Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 954
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Ánh mắt của tiểu Lý Quân sáng rực, nhanh chóng cúi đầu xuống nói: “Em viết sai chính tả nên mới bị trừ điểm, lần sau em nhất định không viết sai chính tả nữa.”“Vậy bài tập kỳ nghỉ đông thêm một phần, chép lại chữ viết sai kia một nghìn lần nhé?” Bạc Hạc Hiên hiền từ xoa đầu tiểu Lý Quân.AdvertisementCậu bé không do dự, gật đầu đáp: “Em chép ba nghìn từ.”“Bé ngoan.”Hổ Tử ở bên cạnh run lên một cái, bánh tart đã đưa tới miệng còn rơi xuống.AdvertisementKhông thể tin nổi mà nhìn hai con quỷ một lớn một nhỏ này, bất giác nhớ lại bài kiểm tra cuối kỳ của mình bởi vì nhận sai chữ mà bị trừ mấy điểm.Càng nghĩ, Hổ Tử càng sợ hãi.Cúi đầu làu bàu nói: “Đàn ông...cũng rất đáng sợ ……”……Trong vườn hoa, tiếng cười đùa náo nhiệt.Khung cảnh lúc này, lại giống như quay về lúc còn ở ‘Một cuộc sống khác’.Khương Nhuệ Trạch đứng cách đó không xa, thêm vài viên đá vào ly rượu trong tay, đứng bên cạnh còn có một Quỷ Hồ ăn trực uống trực.“Tôi nói khí không phải chứ, anh cả và anh hai đều là anh trai anh, hai người này hàng năm đều nằm trong danh sách những người mà Tây bán cầu muốn lấy làm chồng nhất cũng không phải là không có lí do đâu!”Quỷ Hồ cảm khái: “Anh thật sự nên học hỏi chút đi.”“Đồ ăn cũng không bịt nổi miệng anh phải không?” Khương Nhuệ Trạch lườm anh ta một cái, cúi đầu cầm điện thoại, không biết là đang nhắn tin với ai đây.Quỷ Hồ cười hề hề, nhìn Bạc Hạc Hiên đang lượn qua lượn lại giữa đám nhỏ, sắc mặt có chút kỳ lạ.Đặc biệt là người đàn ông lúc này đang quấn một chiếc tạp dề.Chiều cao 1m90, eo thon chân dài, nhan sắc đẹp đến đáng sợ.Dáng vẻ tươi cười, xua tan đi cảm giác xa cách, trông không còn vẻ cao quý không thể với tới nữa, thỉnh thoảng lại cười đùa với đám trẻ.Không giống với một vị thần cao quý, trên người đã nhiễm cảm giác bình dị đời thường, tràn đầy ấm áp.Triệt để phá vỡ ấn tượng cứng nhắc của Quỷ Hồ đối với anh.“Em rể này của anh ……thật không tầm thường, trông anh ta có vẻ rất thích trẻ con, chưa biết chừng sau này anh sẽ có rất nhiều cháu trai cháu gái đấy.”Câu này đã thành công khiến cho Khương Nhuệ Trạch rối bời.Anh ấy nhìn tin nhắn vừa gửi tới, khóe miệng cong lên, lại bị cưỡng ép đè xuống.“Có phải anh rảnh đến phát điên rồi không?” Muốn ăn đòn à?Mắng thì mắng vậy, Khương Nhuệ Trạch vẫn nhìn về phía mấy đứa trẻ, không thể không thừa nhận suy nghĩ của Quỷ Hồ không sai.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Ánh mắt của tiểu Lý Quân sáng rực, nhanh chóng cúi đầu xuống nói: “Em viết sai chính tả nên mới bị trừ điểm, lần sau em nhất định không viết sai chính tả nữa.”
“Vậy bài tập kỳ nghỉ đông thêm một phần, chép lại chữ viết sai kia một nghìn lần nhé?” Bạc Hạc Hiên hiền từ xoa đầu tiểu Lý Quân.
Advertisement
Cậu bé không do dự, gật đầu đáp: “Em chép ba nghìn từ.”
“Bé ngoan.”
Hổ Tử ở bên cạnh run lên một cái, bánh tart đã đưa tới miệng còn rơi xuống.
Advertisement
Không thể tin nổi mà nhìn hai con quỷ một lớn một nhỏ này, bất giác nhớ lại bài kiểm tra cuối kỳ của mình bởi vì nhận sai chữ mà bị trừ mấy điểm.
Càng nghĩ, Hổ Tử càng sợ hãi.
Cúi đầu làu bàu nói: “Đàn ông...cũng rất đáng sợ ……”
……
Trong vườn hoa, tiếng cười đùa náo nhiệt.
Khung cảnh lúc này, lại giống như quay về lúc còn ở ‘Một cuộc sống khác’.
Khương Nhuệ Trạch đứng cách đó không xa, thêm vài viên đá vào ly rượu trong tay, đứng bên cạnh còn có một Quỷ Hồ ăn trực uống trực.
“Tôi nói khí không phải chứ, anh cả và anh hai đều là anh trai anh, hai người này hàng năm đều nằm trong danh sách những người mà Tây bán cầu muốn lấy làm chồng nhất cũng không phải là không có lí do đâu!”
