Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 907

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Nói xong, cô chống nạnh đầy tức giận, trừng mắt nhìn anh: "Đã thế anh lại còn dám coi thường em! Không được, đợi khi nào sức lực em hồi phục thì chúng ta hãy đánh."Bạc Hạc Hiên nâng mặt cô lên và hôn thật mạnh.Advertisement"Anh sai rồi."Cô bĩu môi: "Em không chấp nhận."Bạc Hạc Hiên cười khổ: "Anh thực sự biết lỗi rồi, anh sẽ không bao giờ tái phạm nữa."AdvertisementMắt Khương Mạn nhìn lên trời: "Hừ, anh chờ đấy, em nhất định sẽ trừng phạt anh."“Anh nhận phạt, em có thể phạt tùy ý.” Anh nào dám không nhận.Những vết thương bầm tím trên người cô khiến anh hận không thể gi ết chết chính mình!Đột nhiên Khương Mạn áp sát vào người anh, vùi đầu vào cổ anh, nói: "Em đã nói em sẽ tin tưởng anh, em tin rồi, nhưng anh cũng phải thử tin tưởng em...""Nếu không em sẽ bị thiệt"Bạc Hạc Hiên cảm thấy chua xót, anh không biết nói lời nào khác ngoài xin lỗi.Anh đã nhận ra sự ngu ngốc của chính mình. Vốn cho rằng có thể giấu cô và gánh vác một mình, nhưng điều đó lại làm cô đau.“So với tối hôm qua, em càng không thích bộ dạng hiện tại của anh.” Khương Mạn đột nhiên nói, cô chậm rãi ngồi thẳng dậy, nhìn anh một cách nghiêm túc, ngón tay vuốt vuốt lông mày anh."Bạc Hạc Hiên mà em thích không phải là người dễ mất tinh thần, dễ chán nản."Ánh mắt người đàn ông khẽ động.“Anh cười lên đi.” Cô để ngón tay lên khóe miệng anh rồi nhẹ nhàng đẩy lên trên.Bạc Hạc Hiên không nhịn được cười.Rõ ràng là cô đang bị thương và không còn chút sức lực nào, nhưng bây giờ cô lại đang nghĩ ra vô vàn cách khác nhau để an ủi anh."Như vậy đúng rồi chứ."Đầu Khương Mạn cúi xuống, hôn lên môi anh một cách tự nhiên, nhẹ giọng thì thầm: "Đây mới là người đàn ông mà em thích."“Cảm ơn em.” Bạc Hạc Hiên nói.Cảm ơn em đã thích anh, dù anh có lạc vào tận cùng của bóng tối, em cũng bằng lòng kéo anh ra khỏi vực thẳm đó.Sự đồng điệu giữa Khương Mạn và Bạc Hạc Hiên cũng không cần phải giải thích nhiều.Cô biết sự lo lắng và nhẫn nhịn của anh là vì điều gì.Anh cũng biết cô cũng rất hiểu và bao dung mình.Điều cô muốn cũng không phải là sự áy náy và nhận lỗi của anh mà là niềm tin và sự kề vai sát cánh bên nhau.Nụ hôn triền miên kéo dài khiến sự mờ ám dần dần tăng lên. Cơ thể không mặc quần áo dán chặt vào nhau khiến họ có thể cảm nhận rõ ràng những thay đổi của đối phương.Đồng tử của Bạc Hạc Hiên u ám đến cực điểm: "Anh..."Khương Mạn nháy mắt nhìn anh, nói: "Không được."Bạc Hạc Hiên: "..."Cô thở ra một hơi thơm như hương hoa lan và mỉm cười như một tiểu yêu tinh quyến rũ: "Kìm nén lại!"Câu nói này mang ác ý.

Nói xong, cô chống nạnh đầy tức giận, trừng mắt nhìn anh: "Đã thế anh lại còn dám coi thường em! Không được, đợi khi nào sức lực em hồi phục thì chúng ta hãy đánh."

Bạc Hạc Hiên nâng mặt cô lên và hôn thật mạnh.

Advertisement

"Anh sai rồi."

Cô bĩu môi: "Em không chấp nhận."

Bạc Hạc Hiên cười khổ: "Anh thực sự biết lỗi rồi, anh sẽ không bao giờ tái phạm nữa."

Advertisement

Mắt Khương Mạn nhìn lên trời: "Hừ, anh chờ đấy, em nhất định sẽ trừng phạt anh."

“Anh nhận phạt, em có thể phạt tùy ý.” Anh nào dám không nhận.

Những vết thương bầm tím trên người cô khiến anh hận không thể gi ết chết chính mình!

Đột nhiên Khương Mạn áp sát vào người anh, vùi đầu vào cổ anh, nói: "Em đã nói em sẽ tin tưởng anh, em tin rồi, nhưng anh cũng phải thử tin tưởng em..."

"Nếu không em sẽ bị thiệt"

Bạc Hạc Hiên cảm thấy chua xót, anh không biết nói lời nào khác ngoài xin lỗi.

Anh đã nhận ra sự ngu ngốc của chính mình. Vốn cho rằng có thể giấu cô và gánh vác một mình, nhưng điều đó lại làm cô đau.

“So với tối hôm qua, em càng không thích bộ dạng hiện tại của anh.” Khương Mạn đột nhiên nói, cô chậm rãi ngồi thẳng dậy, nhìn anh một cách nghiêm túc, ngón tay vuốt vuốt lông mày anh.

"Bạc Hạc Hiên mà em thích không phải là người dễ mất tinh thần, dễ chán nản."

Ánh mắt người đàn ông khẽ động.

