Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 1047
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Không thể thuận theo nó cũng không thể thuận theo con." "Dựa vào cái gì chứ?!" Cô ta tức giận nói: "Lần này, con được hợp tác với Hades còn không thể chứng minh năng lực của mình sao?!" Advertisement"Những người nhà bác cả còn đang vắt óc suy nghĩ làm sao có thể tiếp cận với Hades. Con giỏi hơn họ, con đã làm được rồi!" "Chỉ cần dự án này được triển khai, nhà chúng ta sẽ không còn bị nhà họ lấn át!" Khương Nghiệp Minh nhìn cô ta, trong ánh mắt chỉ có vẻ thất vọng: Advertisement"Ngu xuẩn." Mặt Khương Mỹ Lâm đỏ bừng lên. "Con ngu xuẩn? Ồ, phải rồi! Từ nhỏ đến lớn con là người ngu ngốc nhất. Con làm gì cũng cha cũng không vừa ý. Ngay cả Khương Tiểu Bảo vô dụng này trong mắt cha cũng tốt hơn con!" Khương Tiểu Bảo nghe vậy, cảm thấy không thoải mái nên nói: "Chị hai, chị đừng lôi em vào, sao em lại là đồ vô dụng chứ!" “Nhà này không đến lượt người ngoài như em lên tiếng!!” Khương Mỹ Lâm rống lên. Ngay khi cô vừa nói xong, Khương Nghiệp Minh đột nhiên đứng lên và tát cô ta một cái, trong ánh mắt có sự cảnh cáo. Khương Tiểu Bảo cũng sửng sốt. Khương Mỹ Lâm che mặt lại và cười lạnh. Cô ta trừng mắt nhìn Khương Tiểu Bảo, lạnh lùng nói: "Con sẽ chứng minh cho cha thấy lựa chọn của cha là sai lầm!" Nói xong cô ta cầm lấy túi xách và lao ra khỏi nhà. Khương Tiểu Bảo nuốt nước miếng: "Cha..." Tay Khương Nghiệp Minh cũng hơi run lên, ông ta nhắm mắt lại, đau lòng ngồi xuống. "Cha, chị hai, sao chị ấy lại nói con là người ngoài, con là em trai của chị ấy mà..." Khương Tiểu Bảo lẩm bẩm: "Nhưng cha tát chị hai mạnh tay quá. Dù chị ấy rất đáng ghét nhưng vẫn là con gái, không thể tát vào mặt." Khương Nghiệp Minh nhìn cậu ta, ánh mắt trở nên phức tạp. Ông ta vô thức giơ tay lên, Khương Tiểu Bảo co rụt cổ lại, tưởng rằng mình sắp bị đánh, kết quả Khương Nghiệp Minh chỉ vỗ nhẹ vào đầu cậu ta. "Tiểu Bảo." "Dạ?" "Con đừng hận ta." "Hả? Tại sao con phải hận cha?" Khương Tiểu Bảo tỏ ra không hiểu. Khương Nghiệp Minh thở dài: "Đừng học theo chị hai con, hãy tránh người nhà bác cả càng xa càng tốt." "Nếu có thời gian... hãy đến thăm và ở bên cạnh cô của con." Mắt Khương Tiểu Bảo sáng lên, ngay lập tức gật đầu. "Ngày mai con sẽ đi thăm cô, nhưng cha, cha vẫn chưa trả lời con, cha có xem gameshow của con không?" “Ta xem rồi.” Khương Nghiệp Minh cười: “Tiểu Bảo của nhà chúng ta là một cậu bé tốt.”
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
"Không thể thuận theo nó cũng không thể thuận theo con."
"Dựa vào cái gì chứ?!" Cô ta tức giận nói: "Lần này, con được hợp tác với Hades còn không thể chứng minh năng lực của mình sao?!"
Advertisement
"Những người nhà bác cả còn đang vắt óc suy nghĩ làm sao có thể tiếp cận với Hades. Con giỏi hơn họ, con đã làm được rồi!"
"Chỉ cần dự án này được triển khai, nhà chúng ta sẽ không còn bị nhà họ lấn át!"
Khương Nghiệp Minh nhìn cô ta, trong ánh mắt chỉ có vẻ thất vọng:
Advertisement
"Ngu xuẩn."
Mặt Khương Mỹ Lâm đỏ bừng lên.
"Con ngu xuẩn? Ồ, phải rồi! Từ nhỏ đến lớn con là người ngu ngốc nhất. Con làm gì cũng cha cũng không vừa ý. Ngay cả Khương Tiểu Bảo vô dụng này trong mắt cha cũng tốt hơn con!"
Khương Tiểu Bảo nghe vậy, cảm thấy không thoải mái nên nói: "Chị hai, chị đừng lôi em vào, sao em lại là đồ vô dụng chứ!"
“Nhà này không đến lượt người ngoài như em lên tiếng!!” Khương Mỹ Lâm rống lên.
Ngay khi cô vừa nói xong, Khương Nghiệp Minh đột nhiên đứng lên và tát cô ta một cái, trong ánh mắt có sự cảnh cáo.
Khương Tiểu Bảo cũng sửng sốt.
Khương Mỹ Lâm che mặt lại và cười lạnh. Cô ta trừng mắt nhìn Khương Tiểu Bảo, lạnh lùng nói: "Con sẽ chứng minh cho cha thấy lựa chọn của cha là sai lầm!"
