Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 1032

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Khương Tiểu Bảo trở tay không kịp, tỏ ra choáng váng. Ơ, sao không giống như trong tưởng tượng nhỉ?  Ngay lúc cậu ta đang sững sờ thì đã bị Dương Hổ kéo vào nhà.  Khương Vân Sênh đang núp sau cánh cửa, nhưng khi thấy vậy thì kêu lên.  Advertisement"Tiểu Bảo!"  Dương Hổ không ngờ vẫn có một người nữa đang trốn, khóe mắt anh ta giật giật, rồi lập tức đóng sập cửa lại.  AdvertisementKhương Tiểu Bảo sửng sốt: "Anh làm gì vậy?!"  Dương Hổ nhìn cậu ta cười nửa miệng.  "Cứu... Cứu tôi với..." Một tiếng kêu cứu yếu ớt vang lên.  “Là chị gái vừa rồi” Khương Tiểu Bảo vội vàng chạy vào nhà vệ sinh, nhìn thấy Lý Hân Nguyệt nằm trên vũng máu, cậu ta vô cùng kinh hãi.  Ngoài cửa, Khương Vân Sênh đang điên cuồng đập cửa.  Anh ta nhấc điện thoại gọi cho PD: "Báo cảnh sát! Báo cảnh sát ngay lập tức!!"  Bên trong phòng vệ sinh.  Khương Tiểu Bảo cố gắng nâng Lý Hân Nguyệt lên, nhưng phát hiện ra rằng ở chân cô ta còn có một sợi dây xích, một đầu còn lại bị buộc vào phía dưới của bồn cầu.  Ngay sau đó, bên ngoài vang lên tiếng cười quái dị và điên cuồng, kèm theo mùi hắc xộc thẳng vào mũi.  Khương Tiểu Bảo lao ra khỏi phòng vệ sinh.  Dương Hổ không ngừng đổ thứ gì đó lên mặt đất, chất lỏng nhanh chóng bốc hơi. Đó là… xăng!!!  “Anh điên rồi sao, anh đang làm gì vậy?!” Mặt Khương Tiểu Bảo tái đi vì kinh hãi.  Trên tay Dương Hổ cầm chiếc bật lửa, anh ta cười toe toét: "đ* và gian phu của đ*... đều đáng chết!!"  "Các người chết đi!!!"  Trong tích tắc, bọn lửa bùng cháy giống như một con rắn độc ác bò ra từ địa ngục, cuốn lấy toàn bộ ngôi nhà.  Một tiếng nổ lớn vang lên. Toàn bộ tòa nhà dường như đang rung chuyển.  Khói đen bốc lên nghi ngút, khí gas trong bếp phát nổ và cộng thêm xăng đổ xuống nên nhà khiến ngọn lửa bùng cháy trong chớp mắt.  Bên ngoài khu dân cư, mặt PD tái đi, xung quanh anh ta đều là những tiếng la hét.  Anh ta vừa gọi điện báo cảnh sát, nhìn thấy cảnh tượng này anh ta gần như ngạt thở, run rẩy gọi điện thoại báo cháy.  Một bóng người từ trên phố lao tới, băng qua chướng ngại vật này đến chướng ngại vật khác.  PD không thể tin được: "Khương... Khương Mạn..."  Tại sao Khương Mạn lại xuất hiện ở đây? Không cô đang ở chỗ của Tang Điềm sao?!  Khương Nhuệ Trạch đi theo phía sau Khương Mạn.  Bởi vì bị bắt quả tang, Khương husky cũng không còn mặt mũi ở lại đó nên anh ta đã cùng với Khương Mạn đi tìm Khương Vân Sênh.  

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Khương Tiểu Bảo trở tay không kịp, tỏ ra choáng váng. Ơ, sao không giống như trong tưởng tượng nhỉ?  

Ngay lúc cậu ta đang sững sờ thì đã bị Dương Hổ kéo vào nhà.  

Khương Vân Sênh đang núp sau cánh cửa, nhưng khi thấy vậy thì kêu lên.  

Advertisement

"Tiểu Bảo!"  

Dương Hổ không ngờ vẫn có một người nữa đang trốn, khóe mắt anh ta giật giật, rồi lập tức đóng sập cửa lại.  

Advertisement

Khương Tiểu Bảo sửng sốt: "Anh làm gì vậy?!"  

Dương Hổ nhìn cậu ta cười nửa miệng.  

"Cứu... Cứu tôi với..." Một tiếng kêu cứu yếu ớt vang lên.  

“Là chị gái vừa rồi” Khương Tiểu Bảo vội vàng chạy vào nhà vệ sinh, nhìn thấy Lý Hân Nguyệt nằm trên vũng máu, cậu ta vô cùng kinh hãi.  

Ngoài cửa, Khương Vân Sênh đang điên cuồng đập cửa.  

Anh ta nhấc điện thoại gọi cho PD: "Báo cảnh sát! Báo cảnh sát ngay lập tức!!"  

Bên trong phòng vệ sinh.  

Khương Tiểu Bảo cố gắng nâng Lý Hân Nguyệt lên, nhưng phát hiện ra rằng ở chân cô ta còn có một sợi dây xích, một đầu còn lại bị buộc vào phía dưới của bồn cầu.  

Ngay sau đó, bên ngoài vang lên tiếng cười quái dị và điên cuồng, kèm theo mùi hắc xộc thẳng vào mũi.  

Khương Tiểu Bảo lao ra khỏi phòng vệ sinh.  

