Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 1172

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Ông ấy nhìn ra bối phận sau lưng của Khương Mạn và Bạc Hạc Hiên, đặc biệt là mấy ‘vệ sĩ’ kia…....không……đội vệ binh mới đúng, đều là những người bối phận lớn.Nghĩ tới chuyện Vịnh Vịnh nhà mình bị người ta hại, lại thêm mấy biến cô này, lòng cha Tang lại thêm bất an.AdvertisementBạc Hạc Hiên trầm giọng: “Bây giờ việc vẫn còn đang phải giữ bí mật, nhưng cháu có thể đảm bảo an toàn cho cả nhà chú.”“Cháu rất xin lỗi, đã làm liên lụy tới người vô tội.”AdvertisementBạc Hạc Hiên lùi lại một bước, cúi đầu xin lỗi cha Tang. Khương Mạn cũng làm động tác y như vậy. Dù thế nào cả nhà Tang Điềm đều là người vô tội, đối phương làm như vậy phục đích chính là muốn đối phó với hai người bọn họ.Cha Tang sững sờ: “Không phải, Tiểu Khương Tiểu Bạc hai cháu đừng như vậy, chú không có ý trách cứ ai cả, mà chuyện này có liên quan tới hai cháu à.”“Có liên quan ạ.” Khương Mạn mím môi, “Đối phương muốn đe doạ cháu, không ngờ Vịnh Vịnh bị liên lụy.”Cha Tang càng mơ hồ. Ông trầm ngâm một lúc rồi nói: “Không cần biết thế nào chú cũng cám ơn hai đứa, liên quan tới việc chúng ta vừa nói, chú hy vọng hai đứa đừng nói cho cô của Tang Điềm.”“Con đã biến thành như thế này, thân là người làm mẹ sợ là chịu không nổi. Chú hiểu tính cách của em gái chú, không giữ được chuyện gì trong lòng, cũng không giữ được mồm.”Khương Mạn do dự nhưng vẫn gật đầu.Bạc Hạc Hiên nói: “Đối với tình hình của Vịnh Vịnh, bọn cháu cũng có chút hiểu biết, trong tay nhà họ Khương có những đội ngũ bác sĩ trị liệu giỏi nhất thế giới.”“Nếu chú và mẹ Vịnh Vịnh tin tưởng bọn cháu, hy vọng chúng cháu có thể đưa đội bác sĩ tới đây chữa cho Vịnh Vịnh. Có lẽ sẽ giúp ích được.”Cha Tang nghe xong thì mừng rỡ hẳn lên.“Chú sẽ thảo luận với mấy người kia.”……Cô của Tang Điềm mau chóng đồng ý với ý kiến của Bạc Hạc Hiên, nhưng lúc nghe nói phải đưa Vịnh Vịnh ra khỏi viện thì lại có chút lo lắng.Bạc Hạc Hiên đúng là đã sắp xếp một đội bác sĩ đưa Vịnh Vịnh tới biệt thự, sau khi nhìn thấy trong biệt thự được trang bị đầy đủ thiết bị y tế tiên tiến, cả nhà Tang Điềm đều ngẩn cả người.Bề ngoài là đội bác sĩ phụ trách chữa cho Vịnh Vịnh nhưng thực tế người chữa cho cậu bé lại là Khương Mạn.Mấy người trong đội y tế đi ra ngoài, nhà họ Tang đang đợi ở phòng khách.Trong phòng bệnh chỉ còn lại Bạc Hạc Hiên, Khương Mạn và An đại lão gia.An đại lão gia kiểm tra tình hình cơ thể cho Vịnh Vịnh rồi nói: “Đã qua giai đoạn nguy hiểm nhưng do rối loạn ý thức bởi vì quá sợ hãi làm đứa trẻ không thể tỉnh lại. Trường hợp này từng xảy ra rồi.”“Tất cả các chỉ số khác của cơ thể đều bình thường, dị năng của cháu đã giúp cơ thể cậu bé hồi phục một cách hiệu quả rồi.”“Nhưng tình huống của đứa trẻ bây giờ là do liên quan tới hệ thống thần kinh và tâm lý, có thể làm nó hoạt động lại hay không thì chúng ta cứ thử xem đã.”

