Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 875
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Khách khứa ở đây, có kẻ nào không phải là hồ ly thành tinh? Nước mắt cá sấu, kẻ nào tin thì kẻ đó chết! AdvertisementKhương Mạn phì cười ra tiếng, nếu không phải chó ngáp phải ruồi, Quỷ Hồ tình cờ là bạn cũ của anh ba, thì chỉ e là giờ này cô đã được hưởng thụ ‘dịch vụ chăm sóc của sát thủ’ từ hội thợ săn rồi! Dám thuê cả sát thủ tới giết cô thì lúc này sẽ dễ dàng sợ hãi và hối hận sao? “Nói chuyện có đạo lý chút đi, tổng giám đốc Hoa, kỹ năng diễn xuất này của ông đem đi đâu cũng khó kiếm ăn đấy.” AdvertisementKhương Mạn cảm khái, giọng điệu từ tốn, trào phúng và chế giễu, vẫn như một lưỡi dao lạnh lẽo, cứa vào lòng người. “Hoa Viện diễn vai kẻ điên quả đúng là chân thực sắc nét, kẻ làm ba như ông sao không chịu học hỏi một chút vậy?” Tiếng than khóc của Hoa Thành Hùng chợt ngừng lại, bất giác nhìn Khương Mạn, trong mắt lộ ra vẻ tức giận. Khương Mạn cười tươi sáng, “Đừng ngẩng đầu, kỹ năng diễn xuất sẽ rớt xuống đấy.” Cô cầm ly rượu, chậm rãi đi về phía sân khấu, dưới tầm mắt của tất cả mọi người, trực tiếp đổ cả ly rượu lên đầu Hoa Thành Hùng, sắc mặt lạnh lùng đến cực độ: “Không phải muốn diễn sao? Vậy thì diễn đàng hoàng cho tôi xem!” “Diễn tới khi nào tôi vừa lòng mới thôi.” 、 Hiện trường lặng ngắt như tờ. Tiếng khóc của Hoa Thành Hùng đột nhiên dừng lại, vẻ mặt vô cùng phẫn uất. "Khương Mạn, tao sẽ giết mày!!" Hoa Thành Hùng chưa kịp đứng dậy thì một hòn đá bay tới đập trúng đầu gối của ông ta khiến ông ta khuỵu xuống, mất trọng tâm không ổn định và ngã sang một bên. Vài tiếng ầm ầm vang lên, ông ta lăn từ mép sân khấu chính xuống, cú ngã này cũng không nhẹ! "Ối" Quỷ Hồ hét lên rồi che miệng lại, lắc lắc súng cao su trong tay. "Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy loại đồ chơi này, vì tò mò nên tôi đã chơi một chút. Ôi, tôi xin lỗi, tôi thực sự xin lỗi ông!" Quỷ Hồ vội vàng chạy đến đỡ Hoa Thành Hùng dậy và phủi bụi trên người cho ông ta như thể anh ta thực sự cảm thấy có lỗi. “Tránh ra!” Hoa Thành Hùng đẩy anh ta ra, sau gáy có cảm giác đau nhói như muỗi đốt, nhưng lúc này ông ta tức giận đến mức hoàn toàn không thể cảm nhận được. Quỷ Hồ giơ hai tay lên, trực tiếp lùi lại, khi nhìn lướt qua sân khấu chính, nhanh chóng nháy mắt với Khương Mạn. " Diễn ít như vậy sao? Hoa tổng thật không thể giữ được bình bĩnh." Khương Mạn thản nhiên cười nói: "Đế Quốc là xã hội sống và làm việc theo pháp luật, giết người là phạm pháp. Vừa rồi là ông đang uy h**p tôi sao?" “Mọi người cũng đều nghe thấy rồi chứ?” Cô cười ha ha rồi nói với khách khứa. "Nghe thấy rồi! Hoa Cẩu Hùng này coi thường pháp luật!" Anh cả nhà họ Tề là người đầu tiên đứng lên. Vương Tùng cũng không chịu thua kém nói: "Dám nói chuyện giết người trước mặt nhiều người như vậy, gan của Hoa Thành Hùng thật sự lớn bằng trời rồi!"
