Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 1015

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… "Chị ơi, hôm nay chúng ta làm gì vậy? Lại chuyển gạch à? Em thấy thể trạng của anh trai chúng ta hơi yếu. Anh ấy có phải đi cùng chúng ta không? Em sợ anh ấy sẽ không chuyển nổi vài viên."Khương Tiểu Bảo lẩm bẩm như một người phụ nữ lắm mồm mà không biết rằng mình đã đâm Khương Vân Sênh mấy nhát dao.AdvertisementKhương Vân Sênh liếc cậu ta một cái, không nói gì."Cậu vẫn còn có thể chuyển được gạch à?""Đương nhiên…!!"AdvertisementKhương Tiểu Bảo chưa kịp nói xong thì Khương Mạn đã cấu vào cánh tay của cậu ta khiến cậu ta kêu lên thảm thiết.Hôm qua khi di chuyển gạch về, cậu ta đã ngủ không biết trời đất gì nữa.Khi Khương Mỹ Lâm dẫn người đến khiến cậu ta thức giấc, lúc ấy cậu ta mới cảm thấy đau đớn khắp người như thể bị người ta nhét vào bao tải rồi đánh cho một trận. Các cơ ở cánh tay chỉ cần chạm vào là đã thấy đau.Khương Mạn chế nhạo: "Hôm nay cậu đổi sư phụ rồi""A..." Khương Tiểu Bảo nhìn Khương Vân Sênh với ánh mắt tò mò: "Hôm nay em đi cùng anh ấy à?"Khương Vân Sênh cau mày, rõ ràng là anh ta không thoải mái khi Khương Tiểu Bảo gọi mình là "anh trai".Anh ta hít một hơi thật sâu rồi nói với Khương Mạn: "Em gái, em qua đây một lát."Khương Mạn gật gật đầu, đi theo anh ta ra phía xa.A Tam vô thức muốn đi theo nhưng Khương Tiểu Bảo giữ chặt anh ta lại: "Anh không nhìn thấy chị tôi và anh tôi đang nói chuyện bị mật à, sao anh lại không có mắt nhìn vậy?"A Tam:... Không ngờ sẽ có ngày tôi bị cậu giáo huấn!A Tam: "Cậu không tò mò à?"“Tôi không tò mò.” Vẻ mặt của Khương Tiểu Bảo không thay đổi, cậu ta liếc mắt nhìn qua đó, khẽ mím miệng.Dù không qua đó thì cậu ta cũng có thể đoán được nội dung của cuộc trò chuyện.Tuy rằng không biết quá khứ đã xảy ra chuyện gì, nhưng Khương Tiểu Bảo chắc chắn một điều, kể cả Khương Mạn và những người anh họ nhà chú ba đều không thích gia đình cậu ta cho lắm!Cậu ta cũng từng hỏi cha mình, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Nhưng Khương Nghiệp Minh luôn im lặng đối với những chuyện liên quan đến quá khứ. Chỉ nói với cậu ta rằng sau này gặp Khương Mạn bọn họ thì phải lịch sự một chút, còn nói rằng nhà họ Khương có lỗi với họ...Trước đây Khương Tiểu Bảo không để tâm, nhưng sau mấy ngày tiếp xúc này, suy nghĩ của cậu ta đã dần dần thay đổi.Đối với người chị họ Khương Mạn, ban đầu cậu ta chỉ là tò mò và muốn tìm hiểu chút gì đó. Nhưng bây giờ...Cậu ta cảm thấy khá thoải mái khi ở cùng Khương Mạn, mặc dù người chị họ này rất hung dữ và quỷ quyệt, nhưng … Chị ấy sẽ giúp mình!Cho dù là bị đám bạn chẳng ra gì đó lừa, hay tô mì có giá 18 tệ khiến Khương Tiểu Bảo chưa bao giờ cảm thấy thiết thực như vậy.Ở phía khác, Khương Vân Sênh tắt micro, cau mày nhìn Khương Mạn: "Tại sao lại như vậy?"“Không nói trước chuyện này với anh hai là lỗi của em.” Khương Mạn nhẹ giọng nói, “Ban đầu em không biết cậu học sinh phiền phức mà ekip chương trình đưa tới chính là cậu ta.”“Không phải anh hai muốn trách em.” Khương Vân Sênh thở dài:“Cậu ta là người của nhà bác hai. Tuy rằng ân oán hồi đó không liên quan gì đến cậu ta, nhưng...” Khương Vân Sênh mím môi, lông mi dài khẽ run lên.

