Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 1030
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Cho đến một ngày nọ… Cô ta và bạn trai cãi nhau và chia tay, nhất thời cô không để ý, cửa phòng vốn đã khóa trái lại thì bị người từ bên ngoài mở ra! Dương Hổ xông đến như một ác quỷ, lao vào đánh cô ta bất tỉnh. AdvertisementKhi tỉnh lại thì chuyện đã thành ra như thế này, cô ta đã bị Dương Hổ tịch thu tất cả các công cụ liên lạc. Thậm chí còn xé hết quần áo và trói cô ta lại như một con chó để ngăn cô ta chạy trốn! Lúc đầu, Lý Hân Nguyệt cũng nghĩ đến việc cầu cứu sự giúp đỡ từ bên ngoài, cô ta cố gắng hét lên để thu hút sự chú ý của mọi người. AdvertisementNhưng tòa nhà cũ này được coi là một tòa nhà sắp đổ. Xung quanh bốn phía đều đang thi công và trên tầng tám chỉ còn có một số hộ gia đình. Mỗi lần, Lý Hân Nguyệt chưa kịp gây ra động tĩnh lớn thì đã bị Dương Hổ ngăn lại và đổi lấy một trận đánh nhừ tử! Cô ta đã bị giam cầm bảy ngày rồi! Lý Hân Nguyệt đã sử dụng hết các cách có thể, cơ hội cầu cứu lần này có lẽ cũng là lần cuối cùng... Hai ngày qua cô ta tỏ ra rất ngoan ngoan, Dương Hổ buông lỏng cảnh giác, cộng thêm anh ta hút thuốc xong rồi lại uống rượu nên mới để cho Lý Hân Nguyệt dùng điện thoại để đặt đồ ăn và tiện ship thuốc lá tới. Tuy nhiên, trong suốt quá trình này, anh ta vẫn luôn theo dõi Lý Hân Nguyệt để phòng trừ cô ta báo cảnh sát. Tiền mua thuốc lá cũng là của cô ta, vốn Dương Hổ mắc nợ cờ bạc nên nghèo không có một xu dính túi. Đó là lý do tại sao Lý Hân Nguyệt mới dám tận dụng cơ hội để cầu cứu! Trận đòn vẫn tiếp tục, Lý Hân Nguyệt ôm đầu, cuộn tròn trên mặt đất để cố gắng bảo vệ những bộ phận dễ bị tổn thương trên cơ thể. Nhưng rất đau… Thật sự rất đau, thật sự rất đau... đau đến mức sắp chết rồi... Dương Hổ lại bắt đầu phát điên rồi, anh ta trút nỗi hận thù thế gian và phụ nữ lên cơ thể của cô ta... Tiếng xích cọ vào đất xen lẫn tiếng van xin của người phụ nữ. "Đồ đ*, thấy tên shipper giao đồ ăn đẹp trai nên không thể nhịn nổi nữa phải không? Con đ*, tôi đánh chết cô.." Lý Hân Nguyệt thở thoi thóp bị anh ta túm tóc lôi vào phòng vệ sinh, nước mắt lưng tròng nhưng cô ta chẳng còn sức để khóc nữa... Ánh sáng của thế giới đang vụn vỡ và mờ dần trước mắt cô, đôi mắt của cô ngày càng nặng trĩu, hy vọng duy nhất còn lại đang từ từ sụp đổ. Cô ta không hiểu tại sao Dương Hổ lại đối xử với mình như thế này… Cô ta không hiểu tại sao một người sống tốt và chăm chỉ làm việc như mình lại gặp phải chuyện như vậy… Cô ta không hiểu... tại sao thế giới này lại như vậy... Cứu tôi… Ai đó cứu tôi với... Cô ta thực sự không muốn chết... Đám người Khương Vân Sênh không hề rời khỏi khu dân cư, bọn họ dừng lại ở một góc mà từ trên tầng tám không thể nhìn thấy được. Khi PD đang định hỏi, Khương Vân Sênh lập tức che camera lại. "Tắt livestream! Ngay lập tức!"