Dương Hổ không ngừng đổ thứ gì đó lên mặt đất, chất lỏng nhanh chóng bốc hơi. Đó là… xăng!!!  

“Anh điên rồi sao, anh đang làm gì vậy?!” Mặt Khương Tiểu Bảo tái đi vì kinh hãi.  

Trên tay Dương Hổ cầm chiếc bật lửa, anh ta cười toe toét: "đ* và gian phu của đ*... đều đáng chết!!"  

"Các người chết đi!!!"  

Trong tích tắc, bọn lửa bùng cháy giống như một con rắn độc ác bò ra từ địa ngục, cuốn lấy toàn bộ ngôi nhà.  

Một tiếng nổ lớn vang lên. Toàn bộ tòa nhà dường như đang rung chuyển.  

Khói đen bốc lên nghi ngút, khí gas trong bếp phát nổ và cộng thêm xăng đổ xuống nên nhà khiến ngọn lửa bùng cháy trong chớp mắt.  

Bên ngoài khu dân cư, mặt PD tái đi, xung quanh anh ta đều là những tiếng la hét.  

Anh ta vừa gọi điện báo cảnh sát, nhìn thấy cảnh tượng này anh ta gần như ngạt thở, run rẩy gọi điện thoại báo cháy.  

Một bóng người từ trên phố lao tới, băng qua chướng ngại vật này đến chướng ngại vật khác.  

PD không thể tin được: "Khương... Khương Mạn..."  

Tại sao Khương Mạn lại xuất hiện ở đây? Không cô đang ở chỗ của Tang Điềm sao?!  

Khương Nhuệ Trạch đi theo phía sau Khương Mạn.  

Bởi vì bị bắt quả tang, Khương husky cũng không còn mặt mũi ở lại đó nên anh ta đã cùng với Khương Mạn đi tìm Khương Vân Sênh.  

Image removed.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Khương Tiểu Bảo trở tay không kịp, tỏ ra choáng váng. Ơ, sao không giống như trong tưởng tượng nhỉ?  Ngay lúc cậu ta đang sững sờ thì đã bị Dương Hổ kéo vào nhà.  Khương Vân Sênh đang núp sau cánh cửa, nhưng khi thấy vậy thì kêu lên.  Advertisement"Tiểu Bảo!"  Dương Hổ không ngờ vẫn có một người nữa đang trốn, khóe mắt anh ta giật giật, rồi lập tức đóng sập cửa lại.  AdvertisementKhương Tiểu Bảo sửng sốt: "Anh làm gì vậy?!"  Dương Hổ nhìn cậu ta cười nửa miệng.  "Cứu... Cứu tôi với..." Một tiếng kêu cứu yếu ớt vang lên.  “Là chị gái vừa rồi” Khương Tiểu Bảo vội vàng chạy vào nhà vệ sinh, nhìn thấy Lý Hân Nguyệt nằm trên vũng máu, cậu ta vô cùng kinh hãi.  Ngoài cửa, Khương Vân Sênh đang điên cuồng đập cửa.  Anh ta nhấc điện thoại gọi cho PD: "Báo cảnh sát! Báo cảnh sát ngay lập tức!!"  Bên trong phòng vệ sinh.  Khương Tiểu Bảo cố gắng nâng Lý Hân Nguyệt lên, nhưng phát hiện ra rằng ở chân cô ta còn có một sợi dây xích, một đầu còn lại bị buộc vào phía dưới của bồn cầu.  Ngay sau đó, bên ngoài vang lên tiếng cười quái dị và điên cuồng, kèm theo mùi hắc xộc thẳng vào mũi.  Khương Tiểu Bảo lao ra khỏi phòng vệ sinh.  Dương Hổ không ngừng đổ thứ gì đó lên mặt đất, chất lỏng nhanh chóng bốc hơi. Đó là… xăng!!!  “Anh điên rồi sao, anh đang làm gì vậy?!” Mặt Khương Tiểu Bảo tái đi vì kinh hãi.  Trên tay Dương Hổ cầm chiếc bật lửa, anh ta cười toe toét: "đ* và gian phu của đ*... đều đáng chết!!"  "Các người chết đi!!!"  Trong tích tắc, bọn lửa bùng cháy giống như một con rắn độc ác bò ra từ địa ngục, cuốn lấy toàn bộ ngôi nhà.  Một tiếng nổ lớn vang lên. Toàn bộ tòa nhà dường như đang rung chuyển.  Khói đen bốc lên nghi ngút, khí gas trong bếp phát nổ và cộng thêm xăng đổ xuống nên nhà khiến ngọn lửa bùng cháy trong chớp mắt.  Bên ngoài khu dân cư, mặt PD tái đi, xung quanh anh ta đều là những tiếng la hét.  Anh ta vừa gọi điện báo cảnh sát, nhìn thấy cảnh tượng này anh ta gần như ngạt thở, run rẩy gọi điện thoại báo cháy.  Một bóng người từ trên phố lao tới, băng qua chướng ngại vật này đến chướng ngại vật khác.  PD không thể tin được: "Khương... Khương Mạn..."  Tại sao Khương Mạn lại xuất hiện ở đây? Không cô đang ở chỗ của Tang Điềm sao?!  Khương Nhuệ Trạch đi theo phía sau Khương Mạn.  Bởi vì bị bắt quả tang, Khương husky cũng không còn mặt mũi ở lại đó nên anh ta đã cùng với Khương Mạn đi tìm Khương Vân Sênh.  

Chương 1032