Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 969
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Lý lão âm đọc xong quy tắc, đón nhận một đợt xôn xao, ông không hề đỏ mặt, thậm chí còn rất tự hào.Cư dân mạng sắp cười xỉu luôn rồi:Advertisement(Ông dứt khoát nói luôn là sẽ phong ấn Khương võ thần lại đi cho rồi!)(Vì để không bị Khương võ thần bắt cóc, lão Lý cũng thật là tốn công tốn sức mà!)Advertisement(Mục số 4 khiến tôi cười ỉa, đây là phòng hờ bất trắc hả?)“Đọc xong chưa?” Khương Mạn bình tĩnh hỏi.Lão Lý gật đầu: “Cũng sơ sơ rồi.”“Ừm, quy tắc chúng tôi đều hiểu cả, tôi đoán là Thiên Sách không hiểu lắm, chú có thể giảng giải riêng cho anh ấy trước.”Khương Mạn nói xong, ném cho Bạc Hạc Hiên một ánh mắt, hai người đi về phía quần chúng đang vây xung quanh.Đi về phía bác gái đứng phía trước, vươn tay ra nhận một túi to bánh bao và màn thầu, còn có nước đậu gì đó nữa, phía sau bác gái ấy còn có một chiếc xe đẩy nhỏ, bên trên toàn bộ đều là đồ ăn sáng.“Cảm ơn bác gái nhé, làm phiền bác phải chờ lâu rồi.” Khương Mạn và Bạc Hạc Hiên nhận lấy đồ ăn sáng.Ánh mắt Lý lão âm dại ra trong chốc lát: “Cô mua từ khi nào vậy?”“Trước khi tập hợp, chúng tôi vòng ra cổng công viên mua.” Khương Vân Sênh ngáp một cái, “Vốn định mời đạo diễn Lý với mọi người ăn sáng, bây giờ xem ra có vẻ là không cần nữa nhỉ.”Giọng của Khương Mạn vang lên: “Các ông các bà luyện tập từ sáng sớm vất vả rồi, đồ ăn sáng trên xe là cháu mời mọi người ạ, đều là miễn phí cả, mong mọi người đừng khách sáo!”Lý lão âm: “……”Nhân viên công tác: “……”Bữa sáng nóng hổi được phát cho các ông các bà ở xung quanh, hành động nhân ái này đã lấy được cảm tình của các ông các bà trong nháy mắt.Lý lão âm cắn răng tỏ vẻ kiên cường: “……Tôi không đói!”Sáng sớm tinh mơ đã đến bố trí thiết bị, các nhân viên công tác còn chưa ăn sáng: “Chúng! Tôi! Đói!!”Khương Mạn lật lọng nói: “Đạo diễn Lý không đói à? Vậy chú đừng ăn, ai đói thì qua đây lấy đồ ăn sáng, mua đủ cả đấy, ai cũng có phần.” Ngoại trừ Lý lão âm!Lý lão âm: “!!!!”Vài phút sau, ai ai cũng có bữa sáng, trừ lão Lý.Bọc trong mùi thơm của thức ăn, lão Lý nhìn một đám nhân viên phản bội, lại nhìn nhân viên đáng tin cậy nhất của mình là phó đạo diễn, thật là căm hận... lũ phản bội không có chí khí!Phó đạo diễn trực tiếp quay lưng lại với ông, cắn một miếng bánh bao lớn.Chí khí cái rắm, cũng có ăn được thay cơm đâu!Biết ngay là ông chơi không lại Khương võ thần mà!(Hahahaha! Vẫn là lão Lý thảm nhất!!!)
Lý lão âm đọc xong quy tắc, đón nhận một đợt xôn xao, ông không hề đỏ mặt, thậm chí còn rất tự hào.
Cư dân mạng sắp cười xỉu luôn rồi:
Advertisement
(Ông dứt khoát nói luôn là sẽ phong ấn Khương võ thần lại đi cho rồi!)
(Vì để không bị Khương võ thần bắt cóc, lão Lý cũng thật là tốn công tốn sức mà!)
Advertisement
(Mục số 4 khiến tôi cười ỉa, đây là phòng hờ bất trắc hả?)
“Đọc xong chưa?” Khương Mạn bình tĩnh hỏi.
Lão Lý gật đầu: “Cũng sơ sơ rồi.”
“Ừm, quy tắc chúng tôi đều hiểu cả, tôi đoán là Thiên Sách không hiểu lắm, chú có thể giảng giải riêng cho anh ấy trước.”
Khương Mạn nói xong, ném cho Bạc Hạc Hiên một ánh mắt, hai người đi về phía quần chúng đang vây xung quanh.
Đi về phía bác gái đứng phía trước, vươn tay ra nhận một túi to bánh bao và màn thầu, còn có nước đậu gì đó nữa, phía sau bác gái ấy còn có một chiếc xe đẩy nhỏ, bên trên toàn bộ đều là đồ ăn sáng.
“Cảm ơn bác gái nhé, làm phiền bác phải chờ lâu rồi.” Khương Mạn và Bạc Hạc Hiên nhận lấy đồ ăn sáng.
Ánh mắt Lý lão âm dại ra trong chốc lát: “Cô mua từ khi nào vậy?”
“Trước khi tập hợp, chúng tôi vòng ra cổng công viên mua.” Khương Vân Sênh ngáp một cái, “Vốn định mời đạo diễn Lý với mọi người ăn sáng, bây giờ xem ra có vẻ là không cần nữa nhỉ.”