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Cho đến một ngày nọ… Cô ta và bạn trai cãi nhau và chia tay, nhất thời cô không để ý, cửa phòng vốn đã khóa trái lại thì bị người từ bên ngoài mở ra!
Dương Hổ xông đến như một ác quỷ, lao vào đánh cô ta bất tỉnh.
Advertisement
Khi tỉnh lại thì chuyện đã thành ra như thế này, cô ta đã bị Dương Hổ tịch thu tất cả các công cụ liên lạc.
Thậm chí còn xé hết quần áo và trói cô ta lại như một con chó để ngăn cô ta chạy trốn!
Lúc đầu, Lý Hân Nguyệt cũng nghĩ đến việc cầu cứu sự giúp đỡ từ bên ngoài, cô ta cố gắng hét lên để thu hút sự chú ý của mọi người.
Advertisement
Nhưng tòa nhà cũ này được coi là một tòa nhà sắp đổ. Xung quanh bốn phía đều đang thi công và trên tầng tám chỉ còn có một số hộ gia đình.
Mỗi lần, Lý Hân Nguyệt chưa kịp gây ra động tĩnh lớn thì đã bị Dương Hổ ngăn lại và đổi lấy một trận đánh nhừ tử!
Cô ta đã bị giam cầm bảy ngày rồi! Lý Hân Nguyệt đã sử dụng hết các cách có thể, cơ hội cầu cứu lần này có lẽ cũng là lần cuối cùng...
Hai ngày qua cô ta tỏ ra rất ngoan ngoan, Dương Hổ buông lỏng cảnh giác, cộng thêm anh ta hút thuốc xong rồi lại uống rượu nên mới để cho Lý Hân Nguyệt dùng điện thoại để đặt đồ ăn và tiện ship thuốc lá tới.
Tuy nhiên, trong suốt quá trình này, anh ta vẫn luôn theo dõi Lý Hân Nguyệt để phòng trừ cô ta báo cảnh sát.
Tiền mua thuốc lá cũng là của cô ta, vốn Dương Hổ mắc nợ cờ bạc nên nghèo không có một xu dính túi. Đó là lý do tại sao Lý Hân Nguyệt mới dám tận dụng cơ hội để cầu cứu!
Trận đòn vẫn tiếp tục, Lý Hân Nguyệt ôm đầu, cuộn tròn trên mặt đất để cố gắng bảo vệ những bộ phận dễ bị tổn thương trên cơ thể.
Nhưng rất đau… Thật sự rất đau, thật sự rất đau... đau đến mức sắp chết rồi...
Dương Hổ lại bắt đầu phát điên rồi, anh ta trút nỗi hận thù thế gian và phụ nữ lên cơ thể của cô ta...
Tiếng xích cọ vào đất xen lẫn tiếng van xin của người phụ nữ.
"Đồ đ*, thấy tên shipper giao đồ ăn đẹp trai nên không thể nhịn nổi nữa phải không? Con đ*, tôi đánh chết cô.."
Lý Hân Nguyệt thở thoi thóp bị anh ta túm tóc lôi vào phòng vệ sinh, nước mắt lưng tròng nhưng cô ta chẳng còn sức để khóc nữa...
Ánh sáng của thế giới đang vụn vỡ và mờ dần trước mắt cô, đôi mắt của cô ngày càng nặng trĩu, hy vọng duy nhất còn lại đang từ từ sụp đổ.
Cô ta không hiểu tại sao Dương Hổ lại đối xử với mình như thế này…
Cô ta không hiểu tại sao một người sống tốt và chăm chỉ làm việc như mình lại gặp phải chuyện như vậy…
Cô ta không hiểu... tại sao thế giới này lại như vậy...
Cứu tôi… Ai đó cứu tôi với...
Cô ta thực sự không muốn chết...
Đám người Khương Vân Sênh không hề rời khỏi khu dân cư, bọn họ dừng lại ở một góc mà từ trên tầng tám không thể nhìn thấy được.
Khi PD đang định hỏi, Khương Vân Sênh lập tức che camera lại.
