Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 1060

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Sau khi đến nơi, Khương Tiểu Bảo cùng đám người Khương Mạn đi thẳng vào đó. Khi nhìn thấy tình trạng hỗn loạn trong biệt thự, bảo an và cảnh vệ vẫn còn ở đó, Khương Tiểu Bảo cảm thấy khó hiểu nên hỏi:  "Có chuyện gì vậy?!"  AdvertisementNgười giúp việc lo lắng nói: "Cảnh vệ đã phát hiện có vài tên trộm lẻn vào, đang kiểm tra xem có mất thứ gì không."  Kẻ trộm?  "Cô tôi đâu?!"  Advertisement"Bảo nhi gia đang nhắc đến cô Khương sao? Cô ấy không có ở biệt thự. Tối hôm qua cô ấy đã được đón đi rồi."  Khương Tiểu Bảo sững sờ, không ở đây sao? Được đưa đi rồi à?  "Ai đón đi vậy?"  Ngay khi người giúp việc định trả lời thì điện thoại di động của Khương Mạn đổ chuông, là một số điện thoại lạ. Trong lòng cô có dự cảm, nhấn nút nghe.  "Alo, tôi là Khương Mạn."  "Xin chào Tiểu Mạn, ta là Khương Nghiệp Minh. Nhược Lai đang ở chỗ ta, hiện cô ấy rất an toàn, cháu có thể yên tâm."  "Nói với Tiểu Bảo, ta đang ở nơi dạy nó câu cá khi nó còn nhỏ, nó sẽ đưa cháu đến đây."  "Cha của em nói rằng cô đang ở chỗ ông ta. Ông ta đang ở nơi dạy em câu cá khi em còn nhỏ. Em có nhớ nó ở đâu không?"  Khương Tiểu Bảo gật đầu: "Em nhớ! Đó là căn cứ bí mật của em và cha em!"  "Chúng ta lên xe đi, em chỉ đường."  Cậu ta gật đầu, đi ra xe.  Arthur nói: "Thím ơi, đây có thể là một cái bẫy không?"  Khương Mạn suy nghĩ rồi nói: "Sau khi tới chỗ đó, thím và Tiểu Bảo sẽ đi vào, còn cháu ở bên ngoài."  Arthur cau mày nhưng rồi vẫn đồng ý.  Trên đường đi, Khương Tiểu Bảo chỉ đường, sắc mặt vẫn tái nhợt.  Trước đó cậu ta cảm thấy vô cùng sợ hãi, lúc này cả người mới nhẹ nhõm được một chút nhưng nghĩ đến tình cảnh mình sắp phải đối mặt, trong lòng lại thấp thỏm không thôi.  "Chị ơi... tối qua em đã nghe lén được cuộc nói chuyện giữa cha và anh cả của em."  Khương Mạn không nói gì.  Khương Tiểu Bảo c*n m** d***: "Cha em nói là bác cả đã giết chú ba và thím ba..."  Cô ừ một tiếng: "Sau đó thì sao."  Cậu ta cảm thấy kinh ngạc trước sự bình tĩnh của Khương Mạn, nhưng cô càng như vậy trong lòng Khương Tiểu Bảo lại càng cảm thấy bất an.  "Chị, chị, chị sẽ không giết cha em chứ?" 

Sau khi đến nơi, Khương Tiểu Bảo cùng đám người Khương Mạn đi thẳng vào đó. Khi nhìn thấy tình trạng hỗn loạn trong biệt thự, bảo an và cảnh vệ vẫn còn ở đó, Khương Tiểu Bảo cảm thấy khó hiểu nên hỏi:  

"Có chuyện gì vậy?!"  

Advertisement

Người giúp việc lo lắng nói: "Cảnh vệ đã phát hiện có vài tên trộm lẻn vào, đang kiểm tra xem có mất thứ gì không."  

Kẻ trộm?  

"Cô tôi đâu?!"  

Advertisement

"Bảo nhi gia đang nhắc đến cô Khương sao? Cô ấy không có ở biệt thự. Tối hôm qua cô ấy đã được đón đi rồi."  

Khương Tiểu Bảo sững sờ, không ở đây sao? Được đưa đi rồi à?  

"Ai đón đi vậy?"  

Ngay khi người giúp việc định trả lời thì điện thoại di động của Khương Mạn đổ chuông, là một số điện thoại lạ. Trong lòng cô có dự cảm, nhấn nút nghe.  

"Alo, tôi là Khương Mạn."  

"Xin chào Tiểu Mạn, ta là Khương Nghiệp Minh. Nhược Lai đang ở chỗ ta, hiện cô ấy rất an toàn, cháu có thể yên tâm."  

"Nói với Tiểu Bảo, ta đang ở nơi dạy nó câu cá khi nó còn nhỏ, nó sẽ đưa cháu đến đây."  

