Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 1062

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Khương Tiểu Bảo sợ hãi đến mức không dám thở mạnh.  Arthur nắm tay Khương Mạn, trán toát ra mồ hôi lạnh. Sau khi ký ức về phòng thí nghiệm của Zeus từ từ bị ép xuống, cậu bé mới hít một hơi thật sâu.  Advertisement"Đó là Zeus!" Arthur nghiến răng: "Chỉ có Zeus mới làm những chuyện như vậy!"  Ánh mắt Khương Mạn trở nên u ám.  AdvertisementTrong lòng cô vô cùng tức giận, Zeus chính là quá khứ mà Bạc Hạc Hiên và Arthur không hề muốn nhìn lại, đó chính là địa ngục!  Chỉ là Khương Mạn chưa từng nghĩ tới bác cả nhà họ Khương lại thật sự có liên quan đế  Zeus đã hại chết mẹ của Bạc Hạc Hiên, khiến Bạc Thiên Y trở nên tàn phế.  Năm đó... cha mẹ cô bị bắn chết trong bữa tiệc của gia tộc Lanscelot, ngoài Khương Nghiệp Thành ra, liệu ở đó có bóng dáng của Zeus không?  Tất cả điều này sẽ sớm được giải đáp!  Xe đỗ ở bìa rừng của ngoại ô, phía trước có một khoảng sân nhỏ.  Ngôi nhà một tầng bằng xi măng, cách đó không xa còn có hồ nước trông giống như một nông trại bình thường.  Sau khi Khương Mạn xuống xe, cô nhìn vào rừng cây, lạnh lùng thu tầm mắt lại.  “Thiếu gia.” Một ông lão đứng ở cổng sân, đây là quản gia của nhà Khương Tiểu Bảo.  “Tiểu thư.” Ông lão cũng gật đầu với Khương Mạn.  Vẻ mặt Khương Mạn lãnh đạm: "Cứ gọi tôi là Khương Mạn là được rồi. Tôi không phải người nhà họ Khương. Tôi muốn gặp cô của tôi."  "Ông chủ đang đợi hai người ở bên cạnh hồ, thiếu gia hãy đưa cô Khương qua đó đi."  Khương Tiểu Bảo nhanh chóng dẫn đường.  Bên cạnh hồ nước, gió nhẹ thổi thoáng qua.  Từ xa, Khương Mạn đã nhìn thấy hai người, ánh mắt nhìn chằm chằm vào bóng người ngồi trên xe lăn.  Người phụ nữ mặc chiếc áo nhung màu nhạt, trên chân phủ một tấm chăn mỏng.  Trên gương mặt của bà ấy không có quá nhiều dấu vết của thời gian, bà ấy nhìn mặt hồ, hai mắt không có tiêu điểm giống như một con búp bê xinh đẹp không có linh hồn.  Khuôn mặt đó cực kỳ giống Khương Mạn, chỉ khác là người phụ nữ đó trông già hơn, dịu dàng hơn, ít có cảm giác là con lai hơn.  Người đứng bên cạnh bà ấy là Khương Nghiệp Minh.  

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Khương Tiểu Bảo sợ hãi đến mức không dám thở mạnh.  

Arthur nắm tay Khương Mạn, trán toát ra mồ hôi lạnh. Sau khi ký ức về phòng thí nghiệm của Zeus từ từ bị ép xuống, cậu bé mới hít một hơi thật sâu.  

Advertisement

"Đó là Zeus!" Arthur nghiến răng: "Chỉ có Zeus mới làm những chuyện như vậy!"  

Ánh mắt Khương Mạn trở nên u ám.  

Advertisement

Trong lòng cô vô cùng tức giận, Zeus chính là quá khứ mà Bạc Hạc Hiên và Arthur không hề muốn nhìn lại, đó chính là địa ngục!  

Chỉ là Khương Mạn chưa từng nghĩ tới bác cả nhà họ Khương lại thật sự có liên quan đế  

Zeus đã hại chết mẹ của Bạc Hạc Hiên, khiến Bạc Thiên Y trở nên tàn phế.  

Năm đó... cha mẹ cô bị bắn chết trong bữa tiệc của gia tộc Lanscelot, ngoài Khương Nghiệp Thành ra, liệu ở đó có bóng dáng của Zeus không?  

Tất cả điều này sẽ sớm được giải đáp!  

Xe đỗ ở bìa rừng của ngoại ô, phía trước có một khoảng sân nhỏ.  

Ngôi nhà một tầng bằng xi măng, cách đó không xa còn có hồ nước trông giống như một nông trại bình thường.  

Sau khi Khương Mạn xuống xe, cô nhìn vào rừng cây, lạnh lùng thu tầm mắt lại.  

