Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 990
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… “Có một loại hạnh phúc là được bao nuôi...”Sắc mặt Bạc Hạc Hiên trở nên u ám: "Cút đi."Tang Điềm ở bên cạnh cô, miệng đột nhiên méo xệch đi, thì thào nói:Advertisement"Toang rồi, sao bây giờ càng ngày càng có nhiều tình địch vậy..."Sau khi Khương Mạn nhìn những người khác đi làm, cô trở về phòng, ngủ một giấc đến 12 giờ mới dậy trả phòng.Sau đó lấy số tiền lẻ còn lại, cô nhờ A Tam quét giúp mã một chiếc xe điện rồi từ từ lái xe về biệt thự.AdvertisementTâm thế thư thái giống như đang quay một gameshow về cuộc sống thảnh thơi, không có cảm giác gấp gáp.Khi đến biệt thự, quả nhiên Khương Tiểu Bảo vẫn còn đang ngủ.A Tam cũng cạn lời.Thằng bé này đã quên vụ cá cược rồi à?(Tôi đã ăn xong bữa trưa rồi mà Bảo nhi gia vẫn chưa dậy sao?)(Thật là ghen tỵ với cuộc sống của phú nhị đại. Cuộc sống như vậy tôi làm cả đời cũng không có được.)(Thảo nào Khương võ thần không hề vội vàng, có lẽ cô ấy đã sớm dự đoán được.)(Tôi muốn xem trong nửa ngày còn lại, thằng bé này làm thế nào để kiếm được 2000 tệ.)3 giờ chiều, Khương Tiểu Bảo đã ngủ dậy.Nhìn thấy Khương Mạn đã đến, cậu ta cũng không hề cảm thấy không thoải mái, từ từ đánh răng rửa mặt rồi còn tự gọi đồ ăn ngoài đến cho mình.Khương Mạn cũng không giục. Bầu không khí hài hòa một cách kỳ lạ.Nhưng cũng có cảm giác giông tố sắp ập tới.(Có phải là ảo ảnh không? Tại sao tôi lại thấy dáng vẻ lười biếng của Bảo nhi gia và Khương võ thần hơi giống nhau nhỉ…)(Hôm qua không cảm thấy như vậy, hôm nay hai người ở chung một khung hình, dáng vẻ lười biếng trên khuôn mặt, lông mày trông thực sự giống nhau)A Tam cũng thấy vậy nhưng đang ghi hình chương trình nên không dám hỏi nhiều.Ánh mặt trời tắt dần, trời cũng đã sắp tối rồi, Khương Tiểu Bảo chơi game xong, mặc bộ quần áo lông chồn và chuẩn bị đi ra ngoài."Đi thôi, cho chị thấy khả năng kiếm tiền của em!"Cư dân mạng trong livestream chờ đợi suốt cả ngày đã sơm mắng cha chửi mẹ, nghe vậy cũng bắt đầu trở nên phấn kích!Coi cũng đợi được rồi! Họ muốn xem xem cậu ta làm thế nào để có thể kiếm được 2000 tệ trong vài tiếng còn lại!Chẳng bao lâu sau, Khương Tiểu Bảo đã đưa Khương Mạn đến một club cao cấp.Khương Tiểu Bảo là khách quen ở đây, còn có chỗ ngồi đặc biệt.Sau khi vào, cậu ta ngồi bắt chéo chân, bắt đầu gật đầu một cách quen thuộc."Không cần Louis XIII, bây giờ ai còn uống Lafite nữa, cho tôi vài chai Petrus, loại 90 năm."Louis XIII là loại rượu cognac được sản xuất bởi Rémy Martin, một công ty có trụ sở chính tại Cognac, Pháp và thuộc sở hữu của Tập đoàn Rémy CointreauRượu vang Chateau Lafite Rothschild, xuất xứ tại Pháp, giống nho Cabernet Sauvignon, Merlot, nồng độ cồn 12,5%Rượu vang đỏ Chateau Petrus Pomerol, huyền thoại của của thương hiệu vang hàng đầu thế giới. Vườn nho nhà Petrus tọa lạc trên một cao nguyên ở phía đông Pomerol, tiểu vùng sản xuất rượu vang đỏ thượng hạng của xứ Bordeaux, PhápChính là quản lý câu lạc bộ tới giúp Khương Tiểu Bảo gọi móm, nghe vậy liền nói: "Cái chai 75 năm mà lần trước Bảo nhi gia mở vẫn còn, có cần mang lên không?"
