Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 1160

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Thư ký Vương im lặng một lúc, vẫn không dám nhớ lại cảnh tượng đẫm máu trên sân."Gần đây, hội trưởng đang điều tra chuyện này.""Lý Kỳ thì không nói gì, thực lực đột nhiên tăng lên. Khi chuyển đến trại tạm giam, anh ta ăn uống nhiều như điên, không ai biết tại sao anh ta lại trở nên như vậy..."Advertisement"Giống như... giống như đột nhiên biến thành quái vật vậy!"Sở Thánh Kỳ im lặng một hồi."Tôi biết rồi." Nói xong, anh ta cúp máy."Lý Kỳ... Vương Tuệ Kỳ... là trùng hợp hay là giữa hai người này có mối liên hệ nào?"AdvertisementSở Thánh Kỳ suy nghĩ một chút, mở danh bạ ra và tìm một số điện thoại đã lâu không gọi, gọi tới đó.……Ở Thành Đô, Khương Mạn nhìn ID người gọi, cảm thấy có chút kỳ quái.Tại sao đột nhiên tên công tử bột này lại gọi cho cô?Sau khi do dự ba giây, cô vẫn nhấc máy.Khương Mạn: "Không mua xe, không vay, không mua bảo hiểm."Sở Thánh Kỳ: "Cô bị điên à?"Khương Mạn: "Đừng nhiều lời nữa, sao vậy?""Hỏi cô một chuyện." Sở Thánh Kỳ cũng vào thẳng vấn đề: "Cô có quen biết Vương Tuệ Kỳ không? Có phải cơ thể cô ta có chút vấn đề không?"Ừ hứ? Lần này, người hoang mang lại là Khương Mạn."Chẳng lẽ anh là sếp lớn sau lưng cô ta?"Sở Thánh Kỳ nhìn chằm chằm vào điện thoại, lông mày nhíu chặt lại.Cô đang nói cái quái gì vậy!Sau khi nghe thấy tiếng "bíp bíp" của Sở Thánh Kỳ ở đầu dây bên kia, biểu cảm của Khương Mạn trở nên có chút vi diệu."Học trò cưng của ông nội anh đột nhiên nổi điên rồi giết người à? Hành vi kỳ lạ trước khi phát điên giống hệt Vương Tuệ Kỳ sao?"Bạc Hạc Hiên ở bên cạnh nghe thấy Khương Mạn nói vậy, không khỏi liếc qua.Bên trong xe, Khương Mạn đã trực tiếp mở loa ngoài.Sở Thánh Kỳ nói: "Bây giờ người đó đang ở trong trại tạm giam, không phải giúp anh ta thanh minh thoát tội, mà là chuyện của anh ta thật sự kỳ quặc.""Ông nội tôi đã nhờ người kiểm tra cơ thể cho anh ta. Quả thực là anh ta không dùng chất cấm còn tinh thần thì có chút vấn đề, nhưng điều này cũng không thể giải thích được những thay đổi kỳ lạ trong cơ thể của anh ta.""Có phải cô biết chút gì đó không?"Phải nói rằng khứu giác của Sở Thánh Kỳ vô cùng nhạy bén.Khương Mạn không hề ngạc nhiên khi lúc này anh ta có thể nghĩ tới cô.Trước đây, Sở Thánh Kỳ đã từng nhắc nhở cô về tình hình ở Bắc Thành, cô biết tên công tử này không đơn giản như vẻ bề ngoài, trong lòng anh ta cũng có có toan tính, phức tạp.Cô nhìn sang bên cạnh mình. Bạc Hạc Hiên suy nghĩ một chút, sau khi dừng xe lại, anh nói:"Lý Kỳ đó ở trại tạm giam nào vậy?"Sau khi Sở Thánh Kỳ nghe thấy giọng nói của người đàn ông từ đầu dây bên kia truyền đến, anh ta cau mày. Sau khi nhận ra đó là ai, vẻ mặt anh ta càng khó coi hơn."Ồ, Vương tử điện hạ cũng ở đó à, hay là anh sử dụng đặc quyền của mình để giúp đỡ một chút?"Khương Mạn trợn tròn mắt.Vẻ mặt của Bạc Hạc Hiên vẫn như thường, giọng điệu thờ ơ: "Xem ra anh không kinh thường sự giúp đỡ rồi, vậy thì cúp máy đây." Bạc Hạc Hiên ngay lập tức kết thúc cuộc gọi.