Khách khứa ở đây, có kẻ nào không phải là hồ ly thành tinh?
Nước mắt cá sấu, kẻ nào tin thì kẻ đó chết!
Advertisement
Khương Mạn phì cười ra tiếng, nếu không phải chó ngáp phải ruồi, Quỷ Hồ tình cờ là bạn cũ của anh ba, thì chỉ e là giờ này cô đã được hưởng thụ ‘dịch vụ chăm sóc của sát thủ’ từ hội thợ săn rồi!
Dám thuê cả sát thủ tới giết cô thì lúc này sẽ dễ dàng sợ hãi và hối hận sao?
“Nói chuyện có đạo lý chút đi, tổng giám đốc Hoa, kỹ năng diễn xuất này của ông đem đi đâu cũng khó kiếm ăn đấy.”
Advertisement
Khương Mạn cảm khái, giọng điệu từ tốn, trào phúng và chế giễu, vẫn như một lưỡi dao lạnh lẽo, cứa vào lòng người.
“Hoa Viện diễn vai kẻ điên quả đúng là chân thực sắc nét, kẻ làm ba như ông sao không chịu học hỏi một chút vậy?”
Tiếng than khóc của Hoa Thành Hùng chợt ngừng lại, bất giác nhìn Khương Mạn, trong mắt lộ ra vẻ tức giận.
Khương Mạn cười tươi sáng, “Đừng ngẩng đầu, kỹ năng diễn xuất sẽ rớt xuống đấy.”
Cô cầm ly rượu, chậm rãi đi về phía sân khấu, dưới tầm mắt của tất cả mọi người, trực tiếp đổ cả ly rượu lên đầu Hoa Thành Hùng, sắc mặt lạnh lùng đến cực độ:
“Không phải muốn diễn sao? Vậy thì diễn đàng hoàng cho tôi xem!”
“Diễn tới khi nào tôi vừa lòng mới thôi.”
、
Hiện trường lặng ngắt như tờ. Tiếng khóc của Hoa Thành Hùng đột nhiên dừng lại, vẻ mặt vô cùng phẫn uất.
"Khương Mạn, tao sẽ giết mày!!"
Hoa Thành Hùng chưa kịp đứng dậy thì một hòn đá bay tới đập trúng đầu gối của ông ta khiến ông ta khuỵu xuống, mất trọng tâm không ổn định và ngã sang một bên.
Vài tiếng ầm ầm vang lên, ông ta lăn từ mép sân khấu chính xuống, cú ngã này cũng không nhẹ!
"Ối" Quỷ Hồ hét lên rồi che miệng lại, lắc lắc súng cao su trong tay.
"Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy loại đồ chơi này, vì tò mò nên tôi đã chơi một chút. Ôi, tôi xin lỗi, tôi thực sự xin lỗi ông!"
Quỷ Hồ vội vàng chạy đến đỡ Hoa Thành Hùng dậy và phủi bụi trên người cho ông ta như thể anh ta thực sự cảm thấy có lỗi.
“Tránh ra!” Hoa Thành Hùng đẩy anh ta ra, sau gáy có cảm giác đau nhói như muỗi đốt, nhưng lúc này ông ta tức giận đến mức hoàn toàn không thể cảm nhận được.
Quỷ Hồ giơ hai tay lên, trực tiếp lùi lại, khi nhìn lướt qua sân khấu chính, nhanh chóng nháy mắt với Khương Mạn.
" Diễn ít như vậy sao? Hoa tổng thật không thể giữ được bình bĩnh." Khương Mạn thản nhiên cười nói:
"Đế Quốc là xã hội sống và làm việc theo pháp luật, giết người là phạm pháp. Vừa rồi là ông đang uy h**p tôi sao?"
“Mọi người cũng đều nghe thấy rồi chứ?” Cô cười ha ha rồi nói với khách khứa.
"Nghe thấy rồi! Hoa Cẩu Hùng này coi thường pháp luật!" Anh cả nhà họ Tề là người đầu tiên đứng lên.
Vương Tùng cũng không chịu thua kém nói: "Dám nói chuyện giết người trước mặt nhiều người như vậy, gan của Hoa Thành Hùng thật sự lớn bằng trời rồi!"