"Chị ơi, hôm nay chúng ta làm gì vậy? Lại chuyển gạch à? Em thấy thể trạng của anh trai chúng ta hơi yếu. Anh ấy có phải đi cùng chúng ta không? Em sợ anh ấy sẽ không chuyển nổi vài viên."

Khương Tiểu Bảo lẩm bẩm như một người phụ nữ lắm mồm mà không biết rằng mình đã đâm Khương Vân Sênh mấy nhát dao.

Advertisement

Khương Vân Sênh liếc cậu ta một cái, không nói gì.

"Cậu vẫn còn có thể chuyển được gạch à?"

"Đương nhiên…!!"

Advertisement

Khương Tiểu Bảo chưa kịp nói xong thì Khương Mạn đã cấu vào cánh tay của cậu ta khiến cậu ta kêu lên thảm thiết.

Hôm qua khi di chuyển gạch về, cậu ta đã ngủ không biết trời đất gì nữa.

Khi Khương Mỹ Lâm dẫn người đến khiến cậu ta thức giấc, lúc ấy cậu ta mới cảm thấy đau đớn khắp người như thể bị người ta nhét vào bao tải rồi đánh cho một trận. Các cơ ở cánh tay chỉ cần chạm vào là đã thấy đau.

Khương Mạn chế nhạo: "Hôm nay cậu đổi sư phụ rồi"

"A..." Khương Tiểu Bảo nhìn Khương Vân Sênh với ánh mắt tò mò: "Hôm nay em đi cùng anh ấy à?"

Khương Vân Sênh cau mày, rõ ràng là anh ta không thoải mái khi Khương Tiểu Bảo gọi mình là "anh trai".

Anh ta hít một hơi thật sâu rồi nói với Khương Mạn: "Em gái, em qua đây một lát."

Khương Mạn gật gật đầu, đi theo anh ta ra phía xa.

A Tam vô thức muốn đi theo nhưng Khương Tiểu Bảo giữ chặt anh ta lại: "Anh không nhìn thấy chị tôi và anh tôi đang nói chuyện bị mật à, sao anh lại không có mắt nhìn vậy?"

A Tam:... Không ngờ sẽ có ngày tôi bị cậu giáo huấn!

A Tam: "Cậu không tò mò à?"

“Tôi không tò mò.” Vẻ mặt của Khương Tiểu Bảo không thay đổi, cậu ta liếc mắt nhìn qua đó, khẽ mím miệng.

Dù không qua đó thì cậu ta cũng có thể đoán được nội dung của cuộc trò chuyện.

Tuy rằng không biết quá khứ đã xảy ra chuyện gì, nhưng Khương Tiểu Bảo chắc chắn một điều, kể cả Khương Mạn và những người anh họ nhà chú ba đều không thích gia đình cậu ta cho lắm!

Cậu ta cũng từng hỏi cha mình, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Nhưng Khương Nghiệp Minh luôn im lặng đối với những chuyện liên quan đến quá khứ. Chỉ nói với cậu ta rằng sau này gặp Khương Mạn bọn họ thì phải lịch sự một chút, còn nói rằng nhà họ Khương có lỗi với họ...

Trước đây Khương Tiểu Bảo không để tâm, nhưng sau mấy ngày tiếp xúc này, suy nghĩ của cậu ta đã dần dần thay đổi.

Đối với người chị họ Khương Mạn, ban đầu cậu ta chỉ là tò mò và muốn tìm hiểu chút gì đó. Nhưng bây giờ...

Cậu ta cảm thấy khá thoải mái khi ở cùng Khương Mạn, mặc dù người chị họ này rất hung dữ và quỷ quyệt, nhưng … Chị ấy sẽ giúp mình!

Cho dù là bị đám bạn chẳng ra gì đó lừa, hay tô mì có giá 18 tệ khiến Khương Tiểu Bảo chưa bao giờ cảm thấy thiết thực như vậy.

Ở phía khác, Khương Vân Sênh tắt micro, cau mày nhìn Khương Mạn: "Tại sao lại như vậy?"

“Không nói trước chuyện này với anh hai là lỗi của em.” Khương Mạn nhẹ giọng nói, “Ban đầu em không biết cậu học sinh phiền phức mà ekip chương trình đưa tới chính là cậu ta.”