“Thiếu gia.” Một ông lão đứng ở cổng sân, đây là quản gia của nhà Khương Tiểu Bảo.  

“Tiểu thư.” Ông lão cũng gật đầu với Khương Mạn.  

Vẻ mặt Khương Mạn lãnh đạm: "Cứ gọi tôi là Khương Mạn là được rồi. Tôi không phải người nhà họ Khương. Tôi muốn gặp cô của tôi."  

"Ông chủ đang đợi hai người ở bên cạnh hồ, thiếu gia hãy đưa cô Khương qua đó đi."  

Khương Tiểu Bảo nhanh chóng dẫn đường.  

Bên cạnh hồ nước, gió nhẹ thổi thoáng qua.  

Từ xa, Khương Mạn đã nhìn thấy hai người, ánh mắt nhìn chằm chằm vào bóng người ngồi trên xe lăn.  

Người phụ nữ mặc chiếc áo nhung màu nhạt, trên chân phủ một tấm chăn mỏng.  

Trên gương mặt của bà ấy không có quá nhiều dấu vết của thời gian, bà ấy nhìn mặt hồ, hai mắt không có tiêu điểm giống như một con búp bê xinh đẹp không có linh hồn.  

Khuôn mặt đó cực kỳ giống Khương Mạn, chỉ khác là người phụ nữ đó trông già hơn, dịu dàng hơn, ít có cảm giác là con lai hơn.  

Người đứng bên cạnh bà ấy là Khương Nghiệp Minh.  

Image removed.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Khương Tiểu Bảo sợ hãi đến mức không dám thở mạnh.  Arthur nắm tay Khương Mạn, trán toát ra mồ hôi lạnh. Sau khi ký ức về phòng thí nghiệm của Zeus từ từ bị ép xuống, cậu bé mới hít một hơi thật sâu.  Advertisement"Đó là Zeus!" Arthur nghiến răng: "Chỉ có Zeus mới làm những chuyện như vậy!"  Ánh mắt Khương Mạn trở nên u ám.  AdvertisementTrong lòng cô vô cùng tức giận, Zeus chính là quá khứ mà Bạc Hạc Hiên và Arthur không hề muốn nhìn lại, đó chính là địa ngục!  Chỉ là Khương Mạn chưa từng nghĩ tới bác cả nhà họ Khương lại thật sự có liên quan đế  Zeus đã hại chết mẹ của Bạc Hạc Hiên, khiến Bạc Thiên Y trở nên tàn phế.  Năm đó... cha mẹ cô bị bắn chết trong bữa tiệc của gia tộc Lanscelot, ngoài Khương Nghiệp Thành ra, liệu ở đó có bóng dáng của Zeus không?  Tất cả điều này sẽ sớm được giải đáp!  Xe đỗ ở bìa rừng của ngoại ô, phía trước có một khoảng sân nhỏ.  Ngôi nhà một tầng bằng xi măng, cách đó không xa còn có hồ nước trông giống như một nông trại bình thường.  Sau khi Khương Mạn xuống xe, cô nhìn vào rừng cây, lạnh lùng thu tầm mắt lại.  “Thiếu gia.” Một ông lão đứng ở cổng sân, đây là quản gia của nhà Khương Tiểu Bảo.  “Tiểu thư.” Ông lão cũng gật đầu với Khương Mạn.  Vẻ mặt Khương Mạn lãnh đạm: "Cứ gọi tôi là Khương Mạn là được rồi. Tôi không phải người nhà họ Khương. Tôi muốn gặp cô của tôi."  "Ông chủ đang đợi hai người ở bên cạnh hồ, thiếu gia hãy đưa cô Khương qua đó đi."  Khương Tiểu Bảo nhanh chóng dẫn đường.  Bên cạnh hồ nước, gió nhẹ thổi thoáng qua.  Từ xa, Khương Mạn đã nhìn thấy hai người, ánh mắt nhìn chằm chằm vào bóng người ngồi trên xe lăn.  Người phụ nữ mặc chiếc áo nhung màu nhạt, trên chân phủ một tấm chăn mỏng.  Trên gương mặt của bà ấy không có quá nhiều dấu vết của thời gian, bà ấy nhìn mặt hồ, hai mắt không có tiêu điểm giống như một con búp bê xinh đẹp không có linh hồn.  Khuôn mặt đó cực kỳ giống Khương Mạn, chỉ khác là người phụ nữ đó trông già hơn, dịu dàng hơn, ít có cảm giác là con lai hơn.  Người đứng bên cạnh bà ấy là Khương Nghiệp Minh.  

Chương 1062