Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 920

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Bạc Hạc Hiên liếc nhìn những người đó, nhưng vẫn không dừng bước.  Khi anh khom người xuống, chuẩn bị bế Bạc Thiên Y thì tổng thư ký nói:   Advertisement"Vị đó nhờ tôi chuyển đến anh một câu."  "Không có lần sau đâu." Khi tổng thư ký nói ra câu này, lòng bàn tay anh ta cũng ướt đẫm mồ hôi.  Bạc Hạc Hiên bế Bạc Thiên Y lên, sau đó nhẹ nhàng nói: "Lần sau hãy cử thêm nhiều người một chút."  AdvertisementTổng thư ký có thể hiểu được câu này có nghĩa là gì.  Ngay sau đó, anh ta chú ý đến Khương Mạn bên cạnh Bạc Hạc Hiên, sau khi người phụ nữ này xuống xe, cô luôn nhìn về một số nơi nào đó.  Lưng tổng thư ký toát mồ hôi lạnh, anh biết ở những nơi đó có gì, đó đều là nơi ẩn nấp của những tay súng bắn tỉa!  Trong suốt quá trình đó, Khương Mạn không nói gì, nhưng lúc rời đi, cô liếc nhìn đầy ẩn ý về phía vương đình ở phía xa.  Sau khi nhìn chiếc Mercedes-Benz Big G đi xa, tổng thư ký mới thở phào nhẹ nhõm...  Anh ta còn chưa kịp ổn định lại tinh thần thì một giọng nói hoảng hốt vang lên trong tai nghe.  "Tổng thư ký, xảy ra chuyện rồi, quân thượng bị tấn công."  “Cái gì cơ?!” Vẻ mặt tổng thư ký kinh hãi nhìn chiếc Mercedes-Benz Big G đã đi xa, đang chuẩn bị ra lệnh chặn lại thì nghe thấy người ở đầu tai nghe bên kia thở hổn hển:   "Hình như chim ở hậu hoa viên phát điên rồi, nhất là những con bồ câu, chúng bay loạn xạ khắp trời. Quân thượng và các nghị sĩ vừa đi ra thì bị tập kích, bên ngoài nghị viện đều là phân chim!!"  Tổng thư ký: "..."  Chim... phân chim?  Vậy... vị đó và các nghị sĩ đã bị phân chim tấn công à?Cái này gọi là gì?!  "Vậy chim đâu?"  "Tất cả đều bay đi hết rồi..."  Tổng thư ký hết sức đau đầu, cái quái gì vậy?  Sao mấy con chim điên này hôm nay lại tập trung ở đây?!  Rõ ràng là... không ai có thể nghĩ rằng trận ném bom phân chim này là cố ý, dù sao thì chim cũng không có não, sao có thể cố ý hại người?  Chỉ có thể nói rằng, lũ chim không hiểu chuyện nên đã ị xuống đầu những nhân vật lớn!  Còn đối với những nghị sĩ vô tội đang bị chim tưới phân lên đầu...  Khương Mạn thầm niệm trong lòng: Sorry~~  Trên đường về, ba người trên xe không nói một câu nào.  Sau khi đến trang viên Thiên Cổ, Lý Mặc đã dẫn người đến đón bọn họ.  Xe lăn được đẩy đến hàng ghế sau, sau khi cửa mở ra, tay Bạc Thiên Y giữ cửa, rồi ngồi vào xe lăn với dáng vẻ có chút khó khăn.  Khương Mạn cân nhắc đến việc giúp đỡ, nhưng thấy Bạc Hạc Hiên không có động tĩnh gì nên cô cũng không tự ý hành động.  Có những người không cần giúp đỡ, cho dù cơ thể có chút bất tiện nhưng bọn họ vẫn mạnh mẽ! 

Bạc Hạc Hiên liếc nhìn những người đó, nhưng vẫn không dừng bước.  

Khi anh khom người xuống, chuẩn bị bế Bạc Thiên Y thì tổng thư ký nói:   

Advertisement

"Vị đó nhờ tôi chuyển đến anh một câu."  

"Không có lần sau đâu." Khi tổng thư ký nói ra câu này, lòng bàn tay anh ta cũng ướt đẫm mồ hôi.  

Bạc Hạc Hiên bế Bạc Thiên Y lên, sau đó nhẹ nhàng nói: "Lần sau hãy cử thêm nhiều người một chút."  

Advertisement

Tổng thư ký có thể hiểu được câu này có nghĩa là gì.  

Ngay sau đó, anh ta chú ý đến Khương Mạn bên cạnh Bạc Hạc Hiên, sau khi người phụ nữ này xuống xe, cô luôn nhìn về một số nơi nào đó.  

Lưng tổng thư ký toát mồ hôi lạnh, anh biết ở những nơi đó có gì, đó đều là nơi ẩn nấp của những tay súng bắn tỉa!  

Trong suốt quá trình đó, Khương Mạn không nói gì, nhưng lúc rời đi, cô liếc nhìn đầy ẩn ý về phía vương đình ở phía xa.  

Sau khi nhìn chiếc Mercedes-Benz Big G đi xa, tổng thư ký mới thở phào nhẹ nhõm...  

Anh ta còn chưa kịp ổn định lại tinh thần thì một giọng nói hoảng hốt vang lên trong tai nghe.  

"Tổng thư ký, xảy ra chuyện rồi, quân thượng bị tấn công."  