“Không phải anh hai muốn trách em.” Khương Vân Sênh thở dài:

“Cậu ta là người của nhà bác hai. Tuy rằng ân oán hồi đó không liên quan gì đến cậu ta, nhưng...” Khương Vân Sênh mím môi, lông mi dài khẽ run lên.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… "Chị ơi, hôm nay chúng ta làm gì vậy? Lại chuyển gạch à? Em thấy thể trạng của anh trai chúng ta hơi yếu. Anh ấy có phải đi cùng chúng ta không? Em sợ anh ấy sẽ không chuyển nổi vài viên."Khương Tiểu Bảo lẩm bẩm như một người phụ nữ lắm mồm mà không biết rằng mình đã đâm Khương Vân Sênh mấy nhát dao.AdvertisementKhương Vân Sênh liếc cậu ta một cái, không nói gì."Cậu vẫn còn có thể chuyển được gạch à?""Đương nhiên…!!"AdvertisementKhương Tiểu Bảo chưa kịp nói xong thì Khương Mạn đã cấu vào cánh tay của cậu ta khiến cậu ta kêu lên thảm thiết.Hôm qua khi di chuyển gạch về, cậu ta đã ngủ không biết trời đất gì nữa.Khi Khương Mỹ Lâm dẫn người đến khiến cậu ta thức giấc, lúc ấy cậu ta mới cảm thấy đau đớn khắp người như thể bị người ta nhét vào bao tải rồi đánh cho một trận. Các cơ ở cánh tay chỉ cần chạm vào là đã thấy đau.Khương Mạn chế nhạo: "Hôm nay cậu đổi sư phụ rồi""A..." Khương Tiểu Bảo nhìn Khương Vân Sênh với ánh mắt tò mò: "Hôm nay em đi cùng anh ấy à?"Khương Vân Sênh cau mày, rõ ràng là anh ta không thoải mái khi Khương Tiểu Bảo gọi mình là "anh trai".Anh ta hít một hơi thật sâu rồi nói với Khương Mạn: "Em gái, em qua đây một lát."Khương Mạn gật gật đầu, đi theo anh ta ra phía xa.A Tam vô thức muốn đi theo nhưng Khương Tiểu Bảo giữ chặt anh ta lại: "Anh không nhìn thấy chị tôi và anh tôi đang nói chuyện bị mật à, sao anh lại không có mắt nhìn vậy?"A Tam:... Không ngờ sẽ có ngày tôi bị cậu giáo huấn!A Tam: "Cậu không tò mò à?"“Tôi không tò mò.” Vẻ mặt của Khương Tiểu Bảo không thay đổi, cậu ta liếc mắt nhìn qua đó, khẽ mím miệng.Dù không qua đó thì cậu ta cũng có thể đoán được nội dung của cuộc trò chuyện.Tuy rằng không biết quá khứ đã xảy ra chuyện gì, nhưng Khương Tiểu Bảo chắc chắn một điều, kể cả Khương Mạn và những người anh họ nhà chú ba đều không thích gia đình cậu ta cho lắm!Cậu ta cũng từng hỏi cha mình, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Nhưng Khương Nghiệp Minh luôn im lặng đối với những chuyện liên quan đến quá khứ. Chỉ nói với cậu ta rằng sau này gặp Khương Mạn bọn họ thì phải lịch sự một chút, còn nói rằng nhà họ Khương có lỗi với họ...Trước đây Khương Tiểu Bảo không để tâm, nhưng sau mấy ngày tiếp xúc này, suy nghĩ của cậu ta đã dần dần thay đổi.Đối với người chị họ Khương Mạn, ban đầu cậu ta chỉ là tò mò và muốn tìm hiểu chút gì đó. Nhưng bây giờ...Cậu ta cảm thấy khá thoải mái khi ở cùng Khương Mạn, mặc dù người chị họ này rất hung dữ và quỷ quyệt, nhưng … Chị ấy sẽ giúp mình!Cho dù là bị đám bạn chẳng ra gì đó lừa, hay tô mì có giá 18 tệ khiến Khương Tiểu Bảo chưa bao giờ cảm thấy thiết thực như vậy.Ở phía khác, Khương Vân Sênh tắt micro, cau mày nhìn Khương Mạn: "Tại sao lại như vậy?"“Không nói trước chuyện này với anh hai là lỗi của em.” Khương Mạn nhẹ giọng nói, “Ban đầu em không biết cậu học sinh phiền phức mà ekip chương trình đưa tới chính là cậu ta.”“Không phải anh hai muốn trách em.” Khương Vân Sênh thở dài:“Cậu ta là người của nhà bác hai. Tuy rằng ân oán hồi đó không liên quan gì đến cậu ta, nhưng...” Khương Vân Sênh mím môi, lông mi dài khẽ run lên.

Chương 1015