Quỷ Hồ cảm khái: “Anh thật sự nên học hỏi chút đi.”
“Đồ ăn cũng không bịt nổi miệng anh phải không?” Khương Nhuệ Trạch lườm anh ta một cái, cúi đầu cầm điện thoại, không biết là đang nhắn tin với ai đây.
Quỷ Hồ cười hề hề, nhìn Bạc Hạc Hiên đang lượn qua lượn lại giữa đám nhỏ, sắc mặt có chút kỳ lạ.
Đặc biệt là người đàn ông lúc này đang quấn một chiếc tạp dề.
Chiều cao 1m90, eo thon chân dài, nhan sắc đẹp đến đáng sợ.
Dáng vẻ tươi cười, xua tan đi cảm giác xa cách, trông không còn vẻ cao quý không thể với tới nữa, thỉnh thoảng lại cười đùa với đám trẻ.
Không giống với một vị thần cao quý, trên người đã nhiễm cảm giác bình dị đời thường, tràn đầy ấm áp.
Triệt để phá vỡ ấn tượng cứng nhắc của Quỷ Hồ đối với anh.
“Em rể này của anh ……thật không tầm thường, trông anh ta có vẻ rất thích trẻ con, chưa biết chừng sau này anh sẽ có rất nhiều cháu trai cháu gái đấy.”
Câu này đã thành công khiến cho Khương Nhuệ Trạch rối bời.
Anh ấy nhìn tin nhắn vừa gửi tới, khóe miệng cong lên, lại bị cưỡng ép đè xuống.
“Có phải anh rảnh đến phát điên rồi không?” Muốn ăn đòn à?
Mắng thì mắng vậy, Khương Nhuệ Trạch vẫn nhìn về phía mấy đứa trẻ, không thể không thừa nhận suy nghĩ của Quỷ Hồ không sai.
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Ánh mắt của tiểu Lý Quân sáng rực, nhanh chóng cúi đầu xuống nói: “Em viết sai chính tả nên mới bị trừ điểm, lần sau em nhất định không viết sai chính tả nữa.”“Vậy bài tập kỳ nghỉ đông thêm một phần, chép lại chữ viết sai kia một nghìn lần nhé?” Bạc Hạc Hiên hiền từ xoa đầu tiểu Lý Quân.AdvertisementCậu bé không do dự, gật đầu đáp: “Em chép ba nghìn từ.”“Bé ngoan.”Hổ Tử ở bên cạnh run lên một cái, bánh tart đã đưa tới miệng còn rơi xuống.AdvertisementKhông thể tin nổi mà nhìn hai con quỷ một lớn một nhỏ này, bất giác nhớ lại bài kiểm tra cuối kỳ của mình bởi vì nhận sai chữ mà bị trừ mấy điểm.Càng nghĩ, Hổ Tử càng sợ hãi.Cúi đầu làu bàu nói: “Đàn ông...cũng rất đáng sợ ……”……Trong vườn hoa, tiếng cười đùa náo nhiệt.Khung cảnh lúc này, lại giống như quay về lúc còn ở ‘Một cuộc sống khác’.Khương Nhuệ Trạch đứng cách đó không xa, thêm vài viên đá vào ly rượu trong tay, đứng bên cạnh còn có một Quỷ Hồ ăn trực uống trực.“Tôi nói khí không phải chứ, anh cả và anh hai đều là anh trai anh, hai người này hàng năm đều nằm trong danh sách những người mà Tây bán cầu muốn lấy làm chồng nhất cũng không phải là không có lí do đâu!”Quỷ Hồ cảm khái: “Anh thật sự nên học hỏi chút đi.”“Đồ ăn cũng không bịt nổi miệng anh phải không?” Khương Nhuệ Trạch lườm anh ta một cái, cúi đầu cầm điện thoại, không biết là đang nhắn tin với ai đây.Quỷ Hồ cười hề hề, nhìn Bạc Hạc Hiên đang lượn qua lượn lại giữa đám nhỏ, sắc mặt có chút kỳ lạ.Đặc biệt là người đàn ông lúc này đang quấn một chiếc tạp dề.Chiều cao 1m90, eo thon chân dài, nhan sắc đẹp đến đáng sợ.Dáng vẻ tươi cười, xua tan đi cảm giác xa cách, trông không còn vẻ cao quý không thể với tới nữa, thỉnh thoảng lại cười đùa với đám trẻ.Không giống với một vị thần cao quý, trên người đã nhiễm cảm giác bình dị đời thường, tràn đầy ấm áp.Triệt để phá vỡ ấn tượng cứng nhắc của Quỷ Hồ đối với anh.“Em rể này của anh ……thật không tầm thường, trông anh ta có vẻ rất thích trẻ con, chưa biết chừng sau này anh sẽ có rất nhiều cháu trai cháu gái đấy.”Câu này đã thành công khiến cho Khương Nhuệ Trạch rối bời.Anh ấy nhìn tin nhắn vừa gửi tới, khóe miệng cong lên, lại bị cưỡng ép đè xuống.“Có phải anh rảnh đến phát điên rồi không?” Muốn ăn đòn à?Mắng thì mắng vậy, Khương Nhuệ Trạch vẫn nhìn về phía mấy đứa trẻ, không thể không thừa nhận suy nghĩ của Quỷ Hồ không sai.