Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 935

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Hình như chẳng có gì khác với người bình thường?”“Đương nhiên rồi.” Khương Mạn ngưng cười: “Yên tâm, ba đầu sáu tay thì chị không có, kết cấu nội tạng không khác gì người thường, không nhiều hơn một quả thận nào.”AdvertisementBạc Thiên Y có chút không nỡ buông tay, vẫn muốn sờ thêm một lúc nữa.Bạc Hạc Hiên bước tới, túm lấy cái tay của em gái, ấn lại lên mặt của nó.Bạc Thiên Y bất mãn: “Bạc Hạc Hiên!” Sao mà anh keo kiệt vậy!AdvertisementTrong ánh mắt Bạc Hạc Hiên mang theo mấy phần cảnh cáo.Bạc Thiên Y đối diện với ánh nhìn trêu chọc của Khương Mạn, ho một tiếng, giọng nói mềm mỏng hơn: “Anh trai....” Đàn ông đàn ang mà sao d ục vọng chiếm hữu mạnh thế!“Nói chuyện chính.” Bạc Hạc Hiên không tiếp tục đùa với em gái mình.Bạc Thiên Y cũng giật mình, nghĩ tới điều gì đó, ánh mắt hơi có sự thay đổi, bất giác nhìn Khương Mạn.Lẽ nào……“Dị năng của chị là trị liệu.” Khương Mạn nhẹ giọng nói: “Làm cho xương đã gãy mọc trở lại thì chưa chắc có thể làm được, nhưng chắc hẳn có thể khiến cho cơ năng của cơ thể em trở lại như người bình thường.”Bạc Thiên Y sững sờ.Cổ họng lại khô khốc, “Thật...thật sao?”Không phải cô không muốn tin, mà là.... nhưng năm nay cô đã tin tưởng rất nhiều lần, rồi lại thất vọng rất nhiều lần.Nhưng mà……“Tin ở chị.” Khương Mạn nắm lấy tay cô, từ từ truyền năng lượng vào.Bạc Thiên Y có thể cảm nhận rõ rệt sự tồn tại của một luồng khí nóng từ lòng bàn tay cô truyền vào cơ thể mình.Giống như một con suối nhỏ, chảy khắp tứ chi mình, cả người ấm áp, cơn đau vẫn luôn dày vò trong cơ thể cô ấy đã giảm đi không ít.Cảm giác đó, giống như trên vai vốn dĩ có tảng đá nặng cả trăm cân ở trên vai bỗng chốc giảm xuống chỉ còn một nửa.Cô thở dài một hơi, lúc đó thần kinh đều được thả lỏng, sau đó trái tim liền đập mạnh liên hồi, không kìm nén nổi sự vui mừng!“Vừa rồi em……em……em cảm thấy……”Bạc Thiên Y gấp gáp, kích động đến mức không biết phải hình dung như thế nào, đôi mắt bỗng chốc đỏ hoe.Cô ấy nắm chặt lấy tay Khương Mạn, “Em thật sự...thật sự có thể khỏe lên sao?”“Không cần uống thuốc.... không cần phải tiếp tục uống thuốc nữa phải không?”Bạc Hạc Hiên nghẹn thở, cái con bé này……“Không cần phải uống thuốc nữa.” Khương Mạn gật đầu: “Chị bảo đảm!”“Cảm ơn chị dâu……cảm ơn chị!!!”Bạc Thiên Y trong lòng còn hoảng hốt, run rẩy, cô ấy đã sắp muốn bỏ cuộc rồi, nhưng Khương Mạn dùng hành động để nói cho cô ấy biết, cô ấy còn hi vọng……Chuyện xương gãy còn có thể mọc lại gì đó, Bạc Thiên Y không dám nghĩ tới!Cho dù cô trở thành một người tàn tật bình thường thôi cũng tốt rồi, không cần phải uống thuốc để giữ mạng nữa……Cô ấy không biết những thứ thuốc kia được điều chế bằng thứ gì, nhưng cô ấy hiểu rõ một điều, chắc chắn là có liên quan đến Bạc Hạc Hiên!

