chuyển về theo đường hàng không, chỉ để xứng tầm với những người nổi tiếng trong giới này.   Mấy người tiến vào từ cửa ra vào, cách ăn mặc hiển nhiên là hoàn toàn không phù hợp với nơi này. Nhưng lại không ai có thể phớt lờ hào quang tỏa ra từ người họ.    Chiếc áo khoác da sạch sẽ, gọn gàng, sắc xảo, thắt lưng tôn lên vòng eo thon thả như rắn của cô, chiếc áo khoác dài làm bằng da không thể che giấu hoàn toàn sức mạnh và vẻ đẹp mà đôi chân dài mang lại.  Đôi mắt và lông mày của người phụ nữ mang vẻ sắc bén như dao, sự quyến rũ không thể kiềm chế và sự lạnh lùng ở giữa đôi lông mày tạo nên vẻ đối lập, khiến người ta không dám đối diện trực tiếp, nhưng lại không chống cự được sức hút ấy.   

Chương 872