Giọng của Khương Mạn vang lên: “Các ông các bà luyện tập từ sáng sớm vất vả rồi, đồ ăn sáng trên xe là cháu mời mọi người ạ, đều là miễn phí cả, mong mọi người đừng khách sáo!”
Lý lão âm: “……”
Nhân viên công tác: “……”
Bữa sáng nóng hổi được phát cho các ông các bà ở xung quanh, hành động nhân ái này đã lấy được cảm tình của các ông các bà trong nháy mắt.
Lý lão âm cắn răng tỏ vẻ kiên cường: “……Tôi không đói!”
Sáng sớm tinh mơ đã đến bố trí thiết bị, các nhân viên công tác còn chưa ăn sáng: “Chúng! Tôi! Đói!!”
Khương Mạn lật lọng nói: “Đạo diễn Lý không đói à? Vậy chú đừng ăn, ai đói thì qua đây lấy đồ ăn sáng, mua đủ cả đấy, ai cũng có phần.” Ngoại trừ Lý lão âm!
Lý lão âm: “!!!!”
Vài phút sau, ai ai cũng có bữa sáng, trừ lão Lý.
Bọc trong mùi thơm của thức ăn, lão Lý nhìn một đám nhân viên phản bội, lại nhìn nhân viên đáng tin cậy nhất của mình là phó đạo diễn, thật là căm hận... lũ phản bội không có chí khí!
Phó đạo diễn trực tiếp quay lưng lại với ông, cắn một miếng bánh bao lớn.
Chí khí cái rắm, cũng có ăn được thay cơm đâu!
Biết ngay là ông chơi không lại Khương võ thần mà!
(Hahahaha! Vẫn là lão Lý thảm nhất!!!)
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Lý lão âm đọc xong quy tắc, đón nhận một đợt xôn xao, ông không hề đỏ mặt, thậm chí còn rất tự hào.Cư dân mạng sắp cười xỉu luôn rồi:Advertisement(Ông dứt khoát nói luôn là sẽ phong ấn Khương võ thần lại đi cho rồi!)(Vì để không bị Khương võ thần bắt cóc, lão Lý cũng thật là tốn công tốn sức mà!)Advertisement(Mục số 4 khiến tôi cười ỉa, đây là phòng hờ bất trắc hả?)“Đọc xong chưa?” Khương Mạn bình tĩnh hỏi.Lão Lý gật đầu: “Cũng sơ sơ rồi.”“Ừm, quy tắc chúng tôi đều hiểu cả, tôi đoán là Thiên Sách không hiểu lắm, chú có thể giảng giải riêng cho anh ấy trước.”Khương Mạn nói xong, ném cho Bạc Hạc Hiên một ánh mắt, hai người đi về phía quần chúng đang vây xung quanh.Đi về phía bác gái đứng phía trước, vươn tay ra nhận một túi to bánh bao và màn thầu, còn có nước đậu gì đó nữa, phía sau bác gái ấy còn có một chiếc xe đẩy nhỏ, bên trên toàn bộ đều là đồ ăn sáng.“Cảm ơn bác gái nhé, làm phiền bác phải chờ lâu rồi.” Khương Mạn và Bạc Hạc Hiên nhận lấy đồ ăn sáng.Ánh mắt Lý lão âm dại ra trong chốc lát: “Cô mua từ khi nào vậy?”“Trước khi tập hợp, chúng tôi vòng ra cổng công viên mua.” Khương Vân Sênh ngáp một cái, “Vốn định mời đạo diễn Lý với mọi người ăn sáng, bây giờ xem ra có vẻ là không cần nữa nhỉ.”Giọng của Khương Mạn vang lên: “Các ông các bà luyện tập từ sáng sớm vất vả rồi, đồ ăn sáng trên xe là cháu mời mọi người ạ, đều là miễn phí cả, mong mọi người đừng khách sáo!”Lý lão âm: “……”Nhân viên công tác: “……”Bữa sáng nóng hổi được phát cho các ông các bà ở xung quanh, hành động nhân ái này đã lấy được cảm tình của các ông các bà trong nháy mắt.Lý lão âm cắn răng tỏ vẻ kiên cường: “……Tôi không đói!”Sáng sớm tinh mơ đã đến bố trí thiết bị, các nhân viên công tác còn chưa ăn sáng: “Chúng! Tôi! Đói!!”Khương Mạn lật lọng nói: “Đạo diễn Lý không đói à? Vậy chú đừng ăn, ai đói thì qua đây lấy đồ ăn sáng, mua đủ cả đấy, ai cũng có phần.” Ngoại trừ Lý lão âm!Lý lão âm: “!!!!”Vài phút sau, ai ai cũng có bữa sáng, trừ lão Lý.Bọc trong mùi thơm của thức ăn, lão Lý nhìn một đám nhân viên phản bội, lại nhìn nhân viên đáng tin cậy nhất của mình là phó đạo diễn, thật là căm hận... lũ phản bội không có chí khí!Phó đạo diễn trực tiếp quay lưng lại với ông, cắn một miếng bánh bao lớn.Chí khí cái rắm, cũng có ăn được thay cơm đâu!Biết ngay là ông chơi không lại Khương võ thần mà!(Hahahaha! Vẫn là lão Lý thảm nhất!!!)