“Cái gì cơ?!” Vẻ mặt tổng thư ký kinh hãi nhìn chiếc Mercedes-Benz Big G đã đi xa, đang chuẩn bị ra lệnh chặn lại thì nghe thấy người ở đầu tai nghe bên kia thở hổn hển:   

"Hình như chim ở hậu hoa viên phát điên rồi, nhất là những con bồ câu, chúng bay loạn xạ khắp trời. Quân thượng và các nghị sĩ vừa đi ra thì bị tập kích, bên ngoài nghị viện đều là phân chim!!"  

Tổng thư ký: "..."  

Chim... phân chim?  

Vậy... vị đó và các nghị sĩ đã bị phân chim tấn công à?Cái này gọi là gì?!  

"Vậy chim đâu?"  

"Tất cả đều bay đi hết rồi..."  

Tổng thư ký hết sức đau đầu, cái quái gì vậy?  

Sao mấy con chim điên này hôm nay lại tập trung ở đây?!  

Rõ ràng là... không ai có thể nghĩ rằng trận ném bom phân chim này là cố ý, dù sao thì chim cũng không có não, sao có thể cố ý hại người?  

Chỉ có thể nói rằng, lũ chim không hiểu chuyện nên đã ị xuống đầu những nhân vật lớn!  

Còn đối với những nghị sĩ vô tội đang bị chim tưới phân lên đầu...  

Khương Mạn thầm niệm trong lòng: Sorry~~  

Trên đường về, ba người trên xe không nói một câu nào.  

Sau khi đến trang viên Thiên Cổ, Lý Mặc đã dẫn người đến đón bọn họ.  

Xe lăn được đẩy đến hàng ghế sau, sau khi cửa mở ra, tay Bạc Thiên Y giữ cửa, rồi ngồi vào xe lăn với dáng vẻ có chút khó khăn.  

Khương Mạn cân nhắc đến việc giúp đỡ, nhưng thấy Bạc Hạc Hiên không có động tĩnh gì nên cô cũng không tự ý hành động.  

Có những người không cần giúp đỡ, cho dù cơ thể có chút bất tiện nhưng bọn họ vẫn mạnh mẽ! 

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Bạc Hạc Hiên liếc nhìn những người đó, nhưng vẫn không dừng bước.  Khi anh khom người xuống, chuẩn bị bế Bạc Thiên Y thì tổng thư ký nói:   Advertisement"Vị đó nhờ tôi chuyển đến anh một câu."  "Không có lần sau đâu." Khi tổng thư ký nói ra câu này, lòng bàn tay anh ta cũng ướt đẫm mồ hôi.  Bạc Hạc Hiên bế Bạc Thiên Y lên, sau đó nhẹ nhàng nói: "Lần sau hãy cử thêm nhiều người một chút."  AdvertisementTổng thư ký có thể hiểu được câu này có nghĩa là gì.  Ngay sau đó, anh ta chú ý đến Khương Mạn bên cạnh Bạc Hạc Hiên, sau khi người phụ nữ này xuống xe, cô luôn nhìn về một số nơi nào đó.  Lưng tổng thư ký toát mồ hôi lạnh, anh biết ở những nơi đó có gì, đó đều là nơi ẩn nấp của những tay súng bắn tỉa!  Trong suốt quá trình đó, Khương Mạn không nói gì, nhưng lúc rời đi, cô liếc nhìn đầy ẩn ý về phía vương đình ở phía xa.  Sau khi nhìn chiếc Mercedes-Benz Big G đi xa, tổng thư ký mới thở phào nhẹ nhõm...  Anh ta còn chưa kịp ổn định lại tinh thần thì một giọng nói hoảng hốt vang lên trong tai nghe.  "Tổng thư ký, xảy ra chuyện rồi, quân thượng bị tấn công."  “Cái gì cơ?!” Vẻ mặt tổng thư ký kinh hãi nhìn chiếc Mercedes-Benz Big G đã đi xa, đang chuẩn bị ra lệnh chặn lại thì nghe thấy người ở đầu tai nghe bên kia thở hổn hển:   "Hình như chim ở hậu hoa viên phát điên rồi, nhất là những con bồ câu, chúng bay loạn xạ khắp trời. Quân thượng và các nghị sĩ vừa đi ra thì bị tập kích, bên ngoài nghị viện đều là phân chim!!"  Tổng thư ký: "..."  Chim... phân chim?  Vậy... vị đó và các nghị sĩ đã bị phân chim tấn công à?Cái này gọi là gì?!  "Vậy chim đâu?"  "Tất cả đều bay đi hết rồi..."  Tổng thư ký hết sức đau đầu, cái quái gì vậy?  Sao mấy con chim điên này hôm nay lại tập trung ở đây?!  Rõ ràng là... không ai có thể nghĩ rằng trận ném bom phân chim này là cố ý, dù sao thì chim cũng không có não, sao có thể cố ý hại người?  Chỉ có thể nói rằng, lũ chim không hiểu chuyện nên đã ị xuống đầu những nhân vật lớn!  Còn đối với những nghị sĩ vô tội đang bị chim tưới phân lên đầu...  Khương Mạn thầm niệm trong lòng: Sorry~~  Trên đường về, ba người trên xe không nói một câu nào.  Sau khi đến trang viên Thiên Cổ, Lý Mặc đã dẫn người đến đón bọn họ.  Xe lăn được đẩy đến hàng ghế sau, sau khi cửa mở ra, tay Bạc Thiên Y giữ cửa, rồi ngồi vào xe lăn với dáng vẻ có chút khó khăn.  Khương Mạn cân nhắc đến việc giúp đỡ, nhưng thấy Bạc Hạc Hiên không có động tĩnh gì nên cô cũng không tự ý hành động.  Có những người không cần giúp đỡ, cho dù cơ thể có chút bất tiện nhưng bọn họ vẫn mạnh mẽ! 

Chương 920