“Anh cười lên đi.” Cô để ngón tay lên khóe miệng anh rồi nhẹ nhàng đẩy lên trên.

Bạc Hạc Hiên không nhịn được cười.

Rõ ràng là cô đang bị thương và không còn chút sức lực nào, nhưng bây giờ cô lại đang nghĩ ra vô vàn cách khác nhau để an ủi anh.

"Như vậy đúng rồi chứ."

Đầu Khương Mạn cúi xuống, hôn lên môi anh một cách tự nhiên, nhẹ giọng thì thầm: "Đây mới là người đàn ông mà em thích."

“Cảm ơn em.” Bạc Hạc Hiên nói.

Cảm ơn em đã thích anh, dù anh có lạc vào tận cùng của bóng tối, em cũng bằng lòng kéo anh ra khỏi vực thẳm đó.

Sự đồng điệu giữa Khương Mạn và Bạc Hạc Hiên cũng không cần phải giải thích nhiều.

Cô biết sự lo lắng và nhẫn nhịn của anh là vì điều gì.

Anh cũng biết cô cũng rất hiểu và bao dung mình.

Điều cô muốn cũng không phải là sự áy náy và nhận lỗi của anh mà là niềm tin và sự kề vai sát cánh bên nhau.

Nụ hôn triền miên kéo dài khiến sự mờ ám dần dần tăng lên. Cơ thể không mặc quần áo dán chặt vào nhau khiến họ có thể cảm nhận rõ ràng những thay đổi của đối phương.

Đồng tử của Bạc Hạc Hiên u ám đến cực điểm: "Anh..."

Khương Mạn nháy mắt nhìn anh, nói: "Không được."

Bạc Hạc Hiên: "..."

Cô thở ra một hơi thơm như hương hoa lan và mỉm cười như một tiểu yêu tinh quyến rũ: "Kìm nén lại!"

Câu nói này mang ác ý.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Nói xong, cô chống nạnh đầy tức giận, trừng mắt nhìn anh: "Đã thế anh lại còn dám coi thường em! Không được, đợi khi nào sức lực em hồi phục thì chúng ta hãy đánh."Bạc Hạc Hiên nâng mặt cô lên và hôn thật mạnh.Advertisement"Anh sai rồi."Cô bĩu môi: "Em không chấp nhận."Bạc Hạc Hiên cười khổ: "Anh thực sự biết lỗi rồi, anh sẽ không bao giờ tái phạm nữa."AdvertisementMắt Khương Mạn nhìn lên trời: "Hừ, anh chờ đấy, em nhất định sẽ trừng phạt anh."“Anh nhận phạt, em có thể phạt tùy ý.” Anh nào dám không nhận.Những vết thương bầm tím trên người cô khiến anh hận không thể gi ết chết chính mình!Đột nhiên Khương Mạn áp sát vào người anh, vùi đầu vào cổ anh, nói: "Em đã nói em sẽ tin tưởng anh, em tin rồi, nhưng anh cũng phải thử tin tưởng em...""Nếu không em sẽ bị thiệt"Bạc Hạc Hiên cảm thấy chua xót, anh không biết nói lời nào khác ngoài xin lỗi.Anh đã nhận ra sự ngu ngốc của chính mình. Vốn cho rằng có thể giấu cô và gánh vác một mình, nhưng điều đó lại làm cô đau.“So với tối hôm qua, em càng không thích bộ dạng hiện tại của anh.” Khương Mạn đột nhiên nói, cô chậm rãi ngồi thẳng dậy, nhìn anh một cách nghiêm túc, ngón tay vuốt vuốt lông mày anh."Bạc Hạc Hiên mà em thích không phải là người dễ mất tinh thần, dễ chán nản."Ánh mắt người đàn ông khẽ động.“Anh cười lên đi.” Cô để ngón tay lên khóe miệng anh rồi nhẹ nhàng đẩy lên trên.Bạc Hạc Hiên không nhịn được cười.Rõ ràng là cô đang bị thương và không còn chút sức lực nào, nhưng bây giờ cô lại đang nghĩ ra vô vàn cách khác nhau để an ủi anh."Như vậy đúng rồi chứ."Đầu Khương Mạn cúi xuống, hôn lên môi anh một cách tự nhiên, nhẹ giọng thì thầm: "Đây mới là người đàn ông mà em thích."“Cảm ơn em.” Bạc Hạc Hiên nói.Cảm ơn em đã thích anh, dù anh có lạc vào tận cùng của bóng tối, em cũng bằng lòng kéo anh ra khỏi vực thẳm đó.Sự đồng điệu giữa Khương Mạn và Bạc Hạc Hiên cũng không cần phải giải thích nhiều.Cô biết sự lo lắng và nhẫn nhịn của anh là vì điều gì.Anh cũng biết cô cũng rất hiểu và bao dung mình.Điều cô muốn cũng không phải là sự áy náy và nhận lỗi của anh mà là niềm tin và sự kề vai sát cánh bên nhau.Nụ hôn triền miên kéo dài khiến sự mờ ám dần dần tăng lên. Cơ thể không mặc quần áo dán chặt vào nhau khiến họ có thể cảm nhận rõ ràng những thay đổi của đối phương.Đồng tử của Bạc Hạc Hiên u ám đến cực điểm: "Anh..."Khương Mạn nháy mắt nhìn anh, nói: "Không được."Bạc Hạc Hiên: "..."Cô thở ra một hơi thơm như hương hoa lan và mỉm cười như một tiểu yêu tinh quyến rũ: "Kìm nén lại!"Câu nói này mang ác ý.

Chương 907