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Ông ấy nhìn ra bối phận sau lưng của Khương Mạn và Bạc Hạc Hiên, đặc biệt là mấy ‘vệ sĩ’ kia…....không……đội vệ binh mới đúng, đều là những người bối phận lớn.

Nghĩ tới chuyện Vịnh Vịnh nhà mình bị người ta hại, lại thêm mấy biến cô này, lòng cha Tang lại thêm bất an.

Advertisement

Bạc Hạc Hiên trầm giọng: “Bây giờ việc vẫn còn đang phải giữ bí mật, nhưng cháu có thể đảm bảo an toàn cho cả nhà chú.”

“Cháu rất xin lỗi, đã làm liên lụy tới người vô tội.”

Advertisement

Bạc Hạc Hiên lùi lại một bước, cúi đầu xin lỗi cha Tang. Khương Mạn cũng làm động tác y như vậy. Dù thế nào cả nhà Tang Điềm đều là người vô tội, đối phương làm như vậy phục đích chính là muốn đối phó với hai người bọn họ.

Cha Tang sững sờ: “Không phải, Tiểu Khương Tiểu Bạc hai cháu đừng như vậy, chú không có ý trách cứ ai cả, mà chuyện này có liên quan tới hai cháu à.”

“Có liên quan ạ.” Khương Mạn mím môi, “Đối phương muốn đe doạ cháu, không ngờ Vịnh Vịnh bị liên lụy.”

Cha Tang càng mơ hồ. Ông trầm ngâm một lúc rồi nói: “Không cần biết thế nào chú cũng cám ơn hai đứa, liên quan tới việc chúng ta vừa nói, chú hy vọng hai đứa đừng nói cho cô của Tang Điềm.”

“Con đã biến thành như thế này, thân là người làm mẹ sợ là chịu không nổi. Chú hiểu tính cách của em gái chú, không giữ được chuyện gì trong lòng, cũng không giữ được mồm.”

Khương Mạn do dự nhưng vẫn gật đầu.

Bạc Hạc Hiên nói: “Đối với tình hình của Vịnh Vịnh, bọn cháu cũng có chút hiểu biết, trong tay nhà họ Khương có những đội ngũ bác sĩ trị liệu giỏi nhất thế giới.”

“Nếu chú và mẹ Vịnh Vịnh tin tưởng bọn cháu, hy vọng chúng cháu có thể đưa đội bác sĩ tới đây chữa cho Vịnh Vịnh. Có lẽ sẽ giúp ích được.”

Cha Tang nghe xong thì mừng rỡ hẳn lên.

“Chú sẽ thảo luận với mấy người kia.”

……

Cô của Tang Điềm mau chóng đồng ý với ý kiến của Bạc Hạc Hiên, nhưng lúc nghe nói phải đưa Vịnh Vịnh ra khỏi viện thì lại có chút lo lắng.

Bạc Hạc Hiên đúng là đã sắp xếp một đội bác sĩ đưa Vịnh Vịnh tới biệt thự, sau khi nhìn thấy trong biệt thự được trang bị đầy đủ thiết bị y tế tiên tiến, cả nhà Tang Điềm đều ngẩn cả người.

Bề ngoài là đội bác sĩ phụ trách chữa cho Vịnh Vịnh nhưng thực tế người chữa cho cậu bé lại là Khương Mạn.

Mấy người trong đội y tế đi ra ngoài, nhà họ Tang đang đợi ở phòng khách.

Trong phòng bệnh chỉ còn lại Bạc Hạc Hiên, Khương Mạn và An đại lão gia.

An đại lão gia kiểm tra tình hình cơ thể cho Vịnh Vịnh rồi nói: “Đã qua giai đoạn nguy hiểm nhưng do rối loạn ý thức bởi vì quá sợ hãi làm đứa trẻ không thể tỉnh lại. Trường hợp này từng xảy ra rồi.”

“Tất cả các chỉ số khác của cơ thể đều bình thường, dị năng của cháu đã giúp cơ thể cậu bé hồi phục một cách hiệu quả rồi.”

“Nhưng tình huống của đứa trẻ bây giờ là do liên quan tới hệ thống thần kinh và tâm lý, có thể làm nó hoạt động lại hay không thì chúng ta cứ thử xem đã.”