"Tắt livestream! Ngay lập tức!"
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Cho đến một ngày nọ… Cô ta và bạn trai cãi nhau và chia tay, nhất thời cô không để ý, cửa phòng vốn đã khóa trái lại thì bị người từ bên ngoài mở ra! Dương Hổ xông đến như một ác quỷ, lao vào đánh cô ta bất tỉnh. AdvertisementKhi tỉnh lại thì chuyện đã thành ra như thế này, cô ta đã bị Dương Hổ tịch thu tất cả các công cụ liên lạc. Thậm chí còn xé hết quần áo và trói cô ta lại như một con chó để ngăn cô ta chạy trốn! Lúc đầu, Lý Hân Nguyệt cũng nghĩ đến việc cầu cứu sự giúp đỡ từ bên ngoài, cô ta cố gắng hét lên để thu hút sự chú ý của mọi người. AdvertisementNhưng tòa nhà cũ này được coi là một tòa nhà sắp đổ. Xung quanh bốn phía đều đang thi công và trên tầng tám chỉ còn có một số hộ gia đình. Mỗi lần, Lý Hân Nguyệt chưa kịp gây ra động tĩnh lớn thì đã bị Dương Hổ ngăn lại và đổi lấy một trận đánh nhừ tử! Cô ta đã bị giam cầm bảy ngày rồi! Lý Hân Nguyệt đã sử dụng hết các cách có thể, cơ hội cầu cứu lần này có lẽ cũng là lần cuối cùng... Hai ngày qua cô ta tỏ ra rất ngoan ngoan, Dương Hổ buông lỏng cảnh giác, cộng thêm anh ta hút thuốc xong rồi lại uống rượu nên mới để cho Lý Hân Nguyệt dùng điện thoại để đặt đồ ăn và tiện ship thuốc lá tới. Tuy nhiên, trong suốt quá trình này, anh ta vẫn luôn theo dõi Lý Hân Nguyệt để phòng trừ cô ta báo cảnh sát. Tiền mua thuốc lá cũng là của cô ta, vốn Dương Hổ mắc nợ cờ bạc nên nghèo không có một xu dính túi. Đó là lý do tại sao Lý Hân Nguyệt mới dám tận dụng cơ hội để cầu cứu! Trận đòn vẫn tiếp tục, Lý Hân Nguyệt ôm đầu, cuộn tròn trên mặt đất để cố gắng bảo vệ những bộ phận dễ bị tổn thương trên cơ thể. Nhưng rất đau… Thật sự rất đau, thật sự rất đau... đau đến mức sắp chết rồi... Dương Hổ lại bắt đầu phát điên rồi, anh ta trút nỗi hận thù thế gian và phụ nữ lên cơ thể của cô ta... Tiếng xích cọ vào đất xen lẫn tiếng van xin của người phụ nữ. "Đồ đ*, thấy tên shipper giao đồ ăn đẹp trai nên không thể nhịn nổi nữa phải không? Con đ*, tôi đánh chết cô.." Lý Hân Nguyệt thở thoi thóp bị anh ta túm tóc lôi vào phòng vệ sinh, nước mắt lưng tròng nhưng cô ta chẳng còn sức để khóc nữa... Ánh sáng của thế giới đang vụn vỡ và mờ dần trước mắt cô, đôi mắt của cô ngày càng nặng trĩu, hy vọng duy nhất còn lại đang từ từ sụp đổ. Cô ta không hiểu tại sao Dương Hổ lại đối xử với mình như thế này… Cô ta không hiểu tại sao một người sống tốt và chăm chỉ làm việc như mình lại gặp phải chuyện như vậy… Cô ta không hiểu... tại sao thế giới này lại như vậy... Cứu tôi… Ai đó cứu tôi với... Cô ta thực sự không muốn chết... Đám người Khương Vân Sênh không hề rời khỏi khu dân cư, bọn họ dừng lại ở một góc mà từ trên tầng tám không thể nhìn thấy được. Khi PD đang định hỏi, Khương Vân Sênh lập tức che camera lại. "Tắt livestream! Ngay lập tức!"