“Có một loại hạnh phúc là được bao nuôi...”
Sắc mặt Bạc Hạc Hiên trở nên u ám: "Cút đi."
Tang Điềm ở bên cạnh cô, miệng đột nhiên méo xệch đi, thì thào nói:
Advertisement
"Toang rồi, sao bây giờ càng ngày càng có nhiều tình địch vậy..."
Sau khi Khương Mạn nhìn những người khác đi làm, cô trở về phòng, ngủ một giấc đến 12 giờ mới dậy trả phòng.
Sau đó lấy số tiền lẻ còn lại, cô nhờ A Tam quét giúp mã một chiếc xe điện rồi từ từ lái xe về biệt thự.
Advertisement
Tâm thế thư thái giống như đang quay một gameshow về cuộc sống thảnh thơi, không có cảm giác gấp gáp.
Khi đến biệt thự, quả nhiên Khương Tiểu Bảo vẫn còn đang ngủ.
A Tam cũng cạn lời.
Thằng bé này đã quên vụ cá cược rồi à?
(Tôi đã ăn xong bữa trưa rồi mà Bảo nhi gia vẫn chưa dậy sao?)
(Thật là ghen tỵ với cuộc sống của phú nhị đại. Cuộc sống như vậy tôi làm cả đời cũng không có được.)
(Thảo nào Khương võ thần không hề vội vàng, có lẽ cô ấy đã sớm dự đoán được.)
(Tôi muốn xem trong nửa ngày còn lại, thằng bé này làm thế nào để kiếm được 2000 tệ.)
3 giờ chiều, Khương Tiểu Bảo đã ngủ dậy.
Nhìn thấy Khương Mạn đã đến, cậu ta cũng không hề cảm thấy không thoải mái, từ từ đánh răng rửa mặt rồi còn tự gọi đồ ăn ngoài đến cho mình.
Khương Mạn cũng không giục. Bầu không khí hài hòa một cách kỳ lạ.
Nhưng cũng có cảm giác giông tố sắp ập tới.
(Có phải là ảo ảnh không? Tại sao tôi lại thấy dáng vẻ lười biếng của Bảo nhi gia và Khương võ thần hơi giống nhau nhỉ…)
(Hôm qua không cảm thấy như vậy, hôm nay hai người ở chung một khung hình, dáng vẻ lười biếng trên khuôn mặt, lông mày trông thực sự giống nhau)
A Tam cũng thấy vậy nhưng đang ghi hình chương trình nên không dám hỏi nhiều.
Ánh mặt trời tắt dần, trời cũng đã sắp tối rồi, Khương Tiểu Bảo chơi game xong, mặc bộ quần áo lông chồn và chuẩn bị đi ra ngoài.
"Đi thôi, cho chị thấy khả năng kiếm tiền của em!"
Cư dân mạng trong livestream chờ đợi suốt cả ngày đã sơm mắng cha chửi mẹ, nghe vậy cũng bắt đầu trở nên phấn kích!
Coi cũng đợi được rồi! Họ muốn xem xem cậu ta làm thế nào để có thể kiếm được 2000 tệ trong vài tiếng còn lại!
Chẳng bao lâu sau, Khương Tiểu Bảo đã đưa Khương Mạn đến một club cao cấp.
Khương Tiểu Bảo là khách quen ở đây, còn có chỗ ngồi đặc biệt.
Sau khi vào, cậu ta ngồi bắt chéo chân, bắt đầu gật đầu một cách quen thuộc.
"Không cần Louis XIII, bây giờ ai còn uống Lafite nữa, cho tôi vài chai Petrus, loại 90 năm."
Louis XIII là loại rượu cognac được sản xuất bởi Rémy Martin, một công ty có trụ sở chính tại Cognac, Pháp và thuộc sở hữu của Tập đoàn Rémy Cointreau
Rượu vang Chateau Lafite Rothschild, xuất xứ tại Pháp, giống nho Cabernet Sauvignon, Merlot, nồng độ cồn 12,5%
Rượu vang đỏ Chateau Petrus Pomerol, huyền thoại của của thương hiệu vang hàng đầu thế giới. Vườn nho nhà Petrus tọa lạc trên một cao nguyên ở phía đông Pomerol, tiểu vùng sản xuất rượu vang đỏ thượng hạng của xứ Bordeaux, Pháp
Chính là quản lý câu lạc bộ tới giúp Khương Tiểu Bảo gọi móm, nghe vậy liền nói: "Cái chai 75 năm mà lần trước Bảo nhi gia mở vẫn còn, có cần mang lên không?"