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Hình như chẳng có gì khác với người bình thường?”

“Đương nhiên rồi.” Khương Mạn ngưng cười: “Yên tâm, ba đầu sáu tay thì chị không có, kết cấu nội tạng không khác gì người thường, không nhiều hơn một quả thận nào.”

Advertisement

Bạc Thiên Y có chút không nỡ buông tay, vẫn muốn sờ thêm một lúc nữa.

Bạc Hạc Hiên bước tới, túm lấy cái tay của em gái, ấn lại lên mặt của nó.

Bạc Thiên Y bất mãn: “Bạc Hạc Hiên!” Sao mà anh keo kiệt vậy!

Advertisement

Trong ánh mắt Bạc Hạc Hiên mang theo mấy phần cảnh cáo.

Bạc Thiên Y đối diện với ánh nhìn trêu chọc của Khương Mạn, ho một tiếng, giọng nói mềm mỏng hơn: “Anh trai....” Đàn ông đàn ang mà sao d ục vọng chiếm hữu mạnh thế!

“Nói chuyện chính.” Bạc Hạc Hiên không tiếp tục đùa với em gái mình.

Bạc Thiên Y cũng giật mình, nghĩ tới điều gì đó, ánh mắt hơi có sự thay đổi, bất giác nhìn Khương Mạn.

Lẽ nào……

“Dị năng của chị là trị liệu.” Khương Mạn nhẹ giọng nói: “Làm cho xương đã gãy mọc trở lại thì chưa chắc có thể làm được, nhưng chắc hẳn có thể khiến cho cơ năng của cơ thể em trở lại như người bình thường.”

Bạc Thiên Y sững sờ.

Cổ họng lại khô khốc, “Thật...thật sao?”

Không phải cô không muốn tin, mà là.... nhưng năm nay cô đã tin tưởng rất nhiều lần, rồi lại thất vọng rất nhiều lần.

Nhưng mà……

“Tin ở chị.” Khương Mạn nắm lấy tay cô, từ từ truyền năng lượng vào.

Bạc Thiên Y có thể cảm nhận rõ rệt sự tồn tại của một luồng khí nóng từ lòng bàn tay cô truyền vào cơ thể mình.

Giống như một con suối nhỏ, chảy khắp tứ chi mình, cả người ấm áp, cơn đau vẫn luôn dày vò trong cơ thể cô ấy đã giảm đi không ít.

Cảm giác đó, giống như trên vai vốn dĩ có tảng đá nặng cả trăm cân ở trên vai bỗng chốc giảm xuống chỉ còn một nửa.

Cô thở dài một hơi, lúc đó thần kinh đều được thả lỏng, sau đó trái tim liền đập mạnh liên hồi, không kìm nén nổi sự vui mừng!

“Vừa rồi em……em……em cảm thấy……”

Bạc Thiên Y gấp gáp, kích động đến mức không biết phải hình dung như thế nào, đôi mắt bỗng chốc đỏ hoe.

Cô ấy nắm chặt lấy tay Khương Mạn, “Em thật sự...thật sự có thể khỏe lên sao?”

“Không cần uống thuốc.... không cần phải tiếp tục uống thuốc nữa phải không?”

Bạc Hạc Hiên nghẹn thở, cái con bé này……

“Không cần phải uống thuốc nữa.” Khương Mạn gật đầu: “Chị bảo đảm!”

“Cảm ơn chị dâu……cảm ơn chị!!!”

Bạc Thiên Y trong lòng còn hoảng hốt, run rẩy, cô ấy đã sắp muốn bỏ cuộc rồi, nhưng Khương Mạn dùng hành động để nói cho cô ấy biết, cô ấy còn hi vọng……

Chuyện xương gãy còn có thể mọc lại gì đó, Bạc Thiên Y không dám nghĩ tới!

Cho dù cô trở thành một người tàn tật bình thường thôi cũng tốt rồi, không cần phải uống thuốc để giữ mạng nữa……

Cô ấy không biết những thứ thuốc kia được điều chế bằng thứ gì, nhưng cô ấy hiểu rõ một điều, chắc chắn là có liên quan đến Bạc Hạc Hiên!