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Khách khứa ở đây, có kẻ nào không phải là hồ ly thành tinh? Nước mắt cá sấu, kẻ nào tin thì kẻ đó chết! AdvertisementKhương Mạn phì cười ra tiếng, nếu không phải chó ngáp phải ruồi, Quỷ Hồ tình cờ là bạn cũ của anh ba, thì chỉ e là giờ này cô đã được hưởng thụ ‘dịch vụ chăm sóc của sát thủ’ từ hội thợ săn rồi! Dám thuê cả sát thủ tới giết cô thì lúc này sẽ dễ dàng sợ hãi và hối hận sao? “Nói chuyện có đạo lý chút đi, tổng giám đốc Hoa, kỹ năng diễn xuất này của ông đem đi đâu cũng khó kiếm ăn đấy.” AdvertisementKhương Mạn cảm khái, giọng điệu từ tốn, trào phúng và chế giễu, vẫn như một lưỡi dao lạnh lẽo, cứa vào lòng người. “Hoa Viện diễn vai kẻ điên quả đúng là chân thực sắc nét, kẻ làm ba như ông sao không chịu học hỏi một chút vậy?” Tiếng than khóc của Hoa Thành Hùng chợt ngừng lại, bất giác nhìn Khương Mạn, trong mắt lộ ra vẻ tức giận. Khương Mạn cười tươi sáng, “Đừng ngẩng đầu, kỹ năng diễn xuất sẽ rớt xuống đấy.” Cô cầm ly rượu, chậm rãi đi về phía sân khấu, dưới tầm mắt của tất cả mọi người, trực tiếp đổ cả ly rượu lên đầu Hoa Thành Hùng, sắc mặt lạnh lùng đến cực độ: “Không phải muốn diễn sao? Vậy thì diễn đàng hoàng cho tôi xem!” “Diễn tới khi nào tôi vừa lòng mới thôi.” 、 Hiện trường lặng ngắt như tờ. Tiếng khóc của Hoa Thành Hùng đột nhiên dừng lại, vẻ mặt vô cùng phẫn uất. "Khương Mạn, tao sẽ giết mày!!" Hoa Thành Hùng chưa kịp đứng dậy thì một hòn đá bay tới đập trúng đầu gối của ông ta khiến ông ta khuỵu xuống, mất trọng tâm không ổn định và ngã sang một bên. Vài tiếng ầm ầm vang lên, ông ta lăn từ mép sân khấu chính xuống, cú ngã này cũng không nhẹ! "Ối" Quỷ Hồ hét lên rồi che miệng lại, lắc lắc súng cao su trong tay. "Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy loại đồ chơi này, vì tò mò nên tôi đã chơi một chút. Ôi, tôi xin lỗi, tôi thực sự xin lỗi ông!" Quỷ Hồ vội vàng chạy đến đỡ Hoa Thành Hùng dậy và phủi bụi trên người cho ông ta như thể anh ta thực sự cảm thấy có lỗi. “Tránh ra!” Hoa Thành Hùng đẩy anh ta ra, sau gáy có cảm giác đau nhói như muỗi đốt, nhưng lúc này ông ta tức giận đến mức hoàn toàn không thể cảm nhận được. Quỷ Hồ giơ hai tay lên, trực tiếp lùi lại, khi nhìn lướt qua sân khấu chính, nhanh chóng nháy mắt với Khương Mạn. " Diễn ít như vậy sao? Hoa tổng thật không thể giữ được bình bĩnh." Khương Mạn thản nhiên cười nói: "Đế Quốc là xã hội sống và làm việc theo pháp luật, giết người là phạm pháp. Vừa rồi là ông đang uy h**p tôi sao?" “Mọi người cũng đều nghe thấy rồi chứ?” Cô cười ha ha rồi nói với khách khứa. "Nghe thấy rồi! Hoa Cẩu Hùng này coi thường pháp luật!" Anh cả nhà họ Tề là người đầu tiên đứng lên. Vương Tùng cũng không chịu thua kém nói: "Dám nói chuyện giết người trước mặt nhiều người như vậy, gan của Hoa Thành Hùng thật sự lớn bằng trời rồi!"