"Cha của em nói rằng cô đang ở chỗ ông ta. Ông ta đang ở nơi dạy em câu cá khi em còn nhỏ. Em có nhớ nó ở đâu không?"  

Khương Tiểu Bảo gật đầu: "Em nhớ! Đó là căn cứ bí mật của em và cha em!"  

"Chúng ta lên xe đi, em chỉ đường."  

Cậu ta gật đầu, đi ra xe.  

Arthur nói: "Thím ơi, đây có thể là một cái bẫy không?"  

Khương Mạn suy nghĩ rồi nói: "Sau khi tới chỗ đó, thím và Tiểu Bảo sẽ đi vào, còn cháu ở bên ngoài."  

Arthur cau mày nhưng rồi vẫn đồng ý.  

Trên đường đi, Khương Tiểu Bảo chỉ đường, sắc mặt vẫn tái nhợt.  

Trước đó cậu ta cảm thấy vô cùng sợ hãi, lúc này cả người mới nhẹ nhõm được một chút nhưng nghĩ đến tình cảnh mình sắp phải đối mặt, trong lòng lại thấp thỏm không thôi.  

"Chị ơi... tối qua em đã nghe lén được cuộc nói chuyện giữa cha và anh cả của em."  

Khương Mạn không nói gì.  

Khương Tiểu Bảo c*n m** d***: "Cha em nói là bác cả đã giết chú ba và thím ba..."  

Cô ừ một tiếng: "Sau đó thì sao."  

Cậu ta cảm thấy kinh ngạc trước sự bình tĩnh của Khương Mạn, nhưng cô càng như vậy trong lòng Khương Tiểu Bảo lại càng cảm thấy bất an.  

"Chị, chị, chị sẽ không giết cha em chứ?" 

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Sau khi đến nơi, Khương Tiểu Bảo cùng đám người Khương Mạn đi thẳng vào đó. Khi nhìn thấy tình trạng hỗn loạn trong biệt thự, bảo an và cảnh vệ vẫn còn ở đó, Khương Tiểu Bảo cảm thấy khó hiểu nên hỏi:  "Có chuyện gì vậy?!"  AdvertisementNgười giúp việc lo lắng nói: "Cảnh vệ đã phát hiện có vài tên trộm lẻn vào, đang kiểm tra xem có mất thứ gì không."  Kẻ trộm?  "Cô tôi đâu?!"  Advertisement"Bảo nhi gia đang nhắc đến cô Khương sao? Cô ấy không có ở biệt thự. Tối hôm qua cô ấy đã được đón đi rồi."  Khương Tiểu Bảo sững sờ, không ở đây sao? Được đưa đi rồi à?  "Ai đón đi vậy?"  Ngay khi người giúp việc định trả lời thì điện thoại di động của Khương Mạn đổ chuông, là một số điện thoại lạ. Trong lòng cô có dự cảm, nhấn nút nghe.  "Alo, tôi là Khương Mạn."  "Xin chào Tiểu Mạn, ta là Khương Nghiệp Minh. Nhược Lai đang ở chỗ ta, hiện cô ấy rất an toàn, cháu có thể yên tâm."  "Nói với Tiểu Bảo, ta đang ở nơi dạy nó câu cá khi nó còn nhỏ, nó sẽ đưa cháu đến đây."  "Cha của em nói rằng cô đang ở chỗ ông ta. Ông ta đang ở nơi dạy em câu cá khi em còn nhỏ. Em có nhớ nó ở đâu không?"  Khương Tiểu Bảo gật đầu: "Em nhớ! Đó là căn cứ bí mật của em và cha em!"  "Chúng ta lên xe đi, em chỉ đường."  Cậu ta gật đầu, đi ra xe.  Arthur nói: "Thím ơi, đây có thể là một cái bẫy không?"  Khương Mạn suy nghĩ rồi nói: "Sau khi tới chỗ đó, thím và Tiểu Bảo sẽ đi vào, còn cháu ở bên ngoài."  Arthur cau mày nhưng rồi vẫn đồng ý.  Trên đường đi, Khương Tiểu Bảo chỉ đường, sắc mặt vẫn tái nhợt.  Trước đó cậu ta cảm thấy vô cùng sợ hãi, lúc này cả người mới nhẹ nhõm được một chút nhưng nghĩ đến tình cảnh mình sắp phải đối mặt, trong lòng lại thấp thỏm không thôi.  "Chị ơi... tối qua em đã nghe lén được cuộc nói chuyện giữa cha và anh cả của em."  Khương Mạn không nói gì.  Khương Tiểu Bảo c*n m** d***: "Cha em nói là bác cả đã giết chú ba và thím ba..."  Cô ừ một tiếng: "Sau đó thì sao."  Cậu ta cảm thấy kinh ngạc trước sự bình tĩnh của Khương Mạn, nhưng cô càng như vậy trong lòng Khương Tiểu Bảo lại càng cảm thấy bất an.  "Chị, chị, chị sẽ không giết cha em chứ?" 

Chương 1060