Image removed.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Hình như chẳng có gì khác với người bình thường?”“Đương nhiên rồi.” Khương Mạn ngưng cười: “Yên tâm, ba đầu sáu tay thì chị không có, kết cấu nội tạng không khác gì người thường, không nhiều hơn một quả thận nào.”AdvertisementBạc Thiên Y có chút không nỡ buông tay, vẫn muốn sờ thêm một lúc nữa.Bạc Hạc Hiên bước tới, túm lấy cái tay của em gái, ấn lại lên mặt của nó.Bạc Thiên Y bất mãn: “Bạc Hạc Hiên!” Sao mà anh keo kiệt vậy!AdvertisementTrong ánh mắt Bạc Hạc Hiên mang theo mấy phần cảnh cáo.Bạc Thiên Y đối diện với ánh nhìn trêu chọc của Khương Mạn, ho một tiếng, giọng nói mềm mỏng hơn: “Anh trai....” Đàn ông đàn ang mà sao d ục vọng chiếm hữu mạnh thế!“Nói chuyện chính.” Bạc Hạc Hiên không tiếp tục đùa với em gái mình.Bạc Thiên Y cũng giật mình, nghĩ tới điều gì đó, ánh mắt hơi có sự thay đổi, bất giác nhìn Khương Mạn.Lẽ nào……“Dị năng của chị là trị liệu.” Khương Mạn nhẹ giọng nói: “Làm cho xương đã gãy mọc trở lại thì chưa chắc có thể làm được, nhưng chắc hẳn có thể khiến cho cơ năng của cơ thể em trở lại như người bình thường.”Bạc Thiên Y sững sờ.Cổ họng lại khô khốc, “Thật...thật sao?”Không phải cô không muốn tin, mà là.... nhưng năm nay cô đã tin tưởng rất nhiều lần, rồi lại thất vọng rất nhiều lần.Nhưng mà……“Tin ở chị.” Khương Mạn nắm lấy tay cô, từ từ truyền năng lượng vào.Bạc Thiên Y có thể cảm nhận rõ rệt sự tồn tại của một luồng khí nóng từ lòng bàn tay cô truyền vào cơ thể mình.Giống như một con suối nhỏ, chảy khắp tứ chi mình, cả người ấm áp, cơn đau vẫn luôn dày vò trong cơ thể cô ấy đã giảm đi không ít.Cảm giác đó, giống như trên vai vốn dĩ có tảng đá nặng cả trăm cân ở trên vai bỗng chốc giảm xuống chỉ còn một nửa.Cô thở dài một hơi, lúc đó thần kinh đều được thả lỏng, sau đó trái tim liền đập mạnh liên hồi, không kìm nén nổi sự vui mừng!“Vừa rồi em……em……em cảm thấy……”Bạc Thiên Y gấp gáp, kích động đến mức không biết phải hình dung như thế nào, đôi mắt bỗng chốc đỏ hoe.Cô ấy nắm chặt lấy tay Khương Mạn, “Em thật sự...thật sự có thể khỏe lên sao?”“Không cần uống thuốc.... không cần phải tiếp tục uống thuốc nữa phải không?”Bạc Hạc Hiên nghẹn thở, cái con bé này……“Không cần phải uống thuốc nữa.” Khương Mạn gật đầu: “Chị bảo đảm!”“Cảm ơn chị dâu……cảm ơn chị!!!”Bạc Thiên Y trong lòng còn hoảng hốt, run rẩy, cô ấy đã sắp muốn bỏ cuộc rồi, nhưng Khương Mạn dùng hành động để nói cho cô ấy biết, cô ấy còn hi vọng……Chuyện xương gãy còn có thể mọc lại gì đó, Bạc Thiên Y không dám nghĩ tới!Cho dù cô trở thành một người tàn tật bình thường thôi cũng tốt rồi, không cần phải uống thuốc để giữ mạng nữa……Cô ấy không biết những thứ thuốc kia được điều chế bằng thứ gì, nhưng cô ấy hiểu rõ một điều, chắc chắn là có liên quan đến Bạc Hạc Hiên!

Chương 935