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… “Có một loại hạnh phúc là được bao nuôi...”Sắc mặt Bạc Hạc Hiên trở nên u ám: "Cút đi."Tang Điềm ở bên cạnh cô, miệng đột nhiên méo xệch đi, thì thào nói:Advertisement"Toang rồi, sao bây giờ càng ngày càng có nhiều tình địch vậy..."Sau khi Khương Mạn nhìn những người khác đi làm, cô trở về phòng, ngủ một giấc đến 12 giờ mới dậy trả phòng.Sau đó lấy số tiền lẻ còn lại, cô nhờ A Tam quét giúp mã một chiếc xe điện rồi từ từ lái xe về biệt thự.AdvertisementTâm thế thư thái giống như đang quay một gameshow về cuộc sống thảnh thơi, không có cảm giác gấp gáp.Khi đến biệt thự, quả nhiên Khương Tiểu Bảo vẫn còn đang ngủ.A Tam cũng cạn lời.Thằng bé này đã quên vụ cá cược rồi à?(Tôi đã ăn xong bữa trưa rồi mà Bảo nhi gia vẫn chưa dậy sao?)(Thật là ghen tỵ với cuộc sống của phú nhị đại. Cuộc sống như vậy tôi làm cả đời cũng không có được.)(Thảo nào Khương võ thần không hề vội vàng, có lẽ cô ấy đã sớm dự đoán được.)(Tôi muốn xem trong nửa ngày còn lại, thằng bé này làm thế nào để kiếm được 2000 tệ.)3 giờ chiều, Khương Tiểu Bảo đã ngủ dậy.Nhìn thấy Khương Mạn đã đến, cậu ta cũng không hề cảm thấy không thoải mái, từ từ đánh răng rửa mặt rồi còn tự gọi đồ ăn ngoài đến cho mình.Khương Mạn cũng không giục. Bầu không khí hài hòa một cách kỳ lạ.Nhưng cũng có cảm giác giông tố sắp ập tới.(Có phải là ảo ảnh không? Tại sao tôi lại thấy dáng vẻ lười biếng của Bảo nhi gia và Khương võ thần hơi giống nhau nhỉ…)(Hôm qua không cảm thấy như vậy, hôm nay hai người ở chung một khung hình, dáng vẻ lười biếng trên khuôn mặt, lông mày trông thực sự giống nhau)A Tam cũng thấy vậy nhưng đang ghi hình chương trình nên không dám hỏi nhiều.Ánh mặt trời tắt dần, trời cũng đã sắp tối rồi, Khương Tiểu Bảo chơi game xong, mặc bộ quần áo lông chồn và chuẩn bị đi ra ngoài."Đi thôi, cho chị thấy khả năng kiếm tiền của em!"Cư dân mạng trong livestream chờ đợi suốt cả ngày đã sơm mắng cha chửi mẹ, nghe vậy cũng bắt đầu trở nên phấn kích!Coi cũng đợi được rồi! Họ muốn xem xem cậu ta làm thế nào để có thể kiếm được 2000 tệ trong vài tiếng còn lại!Chẳng bao lâu sau, Khương Tiểu Bảo đã đưa Khương Mạn đến một club cao cấp.Khương Tiểu Bảo là khách quen ở đây, còn có chỗ ngồi đặc biệt.Sau khi vào, cậu ta ngồi bắt chéo chân, bắt đầu gật đầu một cách quen thuộc."Không cần Louis XIII, bây giờ ai còn uống Lafite nữa, cho tôi vài chai Petrus, loại 90 năm."Louis XIII là loại rượu cognac được sản xuất bởi Rémy Martin, một công ty có trụ sở chính tại Cognac, Pháp và thuộc sở hữu của Tập đoàn Rémy CointreauRượu vang Chateau Lafite Rothschild, xuất xứ tại Pháp, giống nho Cabernet Sauvignon, Merlot, nồng độ cồn 12,5%Rượu vang đỏ Chateau Petrus Pomerol, huyền thoại của của thương hiệu vang hàng đầu thế giới. Vườn nho nhà Petrus tọa lạc trên một cao nguyên ở phía đông Pomerol, tiểu vùng sản xuất rượu vang đỏ thượng hạng của xứ Bordeaux, PhápChính là quản lý câu lạc bộ tới giúp Khương Tiểu Bảo gọi móm, nghe vậy liền nói: "Cái chai 75 năm mà lần trước Bảo nhi gia mở vẫn còn, có cần mang lên không?"