Image removed.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Ông ấy nhìn ra bối phận sau lưng của Khương Mạn và Bạc Hạc Hiên, đặc biệt là mấy ‘vệ sĩ’ kia…....không……đội vệ binh mới đúng, đều là những người bối phận lớn.Nghĩ tới chuyện Vịnh Vịnh nhà mình bị người ta hại, lại thêm mấy biến cô này, lòng cha Tang lại thêm bất an.AdvertisementBạc Hạc Hiên trầm giọng: “Bây giờ việc vẫn còn đang phải giữ bí mật, nhưng cháu có thể đảm bảo an toàn cho cả nhà chú.”“Cháu rất xin lỗi, đã làm liên lụy tới người vô tội.”AdvertisementBạc Hạc Hiên lùi lại một bước, cúi đầu xin lỗi cha Tang. Khương Mạn cũng làm động tác y như vậy. Dù thế nào cả nhà Tang Điềm đều là người vô tội, đối phương làm như vậy phục đích chính là muốn đối phó với hai người bọn họ.Cha Tang sững sờ: “Không phải, Tiểu Khương Tiểu Bạc hai cháu đừng như vậy, chú không có ý trách cứ ai cả, mà chuyện này có liên quan tới hai cháu à.”“Có liên quan ạ.” Khương Mạn mím môi, “Đối phương muốn đe doạ cháu, không ngờ Vịnh Vịnh bị liên lụy.”Cha Tang càng mơ hồ. Ông trầm ngâm một lúc rồi nói: “Không cần biết thế nào chú cũng cám ơn hai đứa, liên quan tới việc chúng ta vừa nói, chú hy vọng hai đứa đừng nói cho cô của Tang Điềm.”“Con đã biến thành như thế này, thân là người làm mẹ sợ là chịu không nổi. Chú hiểu tính cách của em gái chú, không giữ được chuyện gì trong lòng, cũng không giữ được mồm.”Khương Mạn do dự nhưng vẫn gật đầu.Bạc Hạc Hiên nói: “Đối với tình hình của Vịnh Vịnh, bọn cháu cũng có chút hiểu biết, trong tay nhà họ Khương có những đội ngũ bác sĩ trị liệu giỏi nhất thế giới.”“Nếu chú và mẹ Vịnh Vịnh tin tưởng bọn cháu, hy vọng chúng cháu có thể đưa đội bác sĩ tới đây chữa cho Vịnh Vịnh. Có lẽ sẽ giúp ích được.”Cha Tang nghe xong thì mừng rỡ hẳn lên.“Chú sẽ thảo luận với mấy người kia.”……Cô của Tang Điềm mau chóng đồng ý với ý kiến của Bạc Hạc Hiên, nhưng lúc nghe nói phải đưa Vịnh Vịnh ra khỏi viện thì lại có chút lo lắng.Bạc Hạc Hiên đúng là đã sắp xếp một đội bác sĩ đưa Vịnh Vịnh tới biệt thự, sau khi nhìn thấy trong biệt thự được trang bị đầy đủ thiết bị y tế tiên tiến, cả nhà Tang Điềm đều ngẩn cả người.Bề ngoài là đội bác sĩ phụ trách chữa cho Vịnh Vịnh nhưng thực tế người chữa cho cậu bé lại là Khương Mạn.Mấy người trong đội y tế đi ra ngoài, nhà họ Tang đang đợi ở phòng khách.Trong phòng bệnh chỉ còn lại Bạc Hạc Hiên, Khương Mạn và An đại lão gia.An đại lão gia kiểm tra tình hình cơ thể cho Vịnh Vịnh rồi nói: “Đã qua giai đoạn nguy hiểm nhưng do rối loạn ý thức bởi vì quá sợ hãi làm đứa trẻ không thể tỉnh lại. Trường hợp này từng xảy ra rồi.”“Tất cả các chỉ số khác của cơ thể đều bình thường, dị năng của cháu đã giúp cơ thể cậu bé hồi phục một cách hiệu quả rồi.”“Nhưng tình huống của đứa trẻ bây giờ là do liên quan tới hệ thống thần kinh và tâm lý, có thể làm nó hoạt động lại hay không thì chúng ta cứ thử xem đã.”

Chương 1172