Nói xong cô ta cầm lấy túi xách và lao ra khỏi nhà.
Khương Tiểu Bảo nuốt nước miếng: "Cha..."
Tay Khương Nghiệp Minh cũng hơi run lên, ông ta nhắm mắt lại, đau lòng ngồi xuống.
"Cha, chị hai, sao chị ấy lại nói con là người ngoài, con là em trai của chị ấy mà..."
Khương Tiểu Bảo lẩm bẩm: "Nhưng cha tát chị hai mạnh tay quá. Dù chị ấy rất đáng ghét nhưng vẫn là con gái, không thể tát vào mặt."
Khương Nghiệp Minh nhìn cậu ta, ánh mắt trở nên phức tạp. Ông ta vô thức giơ tay lên, Khương Tiểu Bảo co rụt cổ lại, tưởng rằng mình sắp bị đánh, kết quả Khương Nghiệp Minh chỉ vỗ nhẹ vào đầu cậu ta.
"Tiểu Bảo."
"Dạ?"
"Con đừng hận ta."
"Hả? Tại sao con phải hận cha?" Khương Tiểu Bảo tỏ ra không hiểu.
Khương Nghiệp Minh thở dài: "Đừng học theo chị hai con, hãy tránh người nhà bác cả càng xa càng tốt."
"Nếu có thời gian... hãy đến thăm và ở bên cạnh cô của con."
Mắt Khương Tiểu Bảo sáng lên, ngay lập tức gật đầu.
"Ngày mai con sẽ đi thăm cô, nhưng cha, cha vẫn chưa trả lời con, cha có xem gameshow của con không?"
“Ta xem rồi.” Khương Nghiệp Minh cười: “Tiểu Bảo của nhà chúng ta là một cậu bé tốt.”
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Không thể thuận theo nó cũng không thể thuận theo con." "Dựa vào cái gì chứ?!" Cô ta tức giận nói: "Lần này, con được hợp tác với Hades còn không thể chứng minh năng lực của mình sao?!" Advertisement"Những người nhà bác cả còn đang vắt óc suy nghĩ làm sao có thể tiếp cận với Hades. Con giỏi hơn họ, con đã làm được rồi!" "Chỉ cần dự án này được triển khai, nhà chúng ta sẽ không còn bị nhà họ lấn át!" Khương Nghiệp Minh nhìn cô ta, trong ánh mắt chỉ có vẻ thất vọng: Advertisement"Ngu xuẩn." Mặt Khương Mỹ Lâm đỏ bừng lên. "Con ngu xuẩn? Ồ, phải rồi! Từ nhỏ đến lớn con là người ngu ngốc nhất. Con làm gì cũng cha cũng không vừa ý. Ngay cả Khương Tiểu Bảo vô dụng này trong mắt cha cũng tốt hơn con!" Khương Tiểu Bảo nghe vậy, cảm thấy không thoải mái nên nói: "Chị hai, chị đừng lôi em vào, sao em lại là đồ vô dụng chứ!" “Nhà này không đến lượt người ngoài như em lên tiếng!!” Khương Mỹ Lâm rống lên. Ngay khi cô vừa nói xong, Khương Nghiệp Minh đột nhiên đứng lên và tát cô ta một cái, trong ánh mắt có sự cảnh cáo. Khương Tiểu Bảo cũng sửng sốt. Khương Mỹ Lâm che mặt lại và cười lạnh. Cô ta trừng mắt nhìn Khương Tiểu Bảo, lạnh lùng nói: "Con sẽ chứng minh cho cha thấy lựa chọn của cha là sai lầm!" Nói xong cô ta cầm lấy túi xách và lao ra khỏi nhà. Khương Tiểu Bảo nuốt nước miếng: "Cha..." Tay Khương Nghiệp Minh cũng hơi run lên, ông ta nhắm mắt lại, đau lòng ngồi xuống. "Cha, chị hai, sao chị ấy lại nói con là người ngoài, con là em trai của chị ấy mà..." Khương Tiểu Bảo lẩm bẩm: "Nhưng cha tát chị hai mạnh tay quá. Dù chị ấy rất đáng ghét nhưng vẫn là con gái, không thể tát vào mặt." Khương Nghiệp Minh nhìn cậu ta, ánh mắt trở nên phức tạp. Ông ta vô thức giơ tay lên, Khương Tiểu Bảo co rụt cổ lại, tưởng rằng mình sắp bị đánh, kết quả Khương Nghiệp Minh chỉ vỗ nhẹ vào đầu cậu ta. "Tiểu Bảo." "Dạ?" "Con đừng hận ta." "Hả? Tại sao con phải hận cha?" Khương Tiểu Bảo tỏ ra không hiểu. Khương Nghiệp Minh thở dài: "Đừng học theo chị hai con, hãy tránh người nhà bác cả càng xa càng tốt." "Nếu có thời gian... hãy đến thăm và ở bên cạnh cô của con." Mắt Khương Tiểu Bảo sáng lên, ngay lập tức gật đầu. "Ngày mai con sẽ đi thăm cô, nhưng cha, cha vẫn chưa trả lời con, cha có xem gameshow của con không?" “Ta xem rồi.” Khương Nghiệp Minh cười: “Tiểu Bảo của nhà chúng ta là một cậu bé tốt.”