Thư ký Vương im lặng một lúc, vẫn không dám nhớ lại cảnh tượng đẫm máu trên sân.

"Gần đây, hội trưởng đang điều tra chuyện này."

"Lý Kỳ thì không nói gì, thực lực đột nhiên tăng lên. Khi chuyển đến trại tạm giam, anh ta ăn uống nhiều như điên, không ai biết tại sao anh ta lại trở nên như vậy..."

Advertisement

"Giống như... giống như đột nhiên biến thành quái vật vậy!"

Sở Thánh Kỳ im lặng một hồi.

"Tôi biết rồi." Nói xong, anh ta cúp máy.

"Lý Kỳ... Vương Tuệ Kỳ... là trùng hợp hay là giữa hai người này có mối liên hệ nào?"

Advertisement

Sở Thánh Kỳ suy nghĩ một chút, mở danh bạ ra và tìm một số điện thoại đã lâu không gọi, gọi tới đó.

……

Ở Thành Đô, Khương Mạn nhìn ID người gọi, cảm thấy có chút kỳ quái.

Tại sao đột nhiên tên công tử bột này lại gọi cho cô?

Sau khi do dự ba giây, cô vẫn nhấc máy.

Khương Mạn: "Không mua xe, không vay, không mua bảo hiểm."

Sở Thánh Kỳ: "Cô bị điên à?"

Khương Mạn: "Đừng nhiều lời nữa, sao vậy?"

"Hỏi cô một chuyện." Sở Thánh Kỳ cũng vào thẳng vấn đề: "Cô có quen biết Vương Tuệ Kỳ không? Có phải cơ thể cô ta có chút vấn đề không?"

Ừ hứ? Lần này, người hoang mang lại là Khương Mạn.

"Chẳng lẽ anh là sếp lớn sau lưng cô ta?"

Sở Thánh Kỳ nhìn chằm chằm vào điện thoại, lông mày nhíu chặt lại.

Cô đang nói cái quái gì vậy!

Sau khi nghe thấy tiếng "bíp bíp" của Sở Thánh Kỳ ở đầu dây bên kia, biểu cảm của Khương Mạn trở nên có chút vi diệu.

"Học trò cưng của ông nội anh đột nhiên nổi điên rồi giết người à? Hành vi kỳ lạ trước khi phát điên giống hệt Vương Tuệ Kỳ sao?"

Bạc Hạc Hiên ở bên cạnh nghe thấy Khương Mạn nói vậy, không khỏi liếc qua.

Bên trong xe, Khương Mạn đã trực tiếp mở loa ngoài.

Sở Thánh Kỳ nói: "Bây giờ người đó đang ở trong trại tạm giam, không phải giúp anh ta thanh minh thoát tội, mà là chuyện của anh ta thật sự kỳ quặc."

"Ông nội tôi đã nhờ người kiểm tra cơ thể cho anh ta. Quả thực là anh ta không dùng chất cấm còn tinh thần thì có chút vấn đề, nhưng điều này cũng không thể giải thích được những thay đổi kỳ lạ trong cơ thể của anh ta."

"Có phải cô biết chút gì đó không?"

Phải nói rằng khứu giác của Sở Thánh Kỳ vô cùng nhạy bén.

Khương Mạn không hề ngạc nhiên khi lúc này anh ta có thể nghĩ tới cô.

Trước đây, Sở Thánh Kỳ đã từng nhắc nhở cô về tình hình ở Bắc Thành, cô biết tên công tử này không đơn giản như vẻ bề ngoài, trong lòng anh ta cũng có có toan tính, phức tạp.

Cô nhìn sang bên cạnh mình.

 

Bạc Hạc Hiên suy nghĩ một chút, sau khi dừng xe lại, anh nói:

"Lý Kỳ đó ở trại tạm giam nào vậy?"

Sau khi Sở Thánh Kỳ nghe thấy giọng nói của người đàn ông từ đầu dây bên kia truyền đến, anh ta cau mày. Sau khi nhận ra đó là ai, vẻ mặt anh ta càng khó coi hơn.

"Ồ, Vương tử điện hạ cũng ở đó à, hay là anh sử dụng đặc quyền của mình để giúp đỡ một chút?"

Khương Mạn trợn tròn mắt.

Vẻ mặt của Bạc Hạc Hiên vẫn như thường, giọng điệu thờ ơ: "Xem ra anh không kinh thường sự giúp đỡ rồi, vậy thì cúp máy đây." Bạc Hạc Hiên ngay lập tức kết thúc cuộc gọi.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Thư ký Vương im lặng một lúc, vẫn không dám nhớ lại cảnh tượng đẫm máu trên sân."Gần đây, hội trưởng đang điều tra chuyện này.""Lý Kỳ thì không nói gì, thực lực đột nhiên tăng lên. Khi chuyển đến trại tạm giam, anh ta ăn uống nhiều như điên, không ai biết tại sao anh ta lại trở nên như vậy..."Advertisement"Giống như... giống như đột nhiên biến thành quái vật vậy!"Sở Thánh Kỳ im lặng một hồi."Tôi biết rồi." Nói xong, anh ta cúp máy."Lý Kỳ... Vương Tuệ Kỳ... là trùng hợp hay là giữa hai người này có mối liên hệ nào?"AdvertisementSở Thánh Kỳ suy nghĩ một chút, mở danh bạ ra và tìm một số điện thoại đã lâu không gọi, gọi tới đó.……Ở Thành Đô, Khương Mạn nhìn ID người gọi, cảm thấy có chút kỳ quái.Tại sao đột nhiên tên công tử bột này lại gọi cho cô?Sau khi do dự ba giây, cô vẫn nhấc máy.Khương Mạn: "Không mua xe, không vay, không mua bảo hiểm."Sở Thánh Kỳ: "Cô bị điên à?"Khương Mạn: "Đừng nhiều lời nữa, sao vậy?""Hỏi cô một chuyện." Sở Thánh Kỳ cũng vào thẳng vấn đề: "Cô có quen biết Vương Tuệ Kỳ không? Có phải cơ thể cô ta có chút vấn đề không?"Ừ hứ? Lần này, người hoang mang lại là Khương Mạn."Chẳng lẽ anh là sếp lớn sau lưng cô ta?"Sở Thánh Kỳ nhìn chằm chằm vào điện thoại, lông mày nhíu chặt lại.Cô đang nói cái quái gì vậy!Sau khi nghe thấy tiếng "bíp bíp" của Sở Thánh Kỳ ở đầu dây bên kia, biểu cảm của Khương Mạn trở nên có chút vi diệu."Học trò cưng của ông nội anh đột nhiên nổi điên rồi giết người à? Hành vi kỳ lạ trước khi phát điên giống hệt Vương Tuệ Kỳ sao?"Bạc Hạc Hiên ở bên cạnh nghe thấy Khương Mạn nói vậy, không khỏi liếc qua.Bên trong xe, Khương Mạn đã trực tiếp mở loa ngoài.Sở Thánh Kỳ nói: "Bây giờ người đó đang ở trong trại tạm giam, không phải giúp anh ta thanh minh thoát tội, mà là chuyện của anh ta thật sự kỳ quặc.""Ông nội tôi đã nhờ người kiểm tra cơ thể cho anh ta. Quả thực là anh ta không dùng chất cấm còn tinh thần thì có chút vấn đề, nhưng điều này cũng không thể giải thích được những thay đổi kỳ lạ trong cơ thể của anh ta.""Có phải cô biết chút gì đó không?"Phải nói rằng khứu giác của Sở Thánh Kỳ vô cùng nhạy bén.Khương Mạn không hề ngạc nhiên khi lúc này anh ta có thể nghĩ tới cô.Trước đây, Sở Thánh Kỳ đã từng nhắc nhở cô về tình hình ở Bắc Thành, cô biết tên công tử này không đơn giản như vẻ bề ngoài, trong lòng anh ta cũng có có toan tính, phức tạp.Cô nhìn sang bên cạnh mình. Bạc Hạc Hiên suy nghĩ một chút, sau khi dừng xe lại, anh nói:"Lý Kỳ đó ở trại tạm giam nào vậy?"Sau khi Sở Thánh Kỳ nghe thấy giọng nói của người đàn ông từ đầu dây bên kia truyền đến, anh ta cau mày. Sau khi nhận ra đó là ai, vẻ mặt anh ta càng khó coi hơn."Ồ, Vương tử điện hạ cũng ở đó à, hay là anh sử dụng đặc quyền của mình để giúp đỡ một chút?"Khương Mạn trợn tròn mắt.Vẻ mặt của Bạc Hạc Hiên vẫn như thường, giọng điệu thờ ơ: "Xem ra anh không kinh thường sự giúp đỡ rồi, vậy thì cúp máy đây." Bạc Hạc Hiên ngay lập tức kết thúc cuộc